Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2815: Là núi kiếm trong truyền thuyết?




Nhưng vừa bay lên chưa đến sườn núi thì đột nhiên…
“Két!”, một đường kiếm lôi từ trên trời giáng xuống, màu đỏ tím, nhỏ hẹp nhưng vô cùng bắt mắt.
Kiếm lôi đó rơi xuống người của đệ tử Chúng Sinh các và rồi…
Cả thể xác và thần hồn của đệ tử đó đều hóa thành tro tàn, còn thanh kiếm trong tay hắn như nhận được lực hút nào đó rồi bị hút vào trong núi kiếm, trở thành một phần của núi kiếm đó luôn.
Cảnh tượng này khiến mấy đệ tử Chúng Sinh các còn lại mà trước đó định lại thử, giờ đây đều sợ đến nỗi suýt nữa ngã nhào trên đất, mặt không còn giọt máu, dục vọng tham lam như bị dập tắt.
Minh Thương chỉ cười lạnh một tiếng với vẻ khinh bỉ.
Rất nhanh, trong mấy đệ tử Chúng Sinh các có một người có hiểu biết, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Chúng ta… Chúng ta phải ngồi khoanh chân trước, suy luận về kiếm đạo, giao tiếp với núi kiếm, như vậy mới có cơ hội được núi kiếm công nhận. Chỉ khi núi kiếm công nhận thì mới có khả năng có được chút lợi ích”.
Minh Thương gật đầu, nhìn tên đệ tử đó, trong lòng thầm nghĩ tên này cũng có chút kiến thức đấy.
Một giây sau, mấy đệ tử đó không đợi được nữa, vội khoanh chân ngồi trên đất.
Họ cố giữ vững tâm thái, quan sát núi kiếm, suy luận kiếm đạo và kiếm vận, lĩnh ngộ kiếm linh.
Còn Minh Thương vẫn không làm gì cả, không vội mà nhìn mấy đệ tử đó với vẻ hứng thú, dường như đang đợi gì đó.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tầm một lúc sau thì đột nhiên…
“Phụt, phụt, phụt!”, mấy đệ tử ngồi trên đất quan sát núi kiếm đồng loạt nôn ra máu, sắc mặt trắng bệch, cảm giác khí tức cũng không còn nữa, dường như đều chết cả.
“Không có được thiên phú võ đạo về kiếm đạo mà dám tùy tiện đến đây nhìn núi kiếm? Hướng đi đúng nhưng tiếc rằng thiên phú võ đạo không đủ nên bị nuốt ngược lại”, Minh Thương bình phẩm.
Ở chiến trường cổ ở thế giới bên ngoài, hàng triệu người đang nhìn chằm chằm vào Tiên Nguyên Kính, tất nhiên cũng nhìn thấy Minh Thương và nhìn thấy núi kiếm. Trước đó tất cả mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào Tô Minh mà quên đi những người khác. Lúc này núi kiếm xuất hiện nên mọi người mới chú ý đến.
“Trời ơi! Núi… Núi kiếm?”
“Là núi kiếm trong truyền thuyết? Thật sự có sao?”
“Hoành tráng quá, là núi kiếm được ngưng tụ từ hàng trăm triệu thanh kiếm”.
“Đây là thứ mà các kiếm tu khao khát nhất chăng? Nếu như có thể xuống núi kiếm một lần, kể cả phải trả giá bằng tính mạng thì đã làm sao?”

Núi kiếm xuất hiện khiến mọi người đều đờ đẫn, khiến nhiều người không kìm nổi mà nuốt nước bọt ừng ực.
“Trong bí cảnh Chúng Sinh lại có núi kiếm?”, kể cả lão quái vật đẳng cấp như Diễm Huyền Kình cũng kinh hãi, ông ta cũng lần đầu tiên nhìn thấy núi kiếm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.