Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2823: Đây không phải bắt nạt người khác thì là gì?  




Gương mặt Diềm Huyền Kình cũng run rẩy, kích động, phấn khích tràn ngập sự mong đợi!
Còn lão Hồng thì sợ tới mức con đường võ đạo suýt nữa sụp đổ.
"Mẹ!", Huyền Võ Tiên Quy càng trực tiếp, nó văng cả tục, cơ thể khổng lồ run rẩy. Thoáng chốc, cả hòn đảo nơi vùng đất Khôi Tiên đều vì nó run lên mà như xảy ra động đất.
Đương nhiên, những điều đó cũng không liên quan đến Tô Minh. Giờ đây, anh đã mở kiếm nhãn, tập trung tinh thần đắm chìm trong việc tìm hiểu núi kiếm, không ngừng suy đoán, suy đoán, rồi lại hiểu ra.
Nói thật, giờ trong lòng Huyền Võ Tiên Quy đã càng dao động hơn, không đoán trước hay nắm chắc được điều gì.
"Rốt cuộc phải làm sao bây giờ?", Huyền Võ Tiên Quy tự hỏi bản thân.
Mặc kệ tất cả giết chết Tô Minh? Hay là đổi ý lừa gạt cậu ta, từ bỏ dự định ban đầu, kết bạn với Tô Minh?
Nếu liều lĩnh giết Tô Minh thì sẽ phải từ bỏ mê cung chết chóc, khiến nó tự bạo, phá hủy con đường sống của Tô Minh và Mạc Thanh Nhạn, chứ chẳng còn cách nào khác.
Tại sao lại nói là không còn cách nào khác? Ví dụ đợi Tô Minh ra khỏi mê cung chết chóc, rồi mình ra tay giết chết cậu ta. Nghe thì có vẻ là một cách hay, nhưng quan trọng là đến lúc đó mình còn có thể giết chết cậu ta hay không! Nếu Tô Minh thành công hiểu được núi kiếm, thực lực tăng mạnh thì sao? Tuy khả năng ấy gần như bằng không, nhưng lỡ may thì sao? Vậy thì, sau khi ra khỏi mê cung, thực lực của cậu ta sẽ mạnh lên một cách khủng khiếp. Huyền Võ Tiên Quy quả thật không chắc mình có thể giết chết cậu ta.
Thế nên, vẫn là câu kia, muốn giết chết Tô Minh thì phải làm ngay bây giờ, không chút do dự tự bạo mê cung chết chóc, khiến nó nổ tung cùng với Tô Minh. Nhưng vấn đề ở đây là, mê cung chết chóc là chí bảo bản mệnh của nó. Nếu nổ mê cung thì nó cũng sẽ bị thương nặng, khiến tuổi thọ chẳng còn bao nhiêu. Nặng hơn nữa là cách cái chết không xa. Vì vậy, cũng đừng nghĩ hay chọn cách này.
Cách thứ hai là chuẩn bị lý do chối bay chối biến, lừa Tô Minh. Một khi cậu ta hiểu được núi kiếm, rồi còn sống đi ra khỏi mê cung thì phải nghĩ cách làm thân với Tô Minh, thậm chí là tặng cho cậu ta chút ngon ngọt. Nếu thế chắc tên đó sẽ bỏ qua cho mình nhỉ? Dù sao, từ đầu đến cuối, nó cũng chưa tỏ vẻ muốn giết Tô Minh để cướp lấy khí huyết trong người cậu ta.
Lúc này, Huyền Võ Tiên Quy đã không dám mơ ước khí huyết cả người Tô Minh. Ừ thì người mà, đi bước nào tính bước đó. Tuy nó không phải người, nhưng cũng như nhau.
Hơn nữa, Huyền Võ Tiên Quy thật sự rất muốn văng tục, tinh thần cũng vô cùng hoảng hốt. Hễ Tô Minh không biến thái như vậy dù là chút xíu thôi thì nó đã có thể tùy tiện vân vê cậu ta rồi, ai dè...
Cái trình độ biến thái ấy của Tô Minh chắc gộp hết những thiên tài tiến vào bí cảnh trong mấy tỷ năm qua lại cũng không đủ để xách dép cho cậu ta nữa là!
Đây không phải bắt nạt người khác thì là gì?
Cả đời này của Huyền Võ Tiên Quy cũng chưa bao giờ ức chế như vậy.
"Một thằng nhóc 10 ngàn tuổi! Chỉ 10 ngàn tuôi thôi đó!", Huyền Võ Tiên Quy chỉ biết than thở, nhìn chằm chằm vào Tô Minh mong cậu ta không thể hiểu được núi kiếm. Nếu vậy thì mọi thứ sẽ có cơ hội xoay chuyển, kế hoạch và dự định trước đó cũng có thể thực hiện được.
Vả lại, xác suất hiểu được núi kiếm từ xa là rất nhỏ, vì Huyền Võ Tiên Quy cũng đã tự thử đến gần tìm hiểu, nhưng lại không thể thành công, huống chi là quan sát từ xa. Song, không hiểu sao nó lại cảm thấy tên này sẽ thành công.
Cái trực giác ấy còn rất mãnh liệt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.