Đỉnh Cấp Tông Sư

Chương 2927: Kết quả rất đáng mừng




Trong không gian vô tận trước mặt lại xuất hiện chín đệm tròn vô cùng quái dị.
Dường như mỗi đệm tròn đó đều ứng với một không gian, đủ để một người ngồi trong đó.
Từ xa nhìn lại, không gian trong chín đệm tròn đó đều nối liền với nhau như chín ngôi sao.
Lúc này, trong chín đệm tròn đó có ba cái là sáng, sáu cái còn lại là tối hơn.
“Cái nào sáng thì chứng tỏ mình có thể ngồi lên trên đó”, Tô Minh đã hiểu ra: “Đệm tròn thứ nhất tượng trưng cho thời gian và không gian gấp 10 lần, và có thể ngồi tu luyện ở đó 10 ngày, còn thế giới bên ngoài tương ứng là 1 ngày. Đệm tròn thứ hai là 100 lần, đệm tròn thứ ba là 1000 lần”.
Tô Minh có chút phấn khích. Hiện giờ anh đã có thể sử dụng thời gian và không gian gấp 1000 lần.
Điều đó có nghĩa là gì?
Mình bế quan tu luyện ở đây 1000 năm thì bên ngoài mới chỉ là 1 năm mà thôi, đúng là kỳ diệu.
Đúng là sướng phát điên lên rồi!
Hơn nữa, chỉ vì hiện giờ thực lực của mình chưa đủ, chứ nếu như đủ mạnh thì có thể thắp sáng cả đệm tròn thứ tư, thứ năm nữa chăng?
“Cứ thử xem!”, một giây sau Tô Minh ngồi xuống đệm tròn thứ ba, quả nhiên là dễ dàng ngồi được.
“Ừm! Tâm tĩnh một chút thì hiệu quả của đệm tròn này sẽ rất đáng sợ”, lúc ngồi xuống, Tô Minh lẩm bẩm rồi cảm thấy đây là niềm vui bất ngờ với anh.
Sau đó anh bắt đầu tu luyện.
Dùng thần hồn của mình để nuốt trọn tiên nguyên mạch cực phẩm, coi như thử sức, vậy mà mười tiên nguyên mạch cực phẩm liền xuất hiện ở trước mặt.
“Nuốt!”, Tô Minh không nói nhiều rồi trực tiếp nuốt trọn. Kể cả là trạng thái thần hồn thì anh cũng có thể hoàn toàn dùng tất cả chiêu bài của mình, ví dụ như kho tàng huyết mạch. Có kho tàng huyết mạch kết hợp cùng thì có thể dễ dàng trấn áp mười tiên nguyên mạch cực phẩm rồi nuốt trọn.
Thời gian dần trôi, chừng nửa tiếng sau…
“Phù…!”, Tô Minh thở dài một tiếng.
Cảnh giới võ đạo đã đạt đến cảnh giới bán bộ Hồng Mông rồi, tiến bộ quả không nhỏ.
Tô Minh không tiếp tục nuốt trọn nữa mà bước ra khỏi Thì Không Châu.
Vừa mới bước ra thì cảm giác đó giống như anh vừa bước ra từ một không gian khác.
Tô Minh mở hai mắt ra, toàn thân anh dường như sóng thần gào rú. Cảnh giới bán bộ Hồng Mông đang chảy khắp toàn thân anh.
“Quả nhiên!”, Tô Minh vui mừng. Sở dĩ muốn thử cảnh giới đột phá ban nãy là vì anh muốn biết thần hồn của mình đạt đến cảnh giới đột phá trong Thì Không Châu có thể hoàn toàn bị đưa ra khỏi không gian và thời gian và sử dụng bình thường không?
Nếu như không thể thì tác dụng của Thì Không Châu cũng không phải quá lớn. Cùng lắm là sau này có thể dùng để lĩnh ngộ một số phương diện võ kỹ thôi.
Nhưng nếu như có thể đột phá cảnh giới võ đạo trong Thì Không Châu dùng cho bản thân mình thì tác dụng của Thì Không Châu sẽ vô cùng lớn.
Kết quả rất đáng mừng… Có thể đem ra ngoài.
“Ha ha…”, Tô Minh bật cười, đúng là phấn khích quá đi.
Tô Minh vui đến nỗi không kiểm soát nổi cảm xúc của mình.
Không phải tâm ý không ổn định mà thật sự là Thì Không Châu quá nghịch thiên.
“Khá khen cho Thì Không Châu, đúng là chí bảo xếp tốp đầu chư thiên vạn giới”, Tô Minh khen một câu.
Một giây sau, thần hồn lại một lần nữa quay vào Thì Không Châu.
Sau đó Tô Minh lại ngồi xuống đệm tròn thứ ba, nguyên thạch không gian lập tức xuất hiện trước mặt mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.