Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1458:




Thùng thùng thùng!
Cái trán máu me đầm đìa.
Đám Tiền Vạn Sát, Bạch Mi đạo nhân, Trần Nhất Chỉ, Phương Vạn Địch cũng không nhịn được dập đầu theo.
Thùng thùng thùng!
“Đại nhân, sát thần đại nhân, Bá Đao tôi có mắt không thấy Thái Sơn, xin ngài tha cho tôi!”
Thùng thùng thùng!
“Sát thần đại nhân tha mạng…”
“Xin đại nhân tha cho chúng tôi đi!”
“Chúng tôi biết lỗi rồi…”
Lúc đối mặt với sống chết, những Võ Thần này còn sợ chết hơn người bình thường!
Người bình thường đã chết rồi thì thôi.
Nhưng những Võ Thần này đã hưởng thụ thứ mà người bình thường chưa hưởng thụ.
Đứng ở vị trí mà người bình thường chưa từng chạm đến!
Bọn họ không nỡ chết!
Chỉ cần có thể tiếp tục sống tạm, dập đầu cầu xin tha thứ đã là gì?
Chỉ có mình kiếm chủ kinh thiên nghiến răng kẽo kẹt.
Sự kiêu ngạo trong lòng ông ta không cho phép ông ta dập đầu cầu xin tha thứ!
Diệp Bắc Minh lạnh nhạt hỏi: “Sao mày không cầu xin?”
Kiếm chủ kinh thiên hừ lạnh: “Hừ, mày không dám giết tao, cũng không thể giết tao!”
Khinh thường!
Cuồng ngạo!
Vẫn không chịu cúi đầu!
Diệp Bắc Minh cười: “Thật hả?”
Anh nhấc tay, giơ kiếm Đoạn Long lên!
Con ngươi Kiếm chủ kinh thiên co rụt lại: “Mày dám thật?”
“Diệp Bắc Phong, mày dám!”
Đột nhiên.
Một giọng nói uy nghiêm truyền đến: “Diệp Bắc Phong, sáu người này mày không thể giết!”
Mấy lão giả chậm rãi đi vào cửa lớn thương hội nhà họ Ngô!
Tạch!
Ánh mắt mọi người nhìn sang, hầu hết người tu võ đều trưng ra vẻ mặt vô cùng nghi hoặc!

“Đây là ai?”
Chỉ có số ít mấy người tu võ trên cảnh giới Võ Đế biết, bọn họ run như cầy sấy: “Là sứ giả từ đất tổ!”
“Cái gì?”
Những người tu võ còn lại chấn động.
“Đất tổ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.