Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1463:




Cả hai chiêu thức cùng bùng nổ.
Hồ gầm rồng ngâm!
“Cút!”
Bạch Vô Kỵ quát to.
“Đinh”, tiếng va chạm giòn tan vang lên, ông ta lấy ra một cây đao tốt đen thùi lùi từ trong nhẫn chứa vật, nói: “Cây đao này là Thí Thiên Nhận, Diệp Bắc Phong, mày có thể chết dưới đao này là vinh hạnh đấy!”
Thí Thiên Nhận quét ngang trời đất, đao khí đen nhẻm tản ra.
Ngay khi kiếm Đoạn Long và Thí Thiên Nhận chạm vào nhau.
Đinh!
Tiếng vang lanh lảnh vọng tới, Thí Thiên Nhận bị gãy đôi.
Bạch Vô Kỵ ngẩn ngơ thốt lên: “Kiếm quái gì thế?”
Giọng nói lạnh như băng của Diệp Bắc Minh truyền tới: “Là kiếm giết mày!”
Bạch Vô Kỵ cười khẩy đáp lại: “Muốn giết Bạch Vô Kỵ tao, mơ đi!”
Từng bước di chuyển của ông ta rất quỷ dị, tốc độ lại cực kỳ nhanh.
Tuy rằng ông ta cũng là Võ Thần trung kỳ nhưng rõ ràng cao hơn cả một cấp bậc những Võ Thần bình thường trong Côn Lôn Hư.
Ngay sau đó.
Bạch Vô Kỵ xuất hiện ngay sau lưng Diệp Bắc Minh, ông ta vươn móng vuốt về phía đầu anh: “Tên súc sinh kia, chết cho lão phu!”
Nếu trảo của ông ta hạ xuống thì óc Diệp Bắc Minh sẽ văng tung tóe.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy.
Diệp Bắc Minh chợt quay đầu lại, chém một kiếm tới chỗ ông ta.
Phụt!
Máu tươi chảy ra đầm đìa.
Bàn tay của Bạch Vô Kỵ bị chém ngang, ông ta hét lên thảm thiết: “Á! Tên súc sinh, mày đáng chết!”
Bước chân ông ta loạng choạng lui ra sau.
Thế là Diệp Bắc Minh lao lên áp sát: “Mày chạy cái gì?”
Anh cách Bạch Vô Kỵ chỉ có khoảng hai thước.
Anh nâng tay lên tung một quyền về phía ngực Bạch Vô Kỵ.
Trong ánh mắt ông ta tràn ngập oán độc: “Ngu xuẩn, mày dám tới gần lão phu trong phạm vi hai thước à?”
Ông ta không chút do dự tung ra một quyền hướng thẳng tới trái tim Diệp Bắc Minh.
Ầm!
Răng rắc!
Hai âm thanh vùng truyền tới.
Chỗ trái tim của Diệp Bắc Minh dù bị trúng một chiêu của Bạch Vô Kỵ vậy mà vẫn trông như không hề hấn gì.
Ngực Bạch Vô Kỵ trúng đòn nặng nề, xương sườn bị gãy từng khúc một.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.