Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1551:




Ánh mắt Diệp Bắc Minh ngưng tụ: “Người đứng đầu Côn Lôn Hư?”
Vua tàn sát trả lời: “Đúng vậy, người đứng đầu Côn Lôn Hư!”
Diệp Bắc Minh hỏi: “Sát sư phụ, rốt cuộc người đứng đầu Côn Lôn Hư là ai?”
Vua tàn sát nhìn Diệp Bắc Minh một cái thật sâu: “Một vị cường giả vô cùng đáng sợ, cho dù là vi sư cũng phải thấy không bằng!”
Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Người đứng đầu Côn Lôn Hư cường đại như vậy sao?”
“Đúng là rất mạnh”.
Vua tàn sát gật đầu.
Ánh mắt Diệp Bắc Minh không ngừng dao động: “Người đứng đầu Côn Lôn Hư lại có thể nhốt cả 99 sư phụ ở đây, chẳng phải thực lực nghịch thiên sao?”
Vua tàn sát lại lắc đầu: “Cũng không phải nghịch thiên, chúng ta bị người này hãm hại”.
“Hãm hại?”
Diệp Bắc Minh tò mò hỏi.
Vua tàn sát chủ thở dài một tiếng: “Chúng ta đánh cuộc thua người này, cho nên mới phải canh giữ ở đây”.
“Nếu không chỉ là Côn Lôn Hư, sao có thể nhốt được chúng ta?”
“Được rồi, bây giờ đã hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta đã có thể an tâm rời đi”.
Diệp Bắc Minh càng khó hiểu: “Nhiệm vụ?”
Vua tàn sát cười: “Bồi dưỡng ra người đứng đầu Côn Lôn Hư tiếp theo!”
Diệp Bắc Minh ngẩn ra.
Tiếp theo.
Anh giống như nghĩ tới cái gì, khóe miệng co rút: “Đậu má, theo ý của Sát sư phụ, không phải người đứng đầu Côn Lôn Hư tiếp theo chính là con chứ?”
“Không sai!”
Vua tàn sát cười tủm tỉm nhìn Diệp Bắc Minh.
Nhìn thế nào cũng thấy vừa lòng!
Diệp Bắc Minh còn muốn hỏi nữa, trong tay Vua tàn sát đột nhiên hiện ra một bảo thạch, lấp lánh hào quang.
Ông ta khẽ thay đổi sắc mặt: “Được rồi thằng nhóc thối, thời gian không còn nhiều lắm, ta phải đi đây”.
“Nếu còn vấn đề gì khác, đợi đến khi con nhìn thấy người đứng đầu Côn Lôn Hư có thể tự hỏi!”
Vèo!
Tiếp theo.
Vua tàn sát hóa thành một ánh hào quang đỏ như máu, bay lên không chạy mất hút.
“Sát sư phụ!”
Diệp Bắc Minh hét lên một tiếng, đáng tiếc bóng dáng Vua tàn sát đã sớm không thấy rồi.
Trên trời cao hàng chục ngàn mét, Vua tàn sát nhìn thoáng qua về hướng sơn cốc.
Trong đôi mắt già mua hiện ra vẻ lưu luyến: “Nhiều năm như vậy, đột nhiên phải rời đi, đúng là có chút không quen”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.