Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1611:




Diệp Bắc Minh có thể cảm nhận được, không gian bên trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục chấn động.
Anh kinh ngạc phát hiện, thân tháp vốn một màu trắng tuyết, lại bắt đầu hiện ra một số phù văn thần bí!
Một con chân long được điêu khắc nổi ở bên trái!
Một con phượng hoàng được điêu khắc nổi ở bên phải!
Lại đang động đậy.
Giống như sắp sống lại!
Khí tức của tháp Càn Khôn Trấn Ngục bùng lên: “Ha ha ha, không tệ, quả nhiên không tệ!”
“Một trăm triệu khối linh thạch này, quả nhiên khiến bản tháp hồi phục một phần vạn thực lực!”
“Cậu nhóc, cậu đúng là đã giúp tôi việc lớn!”
Diệp Bắc Minh co giật khóe miệng.
Vẻ mặt không dám tin: “Vãi, thế là xong hả?”
“Ông hấp thụ xong một trăm triệu khối nguyên, đôi long phượng chạm trổ này chỉ ngọ nguậy hai cái”.
“Sau đó thân tháp có thêm mấy phù văn là xong hả? Cũng thật lãng phí quá rồi đấy!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không vui trả lời: “Cậu nhóc, cậu còn muốn thế nào?”
Diệp Bắc Minh không nhịn được hỏi: “Thật khác xa tôi nghĩ, tôi còn tưởng ông sẽ có sự thay đổi nào đó!”
“Kết quả, chỉ có vậy thôi?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hỏi lại: “Cái gì gọi là chỉ có vậy thôi?”
“Cậu nhóc, cậu chỉ nhìn thấy hiện tượng bên ngoài!”
“Trên thực tế đã có thay đổi rất lớn!”
Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Thay đổi thế nào?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Thứ nhất, khu vực không gian ở tầng thứ mười thay đổi”.
“Tôi hồi phục thực lực, khu vực thời gian cũng trở nên cường mạnh hơn!”
“Ban đầu, khu vực thời gian, gấp khoảng ba lần so với bên ngoài, bây giờ đã là gấp mười lần rồi!”
Ánh mắt Diệp Bắc Minh sáng lên.
Động ý niệm.
Tiến vào tầng thứ mười tháp Càn Khôn Trấn Ngục!
Quả nhiên.
Tốc độ dòng chảy thời gian bên trong đã thay đổi: “Cũng có nghĩa là, tôi ở khu vực thời gian mười ngày, bên ngoài chỉ mới qua một ngày?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Đúng thế!”
“Vậy còn tạm!”
Diệp Bắc Minh cũng được an ủi: “Còn nữa không?”
Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục tiếp tục vang lên: “Thứ hai, đôi long phượng này, cậu có thể triệu hồi ra để tấn công một lần!”
Vừa dứt lời. . Truyện Tiên Hiệp
Chân long và phượng hoàng chiếm giữ trên thân tháp Càn Khôn Trấn Ngục gầm lên một tiếng!
Rồng gầm phượng thét!
Con ngươi của Diệp Bắc Minh sắp lồi ra: “Có thể triệu hồi ra thế giới bên ngoài ư?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.