Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1620:




Văn Nhân Mộc Nguyệt cau mày: “Không đúng lắm, hình như anh ta có chuyện gấp!”
Bỗng nhiên.
Một trưởng lão của Long Đường gào lên: “Diệp Bắc Minh, mày giết đệ tử đứng đầu của Long Đường mà còn muốn đi?”
“Ở lại cho lão phu!”
Một luồng khí tức khủng khiếp đánh giết về phía Diệp Bắc Minh.
“Cút!”
Diệp Bắc Minh quay đầu một kiếm!
Kiếm khí màu máu đi cùng với tiếng long ngâm.
Một con huyết long bay thẳng qua bao trùm trưởng lão Long Đường đang ra tay.
Bùm!
Một mảng sương máu nổ tung!
Con ngươi lão tổ nhà họ Dịch hiện lên ánh đỏ: “Truy nhã tên này cho tôi!”
Mấy trưởng lão Long Đường cũng lạnh nhạt lên tiếng: “Bắt đầu từ bây giờ, ai đi gần Diệp Bắc Minh cũng là kẻ địch của Long Đường!”
Dịch Tư Dao buồn cười lắc đầu: “Sát thần cũng chỉ như vậy mà thôi!”
“Nhìn thấy lão tổ nhà họ Dịch mình, không phải cũng cắp đuôi chạy mất?”

Lúc này.
Trên trời cao cách nhà họ Dịch ngàn mét.
Một đường huyết ảnh xoẹt qua!
“Mặc kệ là ai, dám xông vào sư môn của tôi, tổn thương sư tỷ của tôi, tất cả đều phải chết!”
Diệp Bắc Minh điên cuồng đến cực điểm!
Con ngươi của anh tràn đầy khát máu và tàn sát!
Vèo!
Sau lưng anh, một mảng sấm sét ngưng tụ thành hai cánh, bất chợt chấn động!
Giống như hỏa tiễn phá trường không!
“Nhanh lên chút, nhanh lên chút!!!”
Diệp Bắc Minh lòng như lửa đốt.
Sư tỷ là vảy rồng của anh!
Đặc biệt là chị Tiểu Yêu, chính cô ấy dẫn anh vào Côn Luân Hư!
Nếu không có chị Tiểu Yêu, năm năm trước anh đã chết rồi!
Ánh mắt Diệp Bắc Minh ứ máu: “Chị Tiểu Yêu, Ngũ sư tỷ, các chị ngàn lần không thể xảy ra chuyện!!!”
“Chờ em!!!”
Ngao ồ!
Một tiếng long ngâm.
Diệp Bắc Minh tiếp tục tăng tốc độ, điên cuồng xông về phía đất tổ long mạch!
Lúc này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.