Đồ Thần Chi Lộ

Chương 279: Giấy trừng tâm đường




Điều khiến Trương Dương không ngờ chính là những thứ kia đều đầy đủ, lại còn có cả nghiên mực rất tinh xảo, cũng không biết được làm từ gỗ gì nhưng quả thật nó đã rất cũ, hiện ra một màu tím đen. Nói vậy toàn bộ văn phòng từ bảo này đều là đồ cổ, khá lâu năm.

Chung quanh nghiên mực còn khắc một con phi long vô cùng sống động, cảm giác như thật, mực đã mài xong.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, Trương Dương cũng không biết đã qua bao lâu.

Một lần viết này, thời gian rất dài, ánh mắt Trương Dương vô cùng chuyên chú. Trên thực tế, hắn đang lợi dụng thời gian này để hấp thu năng lượng ở trong không gian, điều khiến Trương Dương không ngờ tới chính là trong lúc chăm chú mài mực thì cùng với việc tu luyện Tiên Đạo Mạn Mạn cũng có cùng công hiệu.

Có lẽ tại viễn cổ, người đạt được Tiên Đạo Mạn Mạn cũng không có cách nào tham thấu tuyệt thế bí tịch này. Nhưng đem võ công này dung hợp vào trong cuộc sống, rèn luyện thể phách của người thường, dần dần cũng hình thành một chút truyền thống từ xưa của dân tộc Trung Hoa, mà trong các truyền thống có cất dấu các dạng kĩ năng mà người hiện đại không biết.

Trong cờ không phải là ẩn chứa đạo binh gia sao?

Chu Dịch cũng không phải là ẩn chứa bí mật thiên địa sao?

Mà trong vô số cổ tịch có ẩn dấu tuyệt thế võ công, không phải là tài phú mà cha ông lưu lại sao?

Nghĩ tới đây, Trương Dương đột nhiên cảm thấy đau thương, bản sắc dân tộc dần bị lãng quên, hiện nay người tài tinh thông tiếng Anh còn nhiều hơn người tinh thông tiếng Hán; người ta ngồi máy tính nhiều chứ mấy ai tay cầm bút lông viết chức, lại còn có mấy người biết được kết cấu của Hán ngữ cũng như thâm ý trong đó.

Không còn nhiều!

Quá thưa thớt!

Trung Quốc vốn được gọi là một nước lớn trong trường quốc tế, có hơn một tỉ người; nhưng lại có mấy ai có lý giải sâu sắc về văn hóa cổ của Trung Quốc, có mấy ai phân biệt được đó là bề ngoài hay tinh túy?

Một quốc gia lớn mạnh là phải biết kế thừa và phát huy tinh hoa văn hóa truyền thống, nó chiếm một vị trí trọng yếu. Một người không biết đến truyền thống dân tộc là không có tinh túy của quốc gia. Trung Quốc trải qua mấy ngàn năm lịch sử trải nghiệm, chiến loạn bệnh tật, nội chiến ngoại chiến cũng đủ, vậy cũng không là suy chuyển được. Vậy mà giờ đây Trương Dương lại dự cảm được một loại nguy hiểm nghiêm trọng, kinh tế toàn cầu hóa, xâm lược văn hóa, tư tưởng sính ngoại, chính những thứ này đã ăn mòn một quốc gia, ăn mòn linh hồn dân tộc.

Dân tộc được xưng có năng lực đồng hóa cường đại nhất đang bị người khác đồng hóa.

Trương Dương trở nên thất thần.

A Trạch nhắm mắt dưỡng thần, Lưu Bưu đang ngáy o o trên bàn, tiếng ngáy dài và lâu tựa như hắn đang hát vậy, thủ vệ đứng bên cạnh cố gắng kìm nén để không phát ra tiếng cười nên cơ thể khẽ rung lên.

Duy nhất có một người vẫn đang chú ý quan sát Trương Dương.

Đôi mắt Tướng quân gắt gao nhìn Trương Dương, ánh mắt vô cùng chuyên chú, hắn cảm giác được tâm tình của Trương Dương đang xảy ra biến hóa, cảm giác được sự đau thương của Trương Dương.

"Có chuyện gì sao?" Tướng quân khẽ gõ lên mặt bàn, âm thanh phát ra như tiếng chuông đánh thức Trương Dương về thực tại.

"Không có, chỉ là cảm thấy nghiên mực này rất tốt." Trương Dương cười cười, nhẹ nhàng mài mực cho tốt, bút lông nhẹ nhàng chấm vào nghiên mực.

"Nếu cậu thích, tôi tặng cho cậu. Tôi mặc dù chỉ ngẫu nhiên viết nhưng nghiên đài này từ hoa văn cho thấy đây chắc chắn là vật mà một hoàng đế đã dùng. Mực này sản xuấ ra ở đời vua Khang Hi, lúc tìm được thì đã được dùng quá nửa, tuyên chỉ (giấy) này là Nam Đường hậu chủ Lý Dục, tự sáng chế ra Giấy Trừng Tâm Đường…" Tướng quân nhẹ nhàng vuốt ve một cuốn tuyên chỉ, rất nhiều cảm xúc trỗi dậy, hiển nhiên để có được những thứ này tốn công cũng không ít.

"Giấy của Trừng Tâm Đường?"

Trương Dương kinh hãi, nếu nói như vậy, phòng này ngoài tứ bảo, bút, mực, giấy, nghiên bốn loại; còn bảo tồn được chính là giấy, loại này được làm ra tại Trừng Tâm đường trong lịch sử. Nghe nói Trừng Tâm Đường chỉ là loại trân phẩm để làm ra tuyên chỉ, nó trắng như màng trứng, tinh khiết như ngọc, lấp lánh sáng bạc, nổi danh một thời, là loại giấy trong lịch sử tuyên chỉ, giấy của Trừng Tâm Đường có thể nói là số một.

Trương Dương không hiểu biết rõ lắm về đồ cổ, nhưng hắn biết giá trị của giấy Trừng Tâm Đường, cho dù xuất ra một tờ cũng có giá trị liên thành, mà nơi này lại có đến gần trăm tờ.

"Ha ha, cậu quá cố chấp. Vô luận trân quý cỡ nào thì cũng để người ta viết lên mà thôi, tác dụng lớn nhất của nó là để sử dụng. Đương nhiên nếu như sử dụng được thì đây là chuyện rất tốt, nếu thích thì cứ lấy đi, để ở đấy cũng chỉ là hoang phí mà thôi." Tướng quân khẽ cười nói.

"Cảm ơn Tướng quân, tôi hiện giờ chưa có chỗ ở, cũng khong có chỗ mà để, xin ghi nhận thịnh tình của Tướng quân."

"Ha ha, việc này về sau nói." Tướng quân trả lời, ý bảo Trương Dương có thể bắt đầu.

Trương Dương vốn chuẩn bị lấy một ít tuyên chỉ, nhưng hiện tại biết được là giấy của Trừng Tâm Đường thì tâm tình trở nên rất cẩn thận, bởi nó vô cùng trân quý.

Rất nhanh, tuyên chỉ đã được mở ra, chặn giấy ngay ngắn, lúc này tuyên chỉ đã được chuẩn bị rất tốt. Cảm giác của hắn hoàn toàn bất đồng, không phải là mềm mại mà là hơi thô ráp, đã qua cả trăm năm, nên có một chút ố vàng, ngẫu nhiên còn nhìn thấy những chấm nhỏ màu trắng đục.

Lưu Bưu đã bị Trương Dương dựng dậy, bởi vì hắn đè lên mặt bàn. Sau khi tỉnh lại, hắn vẫn ngồi thừ người ra nhìn mặt bàn, mắt cứ díp lại, hiển nhiên hắn vẫn còn đang ngái ngủ.

A Trạch mở mất, hắn cảm giác được khí thế của Trương Dương, trong không khí rõ ràng có dao động, tiểu Ngân Mị cũng chui ra để lộ cái đầu nhỏ nhắn.

Bút lông khẽ đảo trong nghiên mực, làm cho mỗi sợi lông nhỏ cũng thẩm thấu mực vào trong, lúc này Trương Dương lại nghĩ đến đầu lang vương thông minh trong sa mạc.

Trương Dương hít thật sâu một cái, hắn phát hiện gần đâ hắn rất không tập trung, mà rất dễ bị thất thần.

Chậm rãi, tinh thần lực của Trương Dương bắt đầu dược quán chú lên trên tay, từng tế bào nhỏ cũng toát ra khí thế vô cùng cường đại, nó tràn ra khắp không gian trong phòng.

Người đầu tiên cảm thấy không chịu được là vệ binh, vẻ mặt hắn trắng bệch, hắn chỉ là vệ binh bình thường có nhiệm vụ trông coi căn phòng này, tự nhiên không thể chống đỡ được khí thế Trương Dương tận lực đề thăng.

Để viết cái thần của chữ "Chiến" mà Đại Hà đã viết, Trương Dương không thể không toàn lực ứng phó. Text được lấy tại Truyện FULL

Bất ngờ, Trương Dương hạ bút, tựa như sét giật.

Bút hạ liền dừng, lập tức bút lièn họa long vẽ phượng giống như tia chớp không ngừng uốn lượn trong không trung.

Dừng!

Thân thể Trương Dương dừng lại không hề có dấu hiệu báo trước, thật giống như hắn vốn không hề di chuyển. Trên mặt bàn có một chữ "Chiến" thật to viết trên tuyên chỉ, hằn xuống gỗ ba phân như có đao khảm, một cỗ sát phạt chi khí từ đó tỏa ra.

Hai mắt Trương Dương ngưng trệ nhìn chữ Chiến thật to này, dâng lên một cảm giác thất bại cực độ.

Vì tận lực thể hiện cái thần của chữ "Chiến" mà Đại Hà đã viết, Trương Dương tận lực đem nó mở rộng mấy lần, dù sao chữ càng lớn thì nhìn càng rõ. Nhưng so với chữ "Chiến" của Đại Hà thì chữ này không có khí thế thôn sơn hà, bễ nghễ thiên hạ.

Mặc dù cũng có sát khí lẫm liệt nhưng loại sát khí này với sát phạt chi khí kia không cùng một cảnh giới, giống như một đưa nhóc cầm đao đi khiêu chiến võ lâm cao thủ. Thân thể Tướng quân đứng lên, kinh ngạc nhìn chữ "Chiến" thật lớn này, nó khiến người ta cảm thấy áp lực, tựa hồ không thể tin được.

Phảng phất như hắn chứng kiến một cao thủ đứng trước mặt.

"Cái này, thực sự là hắn viết?" Vẻ mặt Tướng quân vô cùng nghiêm túc, ánh mắt dâng lên một ngọn lửa hừng hực.

"Không phải!" Trương Dương lắc đầu.

"Đúng là hắn, đúng là hắn! Không ngờ rằng ngắn ngủi mười tám năm thời gian, hắn đã đạt tới cảnh giới này. Tốt tốt tốt!" Tướng quân không hề nhìn Trương Dương mà tự lẩm bẩm một mình, hai mắt lóe ra tinh quang.

"Tướng quân, đây là tôi viết, không phải hắn viết, tôi không cách nào tả ra được loại khí thế như của hắn…" Trương Dương có chút uể oải, hắn không rõ Tướng quân lại nói cái này thành của Đại Hà viết.

"Ha ha, ta rõ chứ, cậu rất giỏi, thực là rất giỏi. Cậu không có tài phú kinh người, không có quyền thế chưởng quản thiên hạ, không có tâm tính coi tính mạng con người như cỏ rác, tất nhiên không thể viết ra được. Bất quá ta tin tưởng rồi sẽ có một ngày cậu sẽ viết được." Tướng quân nhìn thấy Trương Dương có chút uể oải, lúc đầu là ngẩn ra, bất giác cười phá lên, tiếng cười chấn động cả căn phòng, phảng phất nó làm chấn động cả không khí.

"Chẳng lẽ, nhất định phải có tài phú và quyền thế mới có thể viết được?" Trong lòng Trương Dương có điểm không rõ.

"Cậu cho rằng thế nào?"

Tướng quân không nhìn Trương Dương, nhẹ nhàng cầm lên chữ "Chiến" kia, cẩn thận quan sát tỉ mỉ, rồi dùng đinh đóng nó lên tường. Thấy vậy trái tim Trương Dương rỉ máu. Đây là giấy của "Trừng Tâm Đường"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.