Đường Chuyên

Chương 1008: Khiêu nguyệt hội




Các trưởng lão hài lòng nhất là bao bố, còn có vải, đối với muối thì gần như dùng lễ cao nhất cúng bái, người trong núi chỉ cần có lương thực, y phục, và muối là sống rất tốt, các vị trưởng lão vô cùng hài lòng với phần thưởng.
Lý Dung nhất định mang tới cho họ bất ngờ lớn nhất, hiện mức độ vui sướng còn chưa đủ, thế là thuốc mang ra, một lang trung lang thang ở đất Hán tới đây hành y cũng được gọi là thần y rồi, bất kể có trị được bệnh hay không đều đươc người Liêu cung phụng làm thần linh.
Số thuốc này ở đất Hán còn hiếm thấy, nói gì tới đất Liêu cùng khổ, các trưởng lão chính thức dùng đại lễ tham bái Lý Dung, lần này danh hiệu thủ lĩnh của Lý Dung đã được tất cả mọi người thừa nhận.
Thực ra từ kiếp trước Vân Diệp đã hiểu một đạo lý, đã tặng quà thì ngay một lần phải hạ gục đối tượng, nếu quà không đủ, nói không chừng phản tác dụng, khiến việc muốn làm càng thêm khó, chi phí càng lớn, không bằng tặng luôn lễ lớn.
Trưởng lão của Mông gia trại cười đứng dậy, cắt tay mình ấn dấu lên một tấm da dê vẽ đủ thứ hoa văn lộn xộn, các trưởng lão khác cũng không do dự làm theo, khi tất cả các vị trưởng lão ấn dấu tay, trưởng lão Mông gia trại mới dùng hai tay dâng da dê lên cho Lý Dung.
Từ nụ cười mừng rỡ của Lưu Phúc Lộc, Tân Nguyệt liền biết tấm da dê này vô cùng trọng yếu, vì thế cũng mỉm cười khom mình đáp lễ.
- Hầu gia, phát lớn rồi, phát lớn rồi, ba mươi trại đã hoàn toàn thần phục, tiểu quận vương làm chiêu này thật đẹp, tấm da dê kia có ấn ký của tổ tiên họ, họ in máu lên, đó là huyệt thề trọng yếu nhất của người Liêu, nếu làm trái sẽ bị núi nuốt chửng. Đất Liêu đã định, bệ hạ luôn muốn mà chẳng được, nay tiểu quận vương làm được, địa vị càng chắc chắn.
- Vất vả cho ông rồi, Lưu Phúc Lộc, nếu ông muốn về Trung Nguyên, ta sẽ nghĩ cách cho ông.
Với người trung thành, Vân Diệp chưa bao giờ hẹp hòi:
Lưu Phúc Lộ đấu tranh hồi lâu, đột nhiên bình tĩnh lại, chắp tay với Vân Diệp:
- Hạ quan hiểu ý tốt của Hầu gia, tội nhân có thể sống rời Lĩnh nam không nhiều, nhưng hạ quan không muốn về, mấy năm qua thê tử của hạ quan chết ở đây, đứa con lớn cũng chết ở đây, hạ quan muốn ở lại bên họ, hàng năm cúng tế, trong nhà còn có huynh trưởng và đệ đệ, không cần lo lắng.
- Hạ quan bị định tội đày tới Lĩnh Nam, thê nhi không ngại ngàn dặm núi non tới cùng, cuộc sống vừa khá lên liền qua đời, nữ nhân khổ mệnh đó dù quê mùa, nhưng hạ quan không nỡ rời bỏ, có ngày hạ quan hết tuổi thọ táng thân ở đây, Trung Nguyên chẳng về nữa cũng được.
Lý Thái và Hi Mạt Đế Á du sơn trở về, thi lễ từ biệt, Vân Diệp đứng trên lầu nhìn, một tha thướt đi tìm Tân Nguyệt, một ung dung đi tới, thị vệ của hắn mang đầy thứ hoa cỏ kỳ quái.
Vân Diệp không hỏi, Lý Thái chẳng nói, thi lễ xong hắn liền đi tắm rửa, nghe thấy hắn đang ca hát, tâm tình khoan khoái, Tân Nguyệt tới tìm Vân Diệp, thấy phu quân nhíu mày, liền hỏi có chuyện gì?
- Nếu Thanh Tước cưới Hi Mạt Đế Á, nàng có thấy kỳ quái không?
Vân Diệp hỏi lại:
- Có gì mà kỳ quái, hai bọn họ đều nảy sinh tình cảm, chỉ là bản thân không biết thôi, Hi Mạt Đế Á trong mơ cũng mắng Thanh Tước, đó là yêu càng sâu ghét càng nhiều, chẳng lẽ phu quân có ý khác?
- Nhà chúng ta sống rất tốt, tội gì chuốc thêm phiền toái? Hi Mạt Đế Á sao bằng nàng, ta chỉ cảm khái một chút về tạo hóa thần kỳ, nàng nói chúng ta có nên đá hai người họ một cái không?
- Chàng đừng tạo nghiệt nữa, hai người đó đều là thứ phiền phức, hai người họ có tình nhưng chưa được mai mối, thiếp không làm mai đâu, chàng đừng có làm, hạ lưu.
- Tối qua nàng tự cởi hết quần áo sao không nói thế, giờ mới nói hạ lưu thì muộn rồi.
Không thể nói chuyện trong khuê phòng với nàng giữa ban ngày, nếu không Tân Nguyệt sẽ giận, dù buổi tối vẫn có thể lột sạch nàng, nhưng chỉ có thể làm, không thể nói.
Na Mộ Nhật vui sướng như một con gà mái vừa mới đẻ trứng xong, cười khanh khách không ngừng, cả lúc ăn cơm cũng cười, khi ăn cơm muốn vén rèm nhìn đống củi ở sân.
Đống củi chất cao như núi, chỉ đợi mặt trời xuống núi, mặt trăng lên sẽ đốt. Chẳng biết làm sao trưởng lão có thể xác định tối nay không có mây che mặt trăng. Chập tội có một ít mây ở chân trời, thời tiết cực kỳ tốt, bầu trời toàn là chim bay về rừng, đám voi trên núi cũng kéo nhau vào sơn cốc nghỉ ngơi rồi.
Mông Lỗ đem một nồi nhựa thông đổ lên đống củi, ném một cái đuốc vào, lửa liền bùng lên, sân phơi được chiếu sáng trưng, lửa lớn như một tín hiệu, vô số nữ tử mặc váy lam từ bóng tối đi ra, chẳng mấy xếp thành một vòng tròn quanh đấu lửa, đủ các loại món ăn ngon lẫn không ngon đặt lên bàn, trong đó không thể thiếu chuối tiêu chín vàng.
Vân Diệp, Lý Thái, Lý Dung được trưởng lão mời tới một cái đài chuyên môn dựng trước, đám Tân Nguyệt cũng được mời lên, Na Mộ Nhật và Linh Đang chưa bao giờ tiếp xúc với lễ nghi trọng thể vô cùng lúng túng, nắm tay Vân Mộ và Vân Hương không buông, hoàn toàn không hề có thái độ cao quý không thể xâm phạm như của Tân Nguyệt.
- Loại lão bà thế này làm sao ngươi chịu đựng được bao năm như thế? Khuê nữ đại gia thế tộc cũng không có khí thế như lão bà của ngươi, tu luyện thêm vài năm nữa có thể so với lão nương của ta rồi.
Lý Thái không lạ gì rượu cần, miệng ngậm một cái ống sậy dài, nhìn là biết uống nhiều rồi, có điều hắn chỉ uống cùng vò với Vân Diệp, nếu người khác uống chen vào, Ngụy vương gia sẽ nổi giận.
Đại trưởng lão há cái miệng chẳng còn mấy răng cười toe toe rải nắm gạo trắng xuống đất, từng vò rượu cần được bày lên bàn, một đám trưởng lão tay trong tay xoay hai vòng quanh đống lửa, thế là bái thần hoàn tất, mọi người có thể khiêu vũ rồi, mình lên đài xem các cô nương biểu diễn, không có bài phát biểu dông dài khiến người ta bực mình như mấy lễ hội đời sau.
- Hầu gia, xung quanh trại toàn là nam nhân, xem bộ dạng có vẻ ý đồ bất lương, có nên bắt hết không?
Lưu Tiến Bảo ghé vào tai Vân Diệp hỏi nhỏ:
- Bắt cái rắm, không có nam nhân thì còn nhảy làm cái gì, đám nam nhân kia tới là để cướp nữ nhân, nữ nhân ăn mặc xinh đẹp là để đợi bị cướp, nếu ngươi bắt toàn bộ nam nhân, đám nữ nhân kia không có nam nhân cướp sẽ xé xác ngươi ăn thịt, có bản lĩnh thì ngươi cũng đi cướp đi.
Lưu Tiến Bảo mắt rực sáng:
- Hầu gia nói thật chứ? Tiểu nhân cũng được đi cướp à? Tiểu cô nương mắt to kia đã nhìn tiểu nhân lâu lắm rồi, tiểu nhân phải thay y phục, chùm đầu tới thôi.
- Có thể cướp, nhưng đừng chùm đầu, tiểu cô nương đã thích ngươi vậy cứ tới đi, dù sao ngươi chẳng thể cưới về nhà, nghe nói là có thể gả cho nàng.
Lưu Tiến Bảo theo mình rất vất vả, có cơ hội khao thưởng chút cũng không tệ:
- Không được, tiểu nhân là đại nam nhân nếu gả đi thì mất mặt, tổ tiên cũng hổ thẹn, sắp tới đêm khoái hoạt rồi, tiểu nhân đi chuẩn bị đây.
Thấy Lưu Tiến Bảo chạy đi, thị vệ trưởng của Lý Thái hâm mộ lắm, Lý Thái đá hắn một cái, bảo hắn cũng có thể đi, hắn đấu tranh hồi lâu, cuối cùng vẫn gác bên Lý Thái, hắn là bảo tiêu chuyên nghiệp, hơn loại khốn kiếp như Lưu Tiến Bảo nhiều.
Một đám đại cô nương hò hát xếp đội đi ra, Vân Diệp giảng giải cho đám thê thiếp:
- Hiện giờ đi ra là những khuê nữ mới thành niên, là trân quý nhất, không được phép cướp, trừ khi các nàng ấy nguyện ý, ai dám dùng vũ lực sẽ bị mọi người khinh bỉ tới chết.
- Hừm, cẩu thả nơi hoang dã cũng thành lễ điển, đúng là không biết liêm sỉ, không hiểu luân lý, tùy tiện cẩu thả thiên địa bất dung.
Tân Nguyệt vẫn cái bộ mặt bà cô đáng ghét ấy, Vân Diệp nghe mà nhíu mày, miệng giật giật không nói nữa. Hại Na Mộ Nhật, Linh Đang mặt mày hoang mang.
Vân Diệp thấy Hi Mạt Đế Á cũng trong đội ngũ, không khỏi thất kinh, lấy cánh tay huých Lý Thái đang say mê tu rượu, Lý Thái nhìn thấy đứng bật dậy, bị Vân Diệp ấn xuống.
- Đừng bảo ca ca không nói trước, nữ nhân như Hi Mạt Đế Á ngươi muốn cưới về là không được đâu, người ta không muốn, nghe Tân Nguyệt nói Hi Mạt Đế Á rất muốn có con, đoán chừng hôm nay nàng tham gia khiêu nguyệt hội có ý này, hoặc chỉ một dạo xuân phong, hoặc để nam nhân khác hưởng lợi, đừng coi thường người khác, trong số bao nhiêu nam nhân như thế, nói không chừng có nam tử khiến cô ấy động lòng, cô ấy ra sân, là phải tuân thủ quy củ núi Mông, ngươi xem vòng nam nhân tới gần vòng nữ nhân rồi, oa, nam nhân kia cao lớn nói không chừng sẽ thành công đấy.
Lý Thái không nhịn nổi nữa nhảy xuống đài, bất chấp tất cả vác Hi Mạt Đế Á đi, tên thị vệ trưởng do dự không biết có nên đi theo bảo vệ vương gia không, Vân Diệp đá cho một phát mới vội vàng đuổi theo.
- Chúc hai ngươi mộng xuân vô tận.
Vân Diệp chắp tay trên miệng hướng Lý Thái hô to, vừa rồi Hi Mạt Đế Á không hề phản kháng, chuyện có họ nhất định sẽ thành.
- Phu quân, thiếp cũng muốn xuống khiêu vũ, chàng đi với thiếp nhé.
Na Mộ Nhật không ngừng giật góc áo Vân Diệp, bị Tân Nguyệt đập một cái lên lưng:
- Muội xem, dưới kia toàn là dã nhân, phu quân là thư sinh yếu ớt, làm sao là đối thủ của họ, có phải muội cũng muốn bị người ta vác đi không?
Vân Diệp ghét nhất người ta nói mình là thư sinh yếu đuối, nắm tay Na Một Nhật nhảy xuống sân, Tân Nguyệt không giữ được, đành ôm chặt lấy Linh Đang, uy hiếp nàng không được xuống.
Vân Diệp biết múa vòng lâu rồi, Na Mộ Nhật học cái khác rất ngốc, nhưng học múa cực nhanh, chỉ nhảy vài cái đã ra dáng lắm rồi, một vị trưởng lão tuổi khá trẻ lấy tay gõ trống đồng, tiếng trống tùy ý mà sôi động, người phía dưới nhảy càng hăng say, Na Mộ Nhật nắm chặt tay phu quân, vì nữ tử bên cạnh nàng thay mấy người rồi, toàn bị đám nam nhân trong bóng tối chạy ra khiêng đi.
Vẻ khinh thường của Tân Nguyệt dần biến mất, rồi chuyển sang ao ước, phu quân và Na Mộ Nhật chơi cực vui, nàng hơi hối hận, mình đáng nhẽ phải thả lỏng chơi đùa mới đúng, đang thất vọng thì thấy phu quân vác Na Mộ Nhật về, chỉ mấy bước đã lên đài, Na Một Nhật nhảy tới mặt hồng rực, cầm ống sậy mút rượu, thỏa mãn điều chỉnh hô hấp, Vân Diệp không rảnh, vác Tân Nguyệt la hét đấm đá xuống, xen vào đám đông nhảy múa.
Hoan lạc có thể truyền nhiễm, Mông Na nắm tay Tân Nguyệt uốn éo càng khoa trương, khi trống gõ kịch liệt, nàng còn xõa tóc ra, lắc đầu nhảy, Tân Nguyệt bất giác cũng lắc lư người, chỉ là y phục cao quý trong đám người vô cùng bắt mắt.
Đại trưởng lão chỉ phu phụ Vân Diệp giới thiệu cho các trưởng lão khác, khách nhân tôn quý chơi vui vẻ như thế ở Mông sơn là vinh dự của mọi người. Còn về phần Ngụy vương thái, ông ta chỉ coi là hảo hữu của khách quý.
Hơi thở của Tân Nguyệt trở nên khó nhọc, một đại gia khuê tú có thể nhảy kịch liệt một tuần hương là hiếm có lắm rồi, Tân Nguyệt đột nhiên thét lên, vì nàng phát hiện Mông Lỗ bôi toàn thân đen xì đã vác Mông Na đi mất, khi đi còn nhe hàm răng trắng cười với mình.
Vân Diệp mệt lắm rồi, thử vác một cái, phát hiện không còn sức vác Tân Nguyệt lên nữa, hai người đành nắm tay về đài, nằm xuống thè lưỡi thở hồng hộc, Vân Diệp nhìn thấy Linh Đang mặt mày u oán cúi đầu, Tân Nguyệt u oán có thể bỏ mặc, Lý An Lan u oán có thể trêu chọc, Na Mộ Nhật u oán có thể dỗ dành hoặc lừa nàng, Linh Đang u oán thì không, dáng vẻ nàng làm Vân Diệp như bị kiếm xuyên tim, không nỡ từ chối, liền bò dậy, lần đầu thấy cưới nhiều lão bà là chuyện rất mệt.
Tân Nguyệt cười đểu phu quân, mút rượu chèm chẹp, còn ôm Vân Mộ thơm một cái, tốt bụng bế Vân Hương khỏi lòng Linh Đang, bảo Linh Đang có thể đi khiêu vũ được rồi.
Vân Diệp ăn một quả chuối, uống một ngụm rượu, tức thì tinh thần phấn chấn, quát lớn kéo Linh Đang xuống khiêu vũ, hiện trường càng lúc càng gấp, không ngừng có nữ nhân bị khiêng đi, không ngừng có nữ nhân tham gia vào, rất nhiều nữ nhân toàn thân cỏ khô, đầu tóc tán loạn vẫn quay về múa, y phục còn chưa mặc xong, quá nửa bầu vú lộ ra ngoài, nảy tưng tương dưới ánh lửa làm nam nhân nhìn hoa mắt...
Chẳng ai ngắm trăng, cũng chẳng ai để ý tới vũ điệu nữa, mọi người điên cuồng lắc người, phát tiết tinh lực dư thừa, cổ xưa, nguyên thủy, nhưng nhẹ nhàng vui vẻ.
Khiêu nguyệt hội vốn là tổ chức cho trại sinh con đẻ cái, điệu múa này có từ bao giờ cả đại trưởng lão cũng không biết, ông ta chỉ biết từ khi còn rất nhỏ đã tham gia khiêu nguyệt hội, với Mông trại mà nói, khiêu nguyệt hội cũng quan trọng như ăn ngủ vậy.
Khi trăng tròn, biển dâng thủy triều, chó sói hú vang, con người cũng trở nên vô cùng cảm tính, lầu trúc trong trại kẽo kẹt suốt cả một đêm, Lý Dung cũng thắc mắc vì sao mình phải ngủ cùng hai muội muội trong lều.
Sau khi trời sáng, người trong trại thiếu đi rất nhiều, trại xa một chút khi trời còn chưa sáng đã xuất phát rồi, trở về trại của mình, lương thực và vải vóc tân thủ lĩnh phát cho giúp họ vượt qua kỳ giáp hạt.
Tuy rất mệt nhưng Vân Diệp vẫn dậy sớm cùng Lý Dung tiễn biệt các trưởng lão, các trưởng lão cũng hi vọng Lý Dung tới trại mình làm khách, vô cùng hi vọng được cứu tế thường xuyên, mỗi điều không ai nhắc tới học đường.
Đây là điều trong dự liệu rồi, Vân Diệp không kinh ngạc, Lĩnh Nam ổn định mới là điều y muốn, không phải hòa nhập được vào đất Liêu là thống trị được đất Liêu, thủ lĩnh không cần quá thân mật với thuộc hạ, chỉ cần họ thấy không thể rời bỏ mình là được.
Đại trưởng lão giúp đỡ rất nhiều, Lý Dung để lại hết số vật tư còn lại ở Mông trại, lần khiêu nguyệt hội này làm lương thực trong trại vét đi hơn nửa.
Lý Thái cả người như phát sáng, tinh thần phấn chấn, không giống Vân Diệp uể oải được Vượng Tài cõng trên lưng, là một con ngựa mà chẳng những phải tự đi, còn phải dừng lại khi chủ nhân sắp ngã, rất là phiền.
Xe ngựa bị đám nữ nhân chiếm lĩnh rồi, Tân Nguyệt mời Mông Na với hai nữ nhân khác trong trại tới Ung Châu, Vân Diệp và Lý Thái không quen cướp xe ngựa của người khác, đành cưỡi ngựa về.
Tới trưa, Lý Thái hạ lệnh cắm trại, không riêng gì Vân Diệp ngủ gật, tất cả mọi người đều tinh thần không tốt, vội vàng ăn cơm, mọi người vùi đầu ngủ.
Cuộc sống nhàn nhã có thể làm việc tùy hứng thú, nếu như không có sự kiện đặc thù, Vân Diệp không để mình phải khổ cực, y có thể làm thế, nhưng Hầu Quân Tập lại không thể, đi hơn ba nghìn dặm đường, sắp tới Trường An nào chịu dừng lại, cố chấp muốn tới Trường An xem vận mệnh mình sẽ ra sao.
Hầu Kiệt tiều tụy vô cùng, đôi giày da trâu đắt tiền đã lộ ngón rồi, mang gông còn phải giúp phụ thân nâng gông, mặt đầy vẻ phong sương, hình ảnh thiếu niên phong lưu đã chẳng còn lại chút nào.
- Cha, hay là chúng ta nghỉ một ngày, sắp tới Trường An rồi, nghỉ ngơi một ngày hẳng vào, để quản gia tới vài nhà, nghe ngóng tâm tư của bệ hạ rồi hẵng quyết định được không?
Hầu Quân Tập ngẩng đầu nhìn tường thành Trường An ở chân trời, lắc đầu:
- Con à, chúng ta thua rồi, nhưng vẫn cần kiêu ngạo, quản gia hiện tới nhà khác, người ta không tiếp đâu, Hầu gia không phải là Hầu gia thời cha làm Lộ quốc công nữa, không ném đá xuống giếng đã là nể tình lắm rồi.
- Quản gia báo bệ hạ đã tiến kinh, thập lục vệ cũng về doanh, thái tử lục soái cũng nhổ trại trở về, tức là bệ hạ muốn kết thúc chuyến đi săn của mình, chỉ có điều Hầu gia chúng ta rơi vào tấm lưới lớn.
- Huynh đệ trại Ngõa Cương có lẽ còn giúp Hầu gia cầu xin, cũng có người thờ ơ, còn đám Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối tất nhiên hùa nhau công kích, Ngụy Trưng không chết, Hầu gia gặp đại họa.
- Cứ đi đi, sớm ngày tiến kinh, vi phu muốn xem bệ hạ sẽ xử lý thứ khuyển mã cha đây ra sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.