Đường Chuyên

Chương 1018: Xa hoa vô độ (1)




Tân Nguyệt cười ha ha, đây mới là mục đích của nàng.
- Thật ra nam nhân có hài nhi đều từng uống, chuyện này với bọn thiếp chẳng phải bí mật gì, chỉ có các chàng coi là bí mật, buồn cười quá đi.
Tân Nguyệt mặc kệ Vân Diệp xụ mặt, cười dài chạy ra ngoài. Có thể khiến phu quân bối rối Tân Nguyệt chắc chắn sẽ làm, đây cũng là cách thuần phu của nàng.
Hạm đội rẽ từ Trường Giang vào thủy khẩu, Sùng Minh đảo đã có dáng dấp đảo nhỏ, diện tích khoảng 40, 50 mẫu. Vân Diệp nhớ lại chỗ này hẳn phải là đảo lớn, giờ có thể chứng kiến địa lý thay đổi thật là cơ hội hiếm có. Trong thời gian ngắn, hải đảo từ 1 mẫu biến thành 2 mẫu, rồi đến 10 mẫu sẽ khiến người giật mình. Nhưng từ 10 vạn mẫu đến 10 vạn lẻ 1 mẫu thì sẽ chẳng có ai nhận ra.
Mọi chuyện trên đời cũng vậy, sở dĩ người Đại Đường cảm thấy cuộc sống thay đổi quá lớn, chính là do trước đây họ quá nghèo. Một bữa cơm trước đây có bánh bao không nhân đã cám ơn trời đất, hiện tại mâm cơm chất đầy bánh không ăn xuể thật khiến bọn họ lúng túng, đó là cảnh tượng chưa bao giờ có.
Cả năm Trinh Quán thứ hai nhập vào cũng chỉ 200 vạn quan, chút tiền ấy sao có thể chống đỡ một đế quốc khổng lồ? Hiện tại tiền tồn của tiền trang Đại Đường chắc chắn không dưới 10 triệu mai ngân tệ, chứ đừng nói tới quốc khố khổng lồ của Lý Nhị. Hộ bộ thượng thư ngồi ôm đống tiền thì như choáng váng, không còn tính nổi chuyện gì. Lý Nhị ngươi cũng phải cho dân chúng kiếm tiền chứ, chẳng phải đều nói hoàng đế là sâu mọt sao, Lý Nhị ngươi chỉ cần phát huy một chút bản sắc là được. Lão bà ngươi kiếm tiền nhiều nhất thế giới, có xí nghiệp dệt lớn nhất vận hành được 4 năm, chẳng phải tiền đã chất đầy khố phòng hay sao? Chỉ cần ngươi muốn dùng, dân chúng chẳng ai nói gì nữa.
Dân gian đang thiếu tiền, giá trị hàng hóa đã vượt hơn lượng tiền lưu thông, đây là trách nhiệm của quan phủ. Cửa nhà còn toàn là đất, không thấy cái gì gọi là đường, dân chúng vẫn nghèo như trước đây, thế này sao có thể gọi là thịnh thế? Mới ăn no đã thỏa mãn rồi?
Uất Trì Bảo Lâm đang liều mạng đào hà đạo, định cho mực nước ngang với đại hải, như vậy hải thuyền có thể thông suốt một đường từ Đông Hải đến Trường An. Nếu như hải mậu làm xong, sao phải khổ Mã Chu nhuộm máu Sơn Đông? Cứ để thổ tài chủ trồng trọt là được, với giá lương thực ngày càng thấp, cứ cho bọn họ liều mạng trồng vài năm, quy luật thị trường sẽ khiến họ tự giao thổ địa ra. Chưa từng nghe khu trồng nông nghiệp lại có thể so giàu có với khu công nghiệp.
Chỉ cần ngươi khiến nhân khẩu Sơn Đông vào hết khu công nghiệp, đám thổ tài chủ này chỉ còn nước ôm đất mà khóc. Hiện tại Trung Nguyên thổ địa màu mỡ nhiều vô kể, thổ địa rất đáng giá sao?
Ngoài giết người chẳng lẽ không có biện pháp ôn hòa nào khác? Đều cùng tổ tông, lại giết chóc làm cho người người hận? Trên tay chỉ có búa, ngoài đập thì biết làm gì? Cho nên giờ là lúc phải thay đổi công cụ thôi.
Tháng 8 Trường Giang sóng cuộn trào, nhưng gió từ biển thổi vào lục địa vẫn đẩy hạm đội chậm rãi lên thượng du. Không có thời gian dừng lại ở Dương Châu, ngược dòng 2000 dặm cũng không dễ dàng, hơn nữa Vân Diệp còn nhận được tin hoàng đế đã lên Kim Ngưu cổ đạo, sau khi đến Hán Trung sẽ xuôi dòng từ Hán Thủy đến Nhạc Châu. Lý Nhị muốn khi đến đó, Vân Diệp đã mang Đại Đế tới chờ ở Vân Mộng trạch.
Chẳng những không dừng ở Dương Châu, mà tất cả các thành thị đều không thể dừng, phải ngày đêm kiêm trình mới mong đến nơi trước khi Lý Nhị tới Nhạc Châu.
Vốn khi hoàng đế xuất hành thì lễ nghi cực kỳ phiền phức, nhưng lần này hắn bỏ tất cả tiểu tiết, lưu Thái tử giám quốc, tự mình dẫn hoàng hậu cùng một số phi tần đi, hộ tống là lục vệ trong thập lục vệ, thật ra đây là lần đầu tiên Lý Nhị tuần du Lưỡng Hồ.
Nói đến Đại Đế kiểm tra thủy quân chẳng qua chỉ là cái cớ, hơn nửa văn võ cả triều đều biết hoàng đế bắt đầu nhìn về phương nam. Hiện nay phương bắc đại định, Man tộc gần nhất cũng ở bắc Hắc Thủy, còn người Đột Quyết sót lại muốn đánh bất ngờ lần nữa, thì phải đột phá ít nhất 3 phòng tuyến, huống chi bọn họ hiện giờ đang tính học theo người Hung nô, chính là đi về phía tây tìm chỗ an thân.
Hiện tại sứ thần Tây Đột Quyết đang ở Trường An, hy vọng được tài trợ của Đại Đường để bọn họ có lực Tây chinh. Bọn họ cam kết đất Bắc Hải sẽ không bao giờ xuất hiện người Đột Quyết nữa.
Lần này viễn chinh không chỉ có Tây Đột Quyết, mà còn có Tiết Diên Đà cực độ suy yếu, Thổ Cốc Hồn thoi thóp trên thảo nguyên, cộng thêm Hồi Hột vốn bị Hầu Quân Tập đại khai sát giới, bọn họ định tổ thành một chi quân đội đi tây phương thử vận khí.
Nghe nói La Mã ở viễn tây đã sụp đổ, chư hầu đang nội chiến, lúc này là lúc nên đi xa kiếm chỗ an cư cho tộc nhân.
Thực lực người Đột Quyết so với thế lực tây phương mạnh hơn, nhưng so với các vương triều Trung Nguyên khi ổn định thì kém xa. Sự thật đẫm máu chứng minh, những lúc Trung Nguyên ổn định như thế, các tộc thảo nguyên đều không thể chiến thắng. Nếu đã phải ở chung với một hàng xóm độc ác như vậy, không bằng sớm ngày dọn nhà là hơn.
Bọn họ tin chắc nếu bọn họ đi, bọn họ sẽ được Đại Đường trợ giúp hết thảy. Đại trưởng lão Thổ Cốc Hồn coi như là người quen thuộc quốc tình Đại Đường nhất, kiên định ở lại Trường An, chờ được hoàng đế Đại Đường triệu kiến.
Sứ tiết ở lại Trường An không chỉ có bọn họ, Đại tướng Lộc Đông Tán của Thổ Phồn mang nhiều lễ vật, một lòng thành khẩn tới Đại Đường, chỉ mong có thể thay Tán Phổ Tùng Tán Can Bố cầu thân với một công chúa.
(Tán Phổ: vua Thổ Phồn)
Liêu Đông tam quốc còn có sứ tiết Uy quốc cũng đang ở Trường An. Hồng lư tự sau khi an bài chỗ ăn ở cho bọn chúng thì mặc kệ. Vinh Hoa nữ không cam lòng nên ngày ngày mang theo thuộc chức tới bái hội huân quý Đại Đường. Bởi vì nghèo khổ, lễ vật duy nhất các nàng có thể mang ra chính là đồ thêu của mình.
Có lẽ các nàng kiên trì giành được tôn kính của quan lại Đại Đường, chưa từng có ai cự tuyệt lễ vật của họ, cũng không có ai từ chối gặp Vinh Hoa nữ mặt. Mỗi lần gặp mặt, Vinh Hoa nữ dốc hết tâm can kể lể khổ nạn của Cao Ly, đến chỗ thương tâm, không ít cao quan cũng phải lã chã lệ rơi.
Nàng còn tới Quốc tử giám, Hoằng Văn quán bày tỏ, chỉ có Ngọc Sơn thư viện cự tuyệt thỉnh cầu của nàng không chút lưu tình. Vinh Hoa nữ đang ở bên ngoài Ngọc Sơn thư viện, đang kể cho từng đệ tử, tiên sinh nàng gặp về nỗi khổ chiến tranh của Cao Ly.
Ai cũng đồng tình với Vinh Hoa nữ, một số phu nhân còn mở một lần bán hàng từ thiện, tất cả tiền tài thu được đều giao cho Vinh Hoa nữ, hy vọng nàng có thể sử dụng số tiền này mua ít lương thực cho cơ dân Cao Ly. Lương thực Đại Đường nhiều không ăn hết, tiền kia cũng có thể mua thật nhiều lương thực.
Vinh Hoa nữ còn tới thăm những tù binh sửa đường, đoàn sứ tiết ngày đêm gấp rút, mang theo phục sức và đồ ăn Cao Ly đến cho những tù binh kia, nói cho bọn họ biết Cao Ly không quên họ, chỉ cần chiến tranh kết thúc, nàng nhất định sẽ yêu cầu Đại Đường thả bọn họ về.
Vô số tù binh quỳ dưới váy nàng, hôn giầy nàng, đáng tiếc gặp nhau xong, bọn họ vẫn phải làm lụng dưới sự quản thúc của roi da. Ngoại trừ tâm linh được chút an ủi, thì tình cảnh bọn họ không có bất cứ cải thiện gì.
Đoàn sứ tiết kia thi thố thủ đoạn khắp thành Trường An, trong hoàn cảnh như vậy, Lý Nhị bắt đầu lần nam tuần đầu tiên của mình, thực hiện một chuyến du lịch cho thoải mái thân tâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.