Đường Chuyên

Chương 1057: Lý luận gấu mèo (2)




Hiên Nhân cho rằng vạn vật trên đời đều sinh sống theo một quy tắc đặc thù, nhân gian do hoàng tộc, đại thần, huân quý, bình dân và nô lệ tạo thành, vậy dã thú hẳn cũng như thế, cũng có đẳng cấp xã hội, là thiên mệnh, không vì ý muốn cá nhân mà thay đổi, hắn muốn dùng mười năm chứng minh điều ấy.
Chuyện vô nghĩa thế này Nguyên Chương tiên sinh tất nhiên không đồng ý, nhưng chẳng biết từ đâu Lý Nhị hay tin, chuyên môn cấp tiền từ nội phủ cho Hiên Nhân nghiên cứu, Lý Nhị mẫn cảm nhận ra, một khi lý luận này được chứng thực, sự thống trị của ông ta càng danh chính ngôn thuận, sao bỏ qua được.
Lý luận hữu dụng mới được ủng hộ, Hiên Nhân bắt trúng mạch của hoàng gia, năm xưa nho học cũng chính vì khẳng định tính chính xác của hoàng đế thống trị vạn dân, nên Đổng Trọng Thư mới có cơ hội đem mỹ nhân nho học hiến cho Hán Vũ Đế, Hiên Nhân chẳng qua là dùng lại mánh cũ thôi.
Có tiền rồi Hiên Nhân bắt đầu chiêu mộ người ủng hộ, kết quả có bốn người theo hắn cũng nghiên cứu dã thú, Hiên Nhân hưng phấn đi tìm Nguyên Chương tiên sinh yêu cầu mở phân viện thú tộc, bị Nguyên Chương phun cho bãi nước bọt, đợi khi nào có năm mươi người hẵng tính, phân viện thổ mộc của Công Thâu Mộc là vì ông ta đủ người đi theo.
Hiên Nhân mang cái mặt đầy nước bọt cười bỏ đi, mục tiêu của hắn đã thành, hiện giờ chỉ cần làm ra thành tích, vang danh thiên hạ ắt có người theo, thợ da còn có năm ba tên đồ đệ, mình phát hiện ra một học vấn lớn, thế nào chẳng có trăm tên đệ tử, chỉ cần mình lập nên hệ thống động vật học, hắn quyết định bắt đầu nghiên cứu từ bầy sói...
Lý Cương tiên sinh tuổi càng cao tính trẻ con càng nặng, trên đời có xe ngựa, xe lừa, xe bò, lão tiên sinh muốn ngồi xe gấu mèo, kiếm một con gấu mèo ngoan nhất lắm hàm thiếc và dây cương lên, để nó kéo xe ấm của mình đi thong thả quanh thư viện là tuyệt vời nhất.
Con gấu mèo chậm rãi đi lung tung, lão tiên sinh ngồi trong xe nửa tỉnh nửa ngủ, cũng không cố ý yêu cầu gấu mèo đi đâu, chỉ cần nó kéo mình đi chơi là được, xe ấm với ông mà nói là cái nôi lớn.
Ông và gấu mèo đi nhiều nhất là chỗ tượng của Nhan Chi Thôi, Lý Cương không chỉ một lần vỗ tượng nói, mình sắp tới bồi tiếp lão tiên sinh rồi, hiện giờ Đại Đường có rất nhiều chuyền kể cho lão tiên sinh nghe, đôi lúc Lý Cương thấy sốt ruột, ông thấy cục đá lạnh băng càng thích hợp với mình hơn tấm thân yếu ớt này.
Vân Diệp nói học vấn tới cực hạn muốn bất hủ, sự bất hủ này tất nhiên không phải chỉ thân thể, Lý Cương không mong mỏi mình có thể sống trăm năm nữa, chỉ cần tinh thần của mình có thể hòa vào thư viện, cùng thư viện vĩnh viễn truyền thừa, kết quả này quan trọng hơn là sống bao lâu.
Thái Sơn lão nhi còn chẳng sống bằng mình, ba lão già thực hiện lời hứa dạy học ở thư viện ba năm, trở về liền lần lượt qua đời, điều này làm Lý Cương đắc ý lắm, cuối cùng có thể thắng ba lão già đó ở một phương diện, lại còn thắng chắc, trừ khi ba lão già đó sống lại được, nếu không hắc hắc...
Ba lão già đó chết, người khác đều viết tang thư, chỉ Lý Cương viết thiếp chúc mừng đỏ rực, không ai trách tội, thậm chí không ai thấy có gì không đúng, con cháu ba lão già còn lặn lội đường xa tới thư viện, không mặc áo tang mà mặc áo lành để cảm tạ, Lý Cương tiên sinh cười lớn:
- Bọn họ đã được nghỉ ngơi, chỉ còn lão phu giãy dụa trên cõi đời, sao chẳng chúc mừng?
Sống tới chín mươi tuổi là chán lắm rồi, nếu chẳng phải lưu luyến thư viện hùng vĩ, đám học sinh đầy sức sống thì có lẽ Lý Cương đã đi rồi, ông ta cố sống là vì muốn nhìn thư viện nhiều hơn, nhìn thêm một cái cũng tốt...
Lý Nhị cuối cùng quyết định về Trường An, ông ta đã nhìn Nhạc Châu đủ rồi, kết luận rằng đây là thành phố thuộc về thương nhân, bọn họ sử dụng là thứ lễ nghĩa liêm sỉ khác, trong đó quan trọng nhất là khế ước, chỉ cần ký khế ước thì dù đầu dũi đất bọn họ cũng sẽ hoàn thành, trước khi kí hiệp ước thì có thể bấp chấp thù đoạn, lừa gạt hãm hại cũng chẳng lấy làm vô sỉ, hơn nữa mọi người cũng thừa nhận hành vi này tồn tại.
Một khi khế ước được ký có thể tin tưởng mười phần mười, nếu có chuyện làm trái khế ước thì người đó đừng mong có được bản khế ước nào ở giới thương nhân nữa, người hủy tín nghĩa của mình thì không thể theo đường thương nghiệp, kể cả con cháu cũng thế.
Thương nhân lớn nhất Nhạc Châu là mình, người được lợi lớn nhất cũng là mình, Lý Nhị phát hiện cả bản thân cũng không thể dễ dàng hủy hiệp ước, nếu không tín nghĩa của hoàng gia sẽ phá sản, vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, trong giới thương nghiệp mình không phải là đế vương. Ông ta hiểu, mình bị trói vào chiếc chiến xa lợi ích thương nghiệp rồi, hoàng quyền cũng không thể bắt nó dừng lại.
Đi ngược dòng Hán Thủy rất gian nan, cho nên Lý Nhị bỏ đường thủy, lệnh đại quân mem Hán Thủy tới Hán Trung, cuối cùng đi Kim Ngưu đạo qua chỗ mỏng nhất của rặng Tần Lĩnh về Trường An.
Chiếc Đại Đế tháo rỡ nửa số vũ khí giao cho thứ sử Nhạc Châu, nó chỉ có thể neo ở trên Động Đình Hồ, bất kể vì nguyên nhân gì tiến vào Trường Giang sẽ bị thủy sư Trường Giang đánh chìm, bất kỳ lý do gì cũng không được, đó là mệnh lệnh của Lý Nhị, vì chiếc Đại Đế đã thành một phần hành cung Nhạc Châu.
Trương Lượng như được đại xá dẫn hạm đội hỏa tốc chạy tới Đông Hải, trong đó chiếc Thanh Tước và Công Chúa nhập vào hạm đội Lĩnh Nam, hộ bộ bồi thường cho Vân Diệp và Lý Thái ít tiền, coi như mua hai chiếc chiến hạm này, Lý Nhị không có kế hoạch đóng chiến hạm mới, ông ta cho rằng lực lượng trên biển của Đại Đường như thế là đủ rồi.
Nửa tháng sau mọi người tới được Bao Châu thuộc Hán Trung, trước kia là Xuyên quận, Lý Uyên lập quốc sửa thành Lương Châu, Lý Nhị chê nó nghe không hay, sửa thành Bao Châu.
Lịch sử xưa nay luôn là tổ tiên đoạt đất, con cháu làm mất đất, Hán Trung cũng không phải ngoại lệ, sau khi Lưu Bị, Gia Cát Lượng chết, Hán Trung bị Tào Ngụy đoạt mất, cuối cùng họ Tư Mã hưởng lợi.
Vòng tuần hoàn ấy từ Tây Tấn, Đông Tấn, Tống, Tề, Bắc Ngụy, Lương, Tây Ngụy, Bắc Chu cho tới triều Tùy, cuối cùng là Lý Nhị, tuy Vân Diệp có thể kể tiếp về cái vòng tuần hoàn này, nhưng nghĩ cho cái đầu của mình, quyết định ngậm miệng lại, vì Lý Thái biên soạn ( quát địa chí) còn am hiểu mành đất này hơn y.
Chính sử nói không lại Lý Thái, vậy chơi dã sử, ngươi nói Lưu Bị anh minh, ta kể Gia Cát Lượng quỷ dị. Lưu Bị anh minh thì không ai muốn nghe, Gia Cát Lượng quỷ dị khiến các lão tướng hưởng ứng, khi nói tới Gia Cát Lượng vì tương lai của nước Thục quyết định dùng Thất Tinh Đăng kéo dài tuổi thọ, kết quả bị Ngụy Diên vô tình đá đổ, không ai không thở dài nuối tiếc.
- Không thể nào, Diệp Tử, ngươi bịa đặt, không thể có chuyện nực cười Gia Cát Lượng chết còn đuổi được Tư Mã Ý, thời gian hai người qua đời chênh nhau mười tám năm, hơn nữa, Tư Mã Ý chấm nước bọt mình để lật sách, kết quả bị người ta bôi độc vào sách giết chết, càng không thể nào, trong số đại tướng có ai ngu xuẩn như thế.
- Ngụy vương điện hạ, lão phu lật sạch đều chấm nước bọt, đừng nói quá dứt khoát, xem ra sau này lão phu phải sửa cái tật ấy, nếu không xuất hiện chuyện ai đó chết rồi còn giết được Trình Giảo Kim thì bẽ mặt.
Trình Giảo Kim rất không hài lòng chuyện Lý Thái quấy phá, câu chuyện hay như thế, nghe là được, lắm mồm làm gì.
- Ha ha ha, đúng là chuyện hay, nghe chuyện lại nhìn Hán Trung làm người ta thoải mái, đúng cũng được, sai cũng được, chẳng qua là mây khói trôi đi, ai truy cứu làm gì, như đám lão phu khi tóc trắng sinh ra, dũng võ không còn, muốn tung hoành chiến trường như năm xưa rất khó rồi.
Tần Quỳnh vuốt chòm râu hoa râm cảm khái:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.