Đường Chuyên

Chương 1073: Sư tử đá biết chạy




Vân Diệp về tới nhà, được Na Mộ Nhật hầu hạ ăn cơm, nói là hầu hạ, thực ra là Vân Diệp cầm đũa gắp thức ăn, Na Mộ Nhật thi thoảng lấy tay bốc thịt của y, thói xấu này cả đời nàng không sửa nổi, Hoạn Nương nói bao lần, vẫn không có hiệu quả.
Tiểu Nha rất phẫn nộ, ca ca tới chỗ Lý Hữu mà cơm nước cũng không được ăn, làm nàng thấy mất mặt lắm, tới trước mặt ca ca định nói thì Vân Diệp đưa nàng một cái túi nhỏ.
Tiểu Nha mở ra thấy một sợi dây thừng rất cũ, trông có vẻ quen quen, nghi hoặc nhìn ca ca, không hiểu sao ca ca lại đưa thứ này cho mình.
- Lý Hữu nói đây là tính mạng của hắn, hắn giao mạng của mình cho muội giữ, sau này hắn ở lỳ trong nhà không ra nữa, chuyện của Tề vương phủ đều do muội ra mặt, muội làm tốt thì hắn ăn thịt uống rượu, muội làm không tốt thì hắn cùng muội ăn rau húp cháo.
Vân Diệp nói cho Tiểu Nha biết tâm tư của Lý Hữu xong liền bỏ mặc, tiếp tục ăn cơm. Lúc này Tiểu Nha mới nhớ sợi dây thừng này luôn đeo trên cổ Lý Hữu, trước kia mình muốn nhìn hắn cũng không cho, khi đánh hắn chảy máu mũi tên khốn kiếp đó không lau, mà đi kiểm tra dây thừng trước.
- Rốt cuộc là muội gả cho hắn, hay hắn gả cho muội? Trước kia đánh hắn thành ra như thế cũng không cho muội xem, hiện sao lại giao mạng cho muội?
Tiểu Nha không hề ngốc, chẳng qua từ bé được Vân Diệp chiều quá mức nên thoải mái làm theo ý thích không cần suy nghĩ, thêm vào tính cách quá hoạt bát, đầu óc chưa kịp suy nghĩ thì chân tay đã hành động rồi.
- Tên đó rất đáng thương, sau khi phát hiện mình sống thê thảm như người chết, hết cách, ca ca đành nói muội một lòng một dạ đợi hắn tới cưới, sau đó hắn liền sống lại.
Tiểu Nha nhăn mũi:
- Là muội không có cách nào mới phải cưới hắn, khắp thế giới đều biết ý chỉ của hoàng đế không thể làm trái, nếu không ma mới gả cho hắn, có điều nói thế cũng được, có thể cứu hắn một mạng, danh dự của muội tổn thất cũng không sao, dù gì muội là vị hôn thê của hắn.
Vân Diệp gắp miếng thịt bò lớn nhét vào mồm Tiểu Nha, y sớm biết kết quả này, thực ra Tiểu Nha mới là nữ nhân giữ phụ đạo nhất Vân gia, người ngoài chỉ thấy Tiểu Nha ngang ngược vô lý, Vân Diệp hiểu Tiểu Nha thà để mình ủy khuất chứ không muốn làm người khác khó xử, chỉ cần Lý Hữu chân thành đối xử với nàng, tên này cả đời sẽ sống vô cùng thư thái.
Ngày hôm sau trời vừa sáng Lý Hữu đã tới Vân gia, không mặc vương phục cũng không cưỡi ngựa, mặc bộ thanh sam, nách kẹp một quyển sách, dẫn theo thị vệ ngồi xe ngựa tới.
Thỉnh an nãi nãi, lại đi bái kiến Vân Diệp đang tản bộ ở hoa viên, bỏ lại thị vệ xuyên qua cổng vòm tới tú lâu của Tiểu Nha, tức thì giật mình, vì Tiểu Nha tay nắm lan can tầng hai chồng cây chuối, đu đưa như có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào. Đây là yêu cầu của Thiên Ma Cơ, muốn múa tốt thì hai chân phải khỏe, nhưng nữ hài tử luyện chân to thì xấu xí, nên yêu cầu cổ tay Tiểu Nha phải khỏe, mềm dẻo phải cao, nên dùng chồng cây chuối luyện hai tay và cân bằng.
Lý Hữu chạy vội lên lầu hai, hốt hoảng bế Tiểu Nha xuống, vừa định khuyên thì Tiểu Nha trừng mắt lên:
- Phí công, giờ phải làm lại từ đầu.
- Vừa rồi nàng luyện công?
Lý Hữu giờ mới bừng tỉnh, cùng Tiểu Nha dựa vào lan can ngồi xuống, định xin lỗi thì thấy chiếc cổ trắng nõn của Tiểu Nha đeo sợi dây thừng của mình, tâm tình kích động, không biết phải nói gì, thì ra Vân hầu không lừa mình, Tiểu Nha thực sự thích mình.
- Sợi dây thừng này do ngươi giữ gìn mới phải, sao lại đưa cho ta?
Tiểu Nha thấy phải hỏi cho rõ ràng, không để tên này tùy tiện kiếm cớ lừa mình:
- Ta không giữ được mạng của mình, đành giao cho nàng giữ, Tiểu Nha, từ nay về sau nàng mới là chủ nhân của Tề vương phủ, nàng làm gì ta cũng tán thành, dù tạo phản ta cũng theo nàng.
- Để cha ngươi trói hai chúng ta lôi ra chợ tây chặt đầu à?
Tiểu Nha đấm vào đầu Lý Hữu một cái:
Lý Hữu phì cười:
- Thế cũng tốt, ít nhất trên đường xuống suối vàng ta không cô đơn, ngoại công ta giết thúc thúc ta, lại phá mộ của gia gia ta, ta sinh ra đã mang tội, làm nhiều sai nhiều, không làm không sai. Nhưng Tề vương phủ còn nhiều cái miệng chờ ăn, phải nhờ vào nàng đó?
Tiểu Nha bất đắc dĩ nói:
- Vốn tưởng được làm một vị vương phi phong quang, ai ngờ thành ra thế này, ta ít ra còn có ca ca thương ta, mẫu phi ngươi ở thâm cung không giúp gì được ngươi, thật đáng thương. Hai kẻ thần chê quỷ ghét chúng ta kết bạn sống, nhất định phải sống cho ra sống, ngươi không thể làm việc, ta thì không sao, ngươi cũng biết, ta không thông minh lắm, nên ngươi phải ở sau lưng đưa chủ ý, ta đi làm, chỉ cần không tạo phản, ta không tin ai dám làm gì chúng ta.
Lý Hữu cười hì hì:
- Nhất định rồi, ta học tập ở thư viện năm năm, lâu hơn bất kỳ ai, tuy không so được với đám yêu nghiệt, nhưng Lý Hữu ta cũng không phải hạng ăn chay, chúng ta kệ triều chính, chùm đầu kiếm tiền, không tin không có cuộc sống tốt đẹp.
Nếu người khác nói Lý Hữu đáng thương, nhất định khiến hắn phản ứng, nhưng Tiểu Nha nói thì lại khơi lên hùng tâm của hắn.
Kết quả này là tất nhiên thôi.
Binh khí trên giá ở diễn võ trường Vân gia đã hơi rỉ sét rồi, đây là chỗ của gia chủ, Vân Diệp một năm chẳng đụng vào binh khí một lần, có đụng vào cũng chỉ là đem đi lau, vũ khí trong nhà võ tướng lại rỉ sét thì thật mất mặt. Theo thông lệ thì vũ khí của gia chủ người khác không được đụng vào, cho nên Vân Diệp mặc áo gai đang nỗ lực dùng đá mài mài đi vết rỉ sét, vừa mài xong một thanh đao, định uống ngụm trà, ngẩng đầu lên phát hiện Nghiêm Tùng ngây ra nhìn mình, sau lưng là Lão Tiền mặt mày lo âu.
Vân Diệp chắp tay nói:
- Nghiêm huynh tới hàn xá có việc gì?
Nghiêm Tùng đáp lễ nói:
- Vân hầu có thể nâng một con sư tử đá nặng năm trăm cân lên, rồi đặt lên nóc nhà, cuối cùng tính toán đúng lúc ai đó đi qua, đẩy sư tử đá rơi xuống, đè bẹp hắn được không?
Vân Diệp suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Chuyện này lợi dụng một ít công cụ thì có thể dễ dàng làm được, nhưng mà đúng lúc dùng sư tử đá giết chết người qua đường thì khó lắm, thường khi giết người ta t hích dùng nỏ hơn.
Nghiêm Tùng gật đầu:
- Ta cũng nghĩ thế, hôm nay nhìn binh khí phủ ngài rỉ sét càng thêm tin tưởng. Nhưng sư tử đá của Vân gia từ phường Hưng Hóa chạy tới phường Vĩnh An, giữ ban ngày ban mặt đè chết người, bệ hạ muốn ta tới hỏi, làm sao hầu gia ngài làm được?
- Vớ vẩn, sư tử đá nhà ta làm sao có thể chạy được? Còn chạy tới phường Vĩnh An, cách nhau tận ba cái phường.
Vân Diệp gãi đầu:
- Thực ra không chỉ sư tử đá Vân gia tự chạy đi đè chết người, yêu đao của Trường Tôn Vô Kỵ cũng tự chạy tới Yên Lai lâu, dùng một chiêu xẻ người ta làm hai. Còn nữa, Lý Bằng Trình nhi tử của Lý Đại Lượng vừa mới về kinh thành, cùng người ta đi tửu lâu uống rượu, không cẩn thận ngã xuống cầu thang, hắn không sao, nhưng người bị hắn đè lên thì nát bấy, ruột cũng phòi ra từ hậu môn. Còn cả xe ngựa của lão thất phu Ngụy Trưng đang đi đột nhiên bánh xe rời ra, lăn từ trên dốc xuống đè nát đầu một người, huyện Trường An không dám xử, báo lên hình bộ, cuối cùng hình bộ giao cho bệ hạ. Bốn vị các ngài tước vị quá cao, trừ bệ hạ ra thì không ai dám hỏi tới, nên bệ hạ phái ta tới hỏi chuyện này là sao? Bệ hạ điểm danh việc này dứt khoát liên quan tới ngài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.