Đường Chuyên

Chương 1083: Vận mệnh của Hầu Quân Tập (3)




Lực sĩ mở cửa cung, quần thần bắt đầu xếp hàng, đám ngự sử sầm mặt đi lại tuần tra, trong đội ngũ ông già tóc bạc tiến vào một tên Vân Diệp rất bắt mắt, đang tìm kiếm người tuổi tác tương đương liền thấy Lý Bằng Trình cúi đầu xếp hàng sau mình, nhớ ra tên này kế thừa tước vị cha, từ công tước hạ một cấp thành hầu tước, ngang với mình rồi.
Nhìn thấy cảnh này Vân Diệp vui lắm, sau khi mình chết, Vân Thọ vẫn là Lam Điền hầu, tôn tử cũng thế, nếu đời này Lý Bằng Trình không có công tích gì, tước vị truyền lần nữa là bá tước, rất thảm.
- Tiên sinh, không biết Triệu công xử lý vụ án giết người ra sao, học sinh đi hỏi, toàn nói đang điều tra, rốt cuộc bao giờ mới tra rõ?
Nhìn đi, đây chính là chim non trên quan trường, lại còn đi hỏi Trường Tôn Vô Kỵ gì chứ, Lý Nhị còn không hỏi, Trường Tôn Vô Kỵ không chửi cho là nể mặt Lý Đại Lượng đã mất, có thứ học sinh thế này thật mất mặt, phải giáo dục cho kỹ.
Vân Diệp trở tay tát mũ trụ của Lý Bằng Trình, lực đạo không khống chế tốt, làm tay đau, cố nhịn nói:
- Chuyện đó cần ngươi đi hỏi à? Ai bảo ngươi đi hỏi? Triệu công nói đang tra là đang tra, vụ án phức tạp như thế không tra trăm năm sao làm rõ được? Sau này dám lắm mồm thì tự tới Vân phủ nhận phạt, cha ngươi sao để lại tước vị cho thứ ăn hại thế này? Quan trường đâu ra thị phi trắng đen nhiều như thế?
Lý Bằng Trình lúc này mới bừng tỉnh, vội vàng cảm tạ, Vân Diệp thấy ngự sử đi qua, vội xoay người đứng thẳng, vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn ngay thấy mặt Đới Trụ đen xì.
- Vân hầu dạy học sinh, cũng đừng bắn lén lão phu, lão phu là chính khanh Đại lý tự, chức trách là làm rõ nghi vấn, nếu mọi người ai cũng hồ đồ cho qua thì triều đường sẽ thành cái gì?
Vân Diệp chắp tay:
- Ta dạy học sinh cái gì là chuyện của bản thân ta, không cần Đại lý tự tới nghe, ngược lại già trẻ Hầu Quân Tập tới Đại lý tự, người mất đầu, người thành ca cơ, sau này nếu ta đi thanh lâu, chẳng may chơi phải nữ nhi cố cựu của mình thì đó là nhờ Đại lý tự ban cho.
Vân Diệp nói cực kỳ ác độc, Tiết Vạn Triệt còn hò reo khen hay, Đới Trụ mặt trắng bệch, Vân Diệp cố ý nói thế, Tần Quỳnh không sai, nếu Lý Nhị quyết tâm làm theo pháp luật, Đới Trụ sẽ thành kẻ thù chung của mọi người.
- Im lặng!
Ngự sử đi tới rống lên với Vân Diệp, tên quan bé hơn cái rắm không biết lấy đâu ra uy phong lớn thế.
Xếp đội văn trái võ phải, chẳng biết sửa quy củ bao giờ, trước kia là văn phải võ trái, xem ra thời đại địa vị võ tướng không bằng chó sắp tới rồi.
Cái lợi của cung Vạn Dân là đủ lớn, hôm nay đại triều hội lúc nhúc chen vào tới sáu bảy trăm người, trước kia mở hội ở Thái Cực cung thì quan viên lục bào phải ngồi ngoài cổng, giờ không cần nữa, mỗi người một cái đệm gấm, ngồi rất thoải mái. Vân Diệp quen kiều quỳ ngồi thời Đường rồi, ngồi ngay ngắn có ngủ cũng không thành vấn đề.
- Các khanh có gì tấu không?
Lý Nhị ngồi sau long án hỏi:
- Thần Phòng Huyền Linh có chuyện tấu, hôm nay thần thẩm duyện giáp binh kho phủ, thấy đã hơn tiền Tùy, thần cho rằng nên giảm bớt, lấy phần dư tu sửa đường xá.
Phòng Huyền Linh là tể tướng, luôn do ông ta phát ngôn đầu tiên, nghe ông ta nói thế, mặt các võ tướng ảm đạm vài phần, Lão Phòng lợi dụng sự kiện Hầu Quân Tập để đạt mục đích giảm binh, áp chế võ tướng.
Lý Nhị mặt không chút tình cảm nói:
- Tùy Dương đế chẳng lẽ không đủ binh khí? Cuối cùng vẫn mất giang sơn, nếu các khanh tận lực, để nhân tâm bách tính ổn định, đó là giảm binh giới tốt nhất rồi. Cái nguy của giang sơn là ở lòng người chứ không phải tại binh khí, nếu các khanh cho rằng binh sĩ khí giới quá nhiều, vậy giảm đi một thành.
Phòng Huyền Linh đạt được mục đích quay đầu nhìn đám võ tướng một lượt rồi ôm triều vật lui ra, Đới Trụ thấy các đại lão khác không có chuyện gì để tấu báo, biết họ giành thời gian cho mình, để xử trí chuyện Hầu Quân Tập, liền rời hàng bẩm tấu:
- Bệ hạ, thần phụng lệnh điều tra chuyện bất pháp của Hầu Quân Tập nay đã có kết quả.
- Tra được Hầu Quân Tập mắt không có quân thượng, ngày mười bốn tháng một năm Trinh Quan mười hai, lòng mang oán niệm, giết ngũ lễ tư mã của năm châu, ngày mười lăm tự lệnh Phan Anh Thọ làm trấn quân tướng quân, thống lĩnh Địch, Liêu. Ngày mười bảy tụ tập các tướng nói, nay đế vây ở Liêu Đông, thái tử giữ Trường An, là lúc chúng ta tiến lên, được phú quý ắt không quên. Ý phản đã rõ.
- Khi đó có phó lĩnh quân Khiết Đóa chất vấn Hầu Quân Tập sao buông lời phản nghịch, bị đao phủ sau trướng băm nát, ngoài ra còn có trưởng sử Tiêu Viêm, chiết trùng đô úy Bùi Trọng, vũ lâm lang tướng Đậu Hoài Đức không theo đều bị Hầu Quân Tập giết. Tháng hai ngày mùng chín, Hầu Quân Tập lệnh toàn quân ban sư, muốn chiếm Trường An. Hành quân tới Tán Mã Nguyên, hay tin thái tử vận lương tới Liêu Đông, các quân biết bị lừa, không tiến lên nữa, Hầu Quân Tập đành tự trói mình tới Trường An thỉnh tội. Vì chuyện này mà một trăm ba mươi mốt ngũ lễ tư mã mất mạng, tướng mất mạng tới bảy tư người, thân vệ vô số, làm loạn lòng quân.
- Đại Lý tự tra rõ ràng lòng phản nghịch của Hầu Quân Tập, chứng cứ xác đáng không cần nghi ngờ, theo luật, Hầu Quân Tập đầu sỏ mưu phản phải thắt cổ! Hầu Kiệt, Hầu Anh, Hầu Hổ chặt đầu, thê nữ chưa vào cung thất thì cả đời làm xướng kỹ, gặp ân xá không được tha.
- Còn đám tòng phạm Phan Anh Thọ, Hạ Lan Thạch, Tân Lão Nhi, Lôi Minh đều bị phán quyết, tội không thể tha, theo luật phải chém, giết sạch tam tộc, xin bệ hạ xử phạt mức cao nhất.
Vân Diệp giờ mới biết thì ra Hầu Quân Tập đã làm nhiều việc như thế, Tiêu Viên, Bùi Trọng đều là chỗ quen biết, khi ở Trường An không ít lần uống rượu với nhau, bọn họ đều là bằng hữu rượu thịt không tệ, giúp trông coi mục trường nhà mình, giờ ai trông mục trường? Thu thập đống hỗn loạn ở thảo nguyên là Lý Tịnh, không biết ông ta có phái người bảo hộ mục trường Vân gia không?
Triều đường im phăng phắc, ngày trước tiếng ho hắng không ngừng giờ chẳng có, đám Lão Trình đoán chừng giờ mới biết Hầu Quân Tập gây họa lớn thế nào, ai nấy mặt xám như tro, không biết phải nói thế nào, chẳng trách Đới Trụ phải chơi chiêu hiểm, đánh cược vào lòng nhân từ của Lý Nhị, có điều cách này không xong rồi, lão khốn Hầu Quân Tập đã tự lấp hết đường sống, ngay cả đường sống của cả nhà cũng không còn nữa.
Đới Trụ bẩm báo xong cũng không lui xuống, vẫn khom lưng tại chỗ, vì hoàng đế chưa lên tiếng. Vân Diệp nhìn thấy cơ thịt Tần Quỳnh co giật, Lão Trình ngẩng đầu nhìn trần điện, Lão Ngưu nhắm mắt cực kỳ thê lương.
Tội không thể dung thứ, phán quyết của Đới Trụ không hề sai, Hầu Quân Tập bị treo cổ đã là nể thân phận quốc công của ông ta rồi, ngũ lễ tư mã là cái gì, là thân quân của Lý Nhị, vậy mà giết liền hơn trăm người, có thể nói Lý Nhị tổn thất nặng nề, làm đám Lão Trình không biết mở miệng thế nào.
- Bệ hạ, lão thần đàn hặc Đới Trụ lấy việc công làm việc tư, phán án không rõ, xin bệ hạ trị tội Đới Trụ, Hầu Quân Tập phạm tội đại ác, lại là tội đại nghịch, sao có chuyện treo cổ? Hơn nghìn tướng sĩ chết bởi tay tên ác tặc này, thần xin dùng đại ích để răn đe.
Bắt đầu rồi sao? Những lời này của Ngụy Trưng chắc nịch, tức thì làm triều đường sôi trào, mấy lão phu tử chỉ mặt Ngụy Trưng chửi bới, nói loại như Kiệt Trụ mới dùng đại ích, từ Tùy tới nay, chưa bao giờ nghe nói tới dùng đại ích, vì sử phạt Hầu Quân Tập mà khôi phục đại ích, được không bằng mất.
Đợi tiếng huyên náo hơi lắng xuống, Đỗ Như Hối cũng rời hàng khải tấu:
- Vi thần cũng cho rằng dùng đại ích không thỏa đáng, Hầu Quân Tập mặc dù khiến người và trời cùng oán giận, xử thế nào cũng không quá, nhưng xin bệ hạ niệm tình ngày xưa hắn có chút công lao, cho hắn chút thể diện, thê nữ không cần phải vào quan kỹ, toàn bộ giết hết là được.
Đại ích: Tử hình thời rất cổ, cụ thể giết thế nào thì không rõ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.