Đường Chuyên

Chương 441: Lại bị hại rồi (2)




- Hầu gia là người đảm bảo, hay là nhân cuộc mua bán lần này giải quyết nợ nần của tiền trang, tại hạ hạch toán rồi, không nhiều, chỉ chừng bốn mươi vạn, ngài dùng châu báu trả hay là dùng tiền đồng trả?
Vân Diệp đang uống trà tức thì trà phun cả ra từ miệng từ mũi, tay run run chỉ Lão Chu:
- Ngươi nói ta chẳng những không có hoa hồng, còn nợ bốn mươi vạn?
- Đúng thế hầu gia, giấy trắng mực đen không quịt được, không phải ngài ký tên trên đấy sao?
- Ta ký tên bao giờ, sao ta không nhớ, ta nhớ sổ sách tiền trang rất nghiêm ngặt, dù lão bà của ta cũng không có tư cách ký tên hộ ta, tiểu tử nhà ta cũng phải đợi khi trưởng thành mới ký được.
- Đúng, hầu gia, đúng là như thế, nên ký tên ngài là do đích thân nương nương ký, nương nương thuận tiện ký cả tên thái tử, Ngụy vương vào, lấy từ tiền trang ba mươi tám vạn tiền vay lãi suất thấp, tính cả lãi là bốn mươi vạn, ngài thấy trả thế nào cho thích hợp.
Vân Diệp mắt lốm đốm sao, bị bẫy rồi, bị bẫy rồi, chẳng trách trước kia Trường Tôn thị lại rộng rãi phân chia Vân Diệp một thành, có mưu đồ từ trước, lúc quan trọng có thể lấy ra gánh trách nhiệm, hưởng thụ đãi ngộ giống hai thân nhi tử của bà ta, nữ nhân này đáng bị sét đánh, có dung mạo giống như Quan thế âm bồ tát nhưng chuyên môn làm cái việc của ác quỷ.
Điều khoản nghiêm ngặt nhất trên đời này cũng không có sức ràng buộc với bà ta, chẳng trách trước kia lúc mình định ra những điều khoản này, bà ta ở bên vừa xem vừa vỗ tay khen hay, hiện giờ xem ra, chả khác nào mở riêng cửa sau cho bà ta, để bà ta moi sạch như chuột.
- Khoản nợ như vậy tổng cộng có mấy cái?
Vân Diệp lo Trường Tôn thị rút tiền một cách vô tội vạ tiền của người khác, như thế khiến tín dự của tiền trang sụp đổ, kéo theo tín dự hoàng gia mất hết, đây là chuyện đáng sợ, không đùa được.
- Hầu gia yên tâm, chuyện này đã được tiền trang hạch toán nhiều lần đưa ra con số cho vay, bốn mươi vạn quan không ảnh hưởng tới sự vận hành của tiền trang, Hoàng đại chưởng quầy vốn muôn cho nương nương vay bảy mươi vạn, nương nương cân nhắc mãi mới vay ba mươi tám vạn, nương nương nói tiền trong tiền trang đều là của bách tính, không thể vay vô hạn, giải nguy cấp trước mắt là được rồi, nói sau này tuyệt đối không thể vi phạm điều lệ tiền trang nữa. Nương nương thật là tốt, quốc triều có hoàng hậu như thế là may mắn của chúng ta.
Vân Diệp lúc này mới thở phào, biết tự kiềm chế là tốt rồi, nếu không thì bà ta đợi bách tính tạo phản đi.
- Nếu là nương nương vay tiền, vì sao các ngươi không tìm nương nương, mà lại tìm ta?
- Hắc hắc, bọn tại hạ không dám tìm nương nương, thái tử điện hạ lên thảo nguyên đánh trận không tìm được, cũng không tiện tìm, Ngụy vương đã ném ba chưởng quầy ra khỏi cửa. Nghe nói hầu gia về, vội vàng thúc ngựa tới tìm, món tiền này cuối cùng cũng có chỗ sắp xếp.
Lão Chu dựa vào ghế, chọn thế ngồi thoải mái, tựa hồ khoan khoái lắm:
Vân Diệp vỗ trán mình, nói với Lưu Tiến Bảo:
- Ném Chu chưởng quầy xuống biển, cẩn thận chút, đừng làm vỡ chén trà.
 
Lão Chu ngạc nhiên nhìn Lưu Tiến Bảo xông tới kéo ông ta đi, đang định nói thì bị Lưu Tiến Bảo ôm ngang người đi tới bên mạn thuyện, định ném xuống.
Lão Chu ôm chặt lấy mạn thuyền không chịu buông, kêu như chết cha chết mẹ, làm Lưu Tiến Bảo nhất thời không tiện ra tay. Vân Diệp thấy người bên bờ biển nhìn hết về phía này mới bảo Lưu Tiến Bảo bỏ qua cho ông ta.
- Lão Chu, con mẹ ngươi không dám đi tìm nương nương, không tìm thấy thái tự, bị Ngụy vương ném đi, liền tới tìm ta à? Kiếm hồng mềm để bóp chứ gì, giỏi lắm, biết ta bị nương nương hại, còn dám tới tìm ta, ngươi cho rằng ta không dám ném ngươi xuống biển à?
Trông dáng vẻ Lão Chu không phải là chỉ bị ném một lần, về sàn thuyền một cái là trấn tĩnh lại, ngồi xuống ghế như không có chuyện gì, cầm chén trà uống một ngụm:
- Được rồi, hiện giờ tại hạ không đòi nợ ngữa, ngài đã ném ta xuống biển rồi, ta cũng đã liều mạng già leo lên bờ, lần sau Lão Hoàng hỏi tới, hầu gia cứ nói như thế. Chuyện này thế nào cũng được giải quyết, ta chẳng vội, đó là quy củ của tiền trang, ta chỉ làm theo quy củ thôi, nghe nói quy củ do hầu gia định ra, thế nào thì ngài hiểu rõ hơn ta.
- Ta chỉ quan tâm tới lợi nhuận của phân bộ Giang Nam, Vân hầu ở Minh Chấu bán bảo vật quy mô lớn, nhất định có thu nhập lớn, tiền vận đi chuyển lại cũng phiền, chỉ cần ngài bảo những thương cổ kia gửi tiền vào tiền trang, ta viết một tấm ngân phiếu lớn cho ngài, ngài tới Trường An đổi tiền có phải tiện không?
- Hơn nữa triều đình đang cần tiền gấp, từ việc nương nương vô lý tới tiền trang lấy tiền là biết. Hiện giờ tốt rồi, chỉ cần ngài gửi tiền vào, nương nương đổi ở Trường An, vừa nhanh vừa tiện, tiền trang cũng kiếm chút chênh lệch, không phải mọi người cùng vui sao.
Vân Diệp thở phào, đám người này rốt cuộc vẫn là thương nhân, không phải nô tài của hoàng gia:
- Nói hay lắm, nợ tiền là nương nương, tìm nương nương mà đòi, làm ăn thì phải cho ra làm ăn, ta không hi vọng tiền trang gánh vác nghĩa vụ ấy. Vừa rồi ngươi đòi nợ dữ như thế, ta kiến nghị ngươi có thể cho đám thương cổ trên bờ kia vay lấy lãi, sau đó thu về, thế là có một khoản tiền lớn thu vào sổ sách, chỉ cần ít gặp phải mấy người vay tiền như bọn ta thì tuyệt đối là vụ làm ăn tốt.
Lão Chu cười rất tự tin, xoa tay lấy từ trong lòng ra một quyển trục nhỏ cho Vân Diệp, giải thích:
- Tiền trang sớm có suy tính này, vụ giao dịch lớn như này một năm khó có được một lần, cho nên tiền trang không bỏ qua một cơ hội tốt như thế. Còn về đòi tiền thì yên tâm, dám quịt nợ, còn dám ném chưởng quầy xuống nước chỉ có mấy người các vị thôi. Phương án mong hầu gia chỉ giáo.
Không có gì để chỉ giáo hết, chủ ý bọn họ tổng hợp ý kiến mọi người đưa ra đã rất hoàn mỹ rồi, ít nhất kẻ nửa mùa như Vân Diệp không thể tùy tiện bới móc được. Lão Chu giảng cho Vân Diệp nghe một số liên quan trong đó rồi vội vàng rời đi, tham dự lễ bán đấu giá châu báu kia.
Vô Thiệt đích thân theo dõi, một nghìn thủy quân vây kín lấy hội trường, trong hội trường không tiến tiền bạc, chỉ có từng tờ giấy, các thương cổ rất hưởng thụ loại giao dịch không nhìn thấy tiền tài này, không ngửi thấy mùi thối của đồng, tự nhiên cao nhã hơn nhiều.
Quá rẻ, ngà voi dài bốn xích chỉ có 800 quan, cái san hô nhỏ coi như bảo bối trong nhà có thể vứt đi rồi, núi san hô đỏ cao năm xích, thứ này bày ở phòng khách rất khí phái, cái gì? 3000 quan? Khác gì tặng miễn phí...
Tiền đã tiêu hết, đám sĩ tốt vẫn vận chuyển từng rương bảo bối lên bờ, ông trời ơi, thứ lóng lánh có thể nhỏ ra nước này là ngọc thạch gì vậy? Phỉ thúy? Chỉ nghe nói thôi, chưa bao giờ thấy, phỉ thúy to bằng nắm đấm, nếu đem điêu khắc sẽ có giá bao nhiêu chứ?
4000 quan? Mua thứ này chỉ tốn có 4000 quan thôi à? Chưởng quầy chuyên môn bán đồ trang sức ngọc tức thì đỏ mắt thèm khát, túm cổ Lão Chu nói:
- Cho ta vay một vạn quan, ta có một nghìn mấu ruộng, ba gian nhà ở Trường An, cùng lắm ta đặt cả lão bà cho ông là được, ta chỉ cần vay một vạn quan.
Lão Chu là người tốt, vỗ vai Lâm chưởng quầy nói:
- Lâm chưởng quầy cứ thoải mái đi đấu giá, đừng lo chuyện tiền bạc, chỉ là lợi tức một phần, tiền ta cho ông vay, tẩu phu nhân cũng không cần đặt cho ta, để bà ấy hầu hạ ông cho tốt là được, danh dự năm mươi năm của ông đâu chỉ đáng giá một vạn quan, chúng ta nhắc tới thế chấp thì tục quá.
- Lão phu biết tên khốn kiếp nhà người muốn hút máu trên người lão phu, nhưng không thể không vay, lợi tức năm vẫn phải chăng, ngươi cho lão phu giấy vay nợ, lão phu ký ngay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.