Đường Chuyên

Chương 603: Nô lệ thuyền (1)




Lão Vương Khuê đứng trong hàng ngũ quan văn đứng ra, đi tới trước mặt Lý Nhị sung sướng nhận lời, xong mới nói:
- Nếu như Vân Diệp thực sự không phụ sự mong đợi của mọi người, hoàn thành trọng trách, ngày y chiến thắng trở về cựu thần sẽ ra khỏi thành mười dặm đón chào. Nếu như chuyện không như mong đợi, xin bệ hạ ngày sau hãy thận trọng hơn trong việc chọn lựa tướng lĩnh.
Lý Nhị cười gật đầu, đổ cuộc này đã thành, hắn vừa liếc nhìn Lý Tĩnh và đám võ tướng kia thì lại tiếp tục bật cười, những lão soái hôm nay ai cũng không dám khẳng định Vân Diệp có bản lĩnh hoàn thành nhiệm vụ hay không.
Thủy sư lúc đầu trú đóng ở Minh Châu, phải đợi đến khi tan băng mới có thể đi vào trong sông, biển rộng mãi mãi đem lại cảm giác sung sướng hơn so với nội hà. Khi xuân phong còn đang bồi hồi ở bờ nam Trường Giang, biển rộng đã trở lại dáng dấp thường ngày, sóng biển từng đợt từng đợt đánh vào bờ cát.
Lưu Nhân Nguyện đứng ở đầu thuyền, nhìn chiến hạm rẽ sóng, quân hạm lay động dữ dội, nhưng chân hắn lại đứng im không động. Nhiều năm sống trên nước đã luyện lên một thân chân bản lĩnh.
Đông Ngư cởi trần đang đứng trên cột buồm vẫy cờ với hắn. Hắn liếc một cái liền rõ ràng, phía trước phát hiện một thuyền đội không rõ lai lịch. Lưu Nhân Nguyện ra lệnh một tiếng, tất cả quân hạm liền nhào tới thuyền đội bất minh phía trước. Đây là hải vực Đại Đường, cho dù là một con cá không có hộ tịch Đại Đường Lưu Nhân Nguyện cũng bắt lại hỏi, huống chi là hẳn một thuyền đội.
Thuyền đội kia có 11 chiến thuyền, trong nhân gian cũng là thuyền đội lớn. Thấy quân hạm phô thiên cái địa đang hướng tới thì toàn bộ thuyền đội lập tức tản ra, định chạy tứ tán.
Lưu Nhân Nguyện nhìn vậy lắc đầu, không biết chủ nhân thuyền đội này là ai, ở đây chiến thuyền chiến hạm có ba trăm bốn mươi hai chiếc, bọn họ làm sao có thể chạy thoát? Hạm đội chủ lực vẫn dọc theo hàng tuyến đến như cũ, một chi hạm đội nhỏ tản ra đuổi theo. Không cần lo lắng vận mạng của bọn họ, bị bắt sống là chính kết quả duy nhất.
- Hiện nay đại soái đang chờ ở Đăng Châu, chúng ta chỉ cần chuyển lương thực xuống đó là hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó bệ hạ có nhiệm vụ bí mật giao cho thủy sư Lĩnh Nam chúng ta đi làm. Ta cấp bậc không đủ nên không biết là nhiệm vụ gì, nhưng chỉ cần đến Đăng Châu là sẽ rõ. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn
Lưu Nhân Nguyện nhỏ giọng nói với phó tướng đằng sau, đáng tiếc lời mới ra khỏi miệng đã bị gió biển thổi đi, phó tướng không nghe ra giáo úy nói điều gì. Vừa mới định bước lên phía trước hỏi lại thì đã thấy Lưu Nhân Nguyện xoay người, lớn tiếng nói:
- Bọn chúng ta làm thời gian lâu như vậy, rốt cục cũng không phải vận lương nữa. Chúng ta có quân vụ trọng yếu phải hoàn thành, trong thư đại soái không nói rõ, thế nhưng ta có thể cảm giác được trong ngôn từ có ý trầm trọng, nhất định là một yếu vụ cửu tử nhất sinh. Lão Thiên, Lưu Nhân Nguyện ta ngày nhớ đêm mong có được một cơ hội như vậy, hôm nay nó đã chạy tới cửa, bảo ta sao không hài lòng, sao không mừng rỡ cho được.
Phó tướng nghe Lưu Nhân Nguyện nói như vậy cũng vui mừng không thôi, nhưng sắc mặt lại lập tức thay đổi, chỉ vào tiền phương nói với Lưu Nhân Nguyện:
- Giáo úy, đám cẩu nhật dám cư nhiên lai vãng hải vực Đại Đường ta. Chờ đến lúc đuổi được, xin cho phép thuộc hạ xử trí bọn chúng.
**********
Lưu Nhân Nguyện quay đầu lại nhìn thoáng qua rồi gật đầu với phó tướng, việc này vốn là chức trách của hắn, trên biển chạy mấy năm, đối với hành vi hung tàn của hải tặc hắn rất rõ. Ngoài khơi Đại Đường cũng chỉ có hạm đội Lĩnh Nam, còn các thuyền đội tuần kiểm của địa phương khác đều chỉ thưa thớt vài cái, đối phó thương thuyền còn có thể, đối phó với hải tặc cùng hung cực ác thì không đủ khả năng.
Chỉ là hôm nay đám này dám lượn lờ trước mặt hạm đội hắn thì thật hiếm thấy, chẳng lẽ nghĩ thủy sư Đại Đường đều là đồ bỏ đi?
Phó tướng ra lệnh một tiếng, chủ soái của mộc lan thuyền nhanh chóng giương buồm, tốc độ đột nhiên tăng vọt, đầu thuyền trùng trùng tiến vào biển, rồi lại đột nhiên vọt lên. Mỏ neo đặc chế trên bát ngưu nỗ đã trang bị tốt, quân sĩ cấp tốc mang cái chêm gõ cố định vào sàn tàu. Đại hán phụ trách ngắm bắn đã tập trung phía trước thuyền.
Những người bị rớt xuống biển Lưu Nhân Nguyện không có hi vọng cứu, cũng không cứu được. Sóng biển hôm nay cao chừng 3 xích, thuyền lớn tới gần người bị rớt thì khả năng lớn nhất là tiếp tục đè người này xuống nước, thuyền nhỏ thì càng không thể, trong cự ly gần không thể giữ vị trí, thuyền nhỏ cũng sẽ bị thuyền lớn đâm vỡ tan thành mảnh nhỏ.
Nếu người là người Đại Đường, thì Lưu Nhân Nguyện có thể sẽ nghĩ cách, thế nhưng thấy rặt một lũ đầu trọc, hắn chẳng còn bao nhiêu tâm tư cứu người. Hắn đã hít gió biển một trận rồi, giờ đi nghỉ ngơi thì tốt hơn. Lần này đi Đăng Châu tốt nhất đừng gặp phu tử của thư viện, bằng không lại bị bắt đọc [Sơn Hải kinh] thì phiền bằng chết. Kim Trúc tiên sinh vẫn hi vọng hắn ó thể bắt về một mỹ nhân ngư để bác lại những kỳ đàm quái luận của Vân Diệp. Đối với các tranh luận của các tiên sinh, hắn thật không muốn bị dính vào.
Mới nằm võng một lúc phó tướng lại đến, cao hứng nói với Lưu Nhân Nguyện:
- Phó thống lĩnh, ngày hôm nay chúng ta xem như đã phát tài rồi. Trên thuyền tất cả đều là nữ nhân, là nữ nhân Tân La. Còn đám người này là người Cao Ly, bọn chúng bắt rất nhiều nữ nhân từ Tân La, định bán vào Đại Đường ta. Bị rớt xuống biển mười mấy người, nhưng còn lại rất nhiều.
- Tám chiếc thuyền đều có nữ nhân? Sau này gọi ta là giáo úy, bớt gọi là Phó thống lĩnh đi.
Lưu Nhân Nguyện kinh ngạc ngẩng đầu hỏi.
- Ngài đã là Quy đức trung lang tướng, còn gọi giáo úy làm gì. Đại soái chẳng phải nói rồi sao, ngài thăng quan chỉ là ý chỉ của đại soái, vì sao không được gọi là Phó thống lĩnh.
- Bớt nói chuyện tào lao đi, ngày nào chưa tuyên chỉ, ta vẫn là Chiêu võ giáo úy. Việc trong quân không thể qua loa, ngươi không cho những nữ nhân này lên thuyền đấy chứ? Phạm vào cấm lệnh đầu ngươi không đủ để chém đâu.
Đối với nhiều nữ nhân thế này Lưu Nhân Nguyện không để bụng, thế nhưng hắn rất kiêng kỵ cho ngoại nhân lên thuyền. Thuỷ quân sớm đã có cấm lệnh, ngoại nhân lên thuyền phải theo dõi 15 ngày, đây là thiết luật. Vân Diệp từ lúc thủy sư Lĩnh Nam thành lập thì tuyên bố cấm lệnh này, đến bây giờ vẫn nghiêm ngặt chấp hành, tránh bị trúng bẫy.
- Giáo úy, ta đâu có, mạt tướng không cho bọn họ lên thuyền, chỉ phái vài huynh đệ đến những thuyền đó tiếp quản.
Lưu Nhân Nguyện đi giày vào rồi lại tới đầu thuyền, chỉ thấy hạm đội đã khôi phục lại quân trận, chỉ khác trong quân trận giờ có thêm 8 chiếc thương thuyền Cao Ly.
- Giáo úy, những thủy thủ mạt tướng phái đến thương thuyền đều có nhà có khẩu, chắc chắn sẽ không có chuyện.
Phó tướng thấy Lưu Nhân Nguyện nhìn thương thuyền Cao Ly có chút suy nghĩ, thì cho rằng hắn đang lo quân kỷ, vội vàng bổ sung.
- Ai hỏi những nữ nhân này, ta hỏi là đám người Cao Ly chạy đi đâu rồi?
- Người Cao Ly? Sau khi hỏi rõ ràng sào huyệt thì quẳng hết xuống biển rồi, giữ bọn chúng lại làm gì? Huynh đệ vừa lên thuyền báo lại, nữ nhân trên thuyền này không thể gặp người, y phục mùa đông không có, chen chúc cùng một chỗ để sưởi ấm, trong khoang thuyền không khác gì địa ngục, vừa nhìn còn tưởng là thấy quỷ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.