Đường Chuyên

Chương 834: Thủy tặc là của nhà ta (2)




Lúc này người nhà mấy nhà này ở kinh thành cũng có lời oán hận, dù sao gia nghiệp lớn, luốn có tiếng nói không hài hòa, Ngưu gia còn dễ, Lão Ngưu không nói một lời dứt khoát ủng hộ Vân Diệp, Ngửu Kiến Hổ mặc dù ở ngoài, nhưng với huynh đệ nhà mình cũng rất hết lòng.
Trình gia cũng đơn giản, Lão Trình là ông trời ở nhà, Trình Xử Mặc hận không thể bán cả nội khố giúp huynh đệ, tài sản không có quan hệ mấy với huynh đệ khác, nếu dám oán tránh, đánh một trận là nhẹ. Tình hình Úy Trì gia tương tự, với gia phong nhà ông ta, dù lão Úy Trì có đem gia sản đổi thành rượu thì phu nhân cũng cười đi ăn xin với ông ta.
Tần gia thì khó rồi, mấy năm qua Tần Quỳnh không quản chuyện nhà nữa, lần này làn sóng trả khế ước lan tới Trường An, Lão Tần bắt lão quản gia tới chủ trì mua địa khế, vì thế mà trong nhà liên tục phải dùng tới gia pháp trấn áp những kẻ phản đối, trượng phu của Nhuận Nương chỉ là lão nhị trong nhà, tiếng nói không có, muốn giúp đại ca cũng lực bất tong tâm.
Thêm vào Lão Tiền như cha chết chạy tới, năm đại quản gia mua đại bộ phận địa khế, tẩy mã thái tử tới muộn thu mua một ít, còn về nội thị của Ngụy vương phủ mua càng ít.
Hàn Thành, Tiền Thăng sắp điên rồi, nếu không phải là những kẻ kia làm loạn, quan phủ sẽ mua lại đại bộ phận địa khế, nay thì hay rồi, kiếm cả đống tiền còn làm ra vẻ thi ân cho người ta, làm cái bộ mặt ngươi phải nhớ ơn đấy, không biết thứ sử đại nhân lát nữa có thẹn quá hóa giận bắt chúng xếp hàng để tát không.
Vân Diệp rất phiền não, biết người ta đều vì lòng tốt, đương nhiên không tính tên Lý Thừa Càn mưu đồ phát tài, suy nghĩ rất lâu nói với quản gia nhà Lão Trình: - Giữ lại địa khuế tốt trong tay ông, còn số khác bán hết cho quan phủ, bốn thành giá đi, dù sao coi như làm ăn thì không thể thua lỗ, kiếm một thành lợi nhuận thôi vậy, kiếm nhiều quá không tốt, ông trời cũng không chịu nổi mà giáng họa.
- Hầu gia, Trình gia không hút máu của Vân gia, cũng không hút máu của quan phủ, ngài cứ yên tâm, trong nhà sẽ không có lời oán trách nào, ngài cũng biết, lão nô mà không làm tốt chuyện này với tính lão công gia, lột da là bình thường.
Chẳng những Trình gia nói thế mà mấy nhà kia cũng vậy, tẩy mã thái tử càng nghĩa khí muốn nhà Lão Trình và Lão Ngưu chia cho hắn một ít, lỗ ít quá, không tiêu hết tiền trở về thái tử sẽ không tha cho.
Nói rất hào sảng, làm Lão Tiền cảm động chắp tay vái mãi, Vân gia rất chú trọng nghĩa khí.
- Trình thúc, ta nói rồi, địa khế trong tay các ngươi là món tiền cực lớn, số tiền này chúng ta không thể nuốt hết, một nửa đất đai trong thành thuộc về chúng ta không thích hợp, chọn lấy vùng đất tốt, còn lại bán cho quan phủ, các ngươi đã khiến quan phủ lỗ nhiều tiền lắm rồi, không thể tham lam vô độ. Vân Diệp nghiêm nghị nói:
Lời của Vẫn Diệp làm bọn họ sững người, không biết lời này có ý gì, ngơ ngác nhìn nhau. Lão Tiền hiểu tính hầu gia nhất, hỏi nhỏ: - Hầu gia nói là chuyện này chúng ta không lỗ, còn lãi lớn? Vậy đám thủy tặc trong hồ là giả? Bọn chúng không có tới năm vạn tên?
Nghe Lão Tiền hỏi thế, mấy vị quản gia kia cũng nín thở, muốn nghe đây là cái bẫy của hầu gia, mấy ngày qua nhìn ngân tệ trong tay chảy đi như nước, lòng như dao cắt.
- Không, thủy tặc có năm vạn bốn nghìn tên, vẫn còn đang tăng trưởng. Vân Diệp đặt chén trà xuống, thản nhiên nói:
Câu này làm bọn họ xìu xuống, cách nhìn của bọn họ giống như những thương cổ, đó là triều đình sẽ thắng, nhưng Nhạc Châu cũng tan tành trong khói lửa, nếu không thể diệt sạch thủy tặc ở trên hồ thì nói thế nào cũng không thể xây tòa thành này, thành đất trống rồi thì tân thành đâu ra?
- Trình thúc có biết Trình Phong nhà thúc đi đâu không? Vân Diệp đột nhiên hỏi nhỏ:
- Cái này lão nô không biết, tên tiểu tử thối đó cứ thần thần bí bí, không biết làm cái gì, có điều là người của bệ hạ, lão nô chưa bao giờ hỏi, ngài biết mà, không thể vì chuyện này mà ảnh hưởng tới tiền đồ của nó. Lão quản gia chỉ cần nhắc tới lão đại nhà mình là cười như di lực, đó là đứa khá nhất trong nhà, không dựa vào Trình gia, Vân gia hỗ trợ, tự mình thi đỗ vào thư viện, tốt nghiệp xong chẳng biết bị bệ hạ phái đi đâu, một năm rồi không thấy mặt. . Đọc‎ thêm‎ các‎ chươ𝓃g‎ mới‎ tại‎ ~‎ T𝙍𝘂‎ MT𝙍𝑼Y𝖤N.𝑉𝓃‎ ~
- Ta thì biết, hiện hắn là Đại trại chủ trại ba, thống lĩnh ba nghìn tên thủy tặc, chuẩn bị quyết chiến với ta. Tần Chiến tuy không phải là con chính phòng, nhưng hiện giờ là đại trại chủ của trại sáu, một thân thích họ xa của Úy Trì gia cũng làm đại trại chủ, toàn nhân vật ghê gớm.
Mẫy lão quản gia chân run rẩy, quản gia nhà Lão Trình còn quỵ xuống đất, muốn nói tới trại giặc lôi nhi tử về xử lý, đột nhiên nhận ra không đúng, nhi tử mình sao mình lại không rõ, khó khăn lắm mới ngoi lên được, lý nào đi làm thủy tặc, trừ khi là do bệ hạ an bài.
Hiểu ra trước tiên là Lão Tiền, mặt biến đổi liên hồi, kích động tới run cả người: - Hầu gia, nhà ta cũng có người làm đầu mục chứ? Lão nô chưa thấy Tiểu Ưng đâu, có phải hắn cũng là đại trại chủ không? Đơn Ưng là người thích hợp làm cường đạo nhất trong nhà, Đại Nha tiểu nương tử sinh con cũng không thấy hắn đâu, vậy chỉ có một khả năng duy nhất là đi làm thủy tặc thôi.
- Đúng, hắn đi làm hộ vệ cho đầu mục lớn nhất của thủy tặc là Lưu Phương tiên sinh, trong thời gian ngắn khó về nhà được.
- Hầu gia nói, đại đầu mục là Lưu Phương tiên sinh.
- Chính thế, lão tặc đó còn quy thủy tặc lại làm một cho hầu gia ta.
- Ý hầu gia nói, thủy tặc cũng là của nhà chúng ta? Lão Tiền kinh ngạc hỏi điều mọi người muốn hỏi nhất:
- Không tới mức đó, có điều bọn chúng là lao lực ta muốn dùng. Vân Diệp nhìn quanh một vòng: - Các ngươi hiện giờ là người biết nội tình, theo quân pháp phải nhốt trong quân doanh tới khi chuyện kết t húc, giờ mau chọn cho nhà mình mảnh đất tốt, còn lại bán hết cho quan phủ, số đất này ta còn mua bán lại lần nữa.
- Nên nhốt lại, nên nhốt lại, đây là cơ mật trong quân, đám lão nô không nên lắm mồm, phải nhốt lại. Mấy lão quản gia cùng người của thái tử và Ngụy vương đều gật đầu như gà mổ thóc, hài lòng chuẩn bị tới quân doanh, đợi bị nhốt lại, thủy tặc cũng là của nhà mình rồi, còn lo gì nữa.
Vân Diệp bực mình đuổi những người này đi, sai Lưu Tiến Bảo nhốt trên chiến thuyền, cho ăn uống tử tế, sau đại chiến mới thả ra.
Hàn Triệt không ngừng nghe thám tử báo cáo, khi nghe thấy các thương nhân mang địa khế trả lại Vân Diệp, trên mặt cuối cùng cũng có nụ cười, lần trước thảm bại làm hắn rất lâu không có lòng tin đối diện với Vân Diệp, giờ có thể rồi, mình cuối cùng cũng có thể tranh phong cùng Vân Diệp, xem xem ai mới là thần thực sự.
Hàn Triệt khinh bỉ thần trong truyền thuyết, cái gì mà nuốt mây nhả khói, cái gì mà chuyển núi lấp biển, chẳng qua là lũ thô lỗ man lực thôi, có có khiến tất cả mọi người xoay vòng vòng theo ý chí của mình mới là thần thực sự.
Tổ tiên vì không muốn đi giáo hóa đám bỉ phu ngu xuẩn, cho nên mới tránh đi cho đỡ ngứa mắt, là chủng tộc cao quý, khỉnh bỉ sự nông cạn, khinh bỉ sự vô tri, tổ tiên vốn cho rằng, thánh nhân không chết, đại đạo không thành, chỉ có cách giết những người tài xuất chúng như mình mới khiến thiên địa khôi phục hỗn độn, làm đám ngu dân còn lại sống như cỏ cây mới là bộ mặt thật của thế giới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.