Đường Chuyên

Chương 855: Ác mộng của Đại Đường (1)




Lý Nhị bấy giờ mới yên tâm ngồi xuống, sai người lấy một cái đệm cho Vân Diệp ngồi dựa vào trụ, chỉ Vân Diệp đầu cúi gằm nấc cụt, nói với Lộc Đông Tán toàn thân giáp trụ:
- Khanh thấy sao?
Lộc Đông Tán đứng ra chắp tay nói:
- Nhìn khắp huân quý Đại Đường, chỉ có Làm Điền hầu có thù với thần, nay chuyện không thể tưởng tượng được xảy ra, thần không biết phải về trả lời với vương của thần ra sao, xin bệ hạ phái quan tài mau chóng phá án, miễn ảnh hưởng tới giao tình hai nước, Lam Điền hầu say rượu, chẳng phải ăn mừng mà ra sao?
- Đại tướng ăn nói cẩn trọng, Vân hầu là truyền mệnh quốc hầu của Đại Đường, không được xúc phạm, lão phu vừa mới hỏi rồi, Vân hầu ngày hôm qua dẫn cả nhà tới phủ Lô quốc công làm khách, chưa từng bước ra ngoài một bước, lời của ngài thật khiến người ta cười chê.
Phòng Huyền Linh vừa mới hỏi Trình Giảo Kim và Ngưu Tiến Đạt xong, chuyện này dễ kiểm chứng, hai người Trình Ngưu không vì thế mà nói dối.
Vân Diệp cúi gục mặt đột nhiên đứng dậy lảo đảo ra ngoài diện, cướp lấy ống nhổ của nội thị, lại nôn một trận tối tăm trời đất, lần này nôn cả dịch vàng. Nôn xong gục xuống bậc thềm bạch ngọc ngủ, hai đêm không ngủ đúng là quá khó chịu.
Nội thị vội vàng vào điện bẩm bảo Vân hầu nôn ra dịch mật, cứ thế này sẽ hại tới thân thể, Lý Nhị đùng đùng nổi giận vỗ ghế sai thái y đưa Vân Diệp tới tiền điện chiếu cố, nói với Lộc Đông Tán:
- Vân Diệp xưa nay kiêu ngạo, nếu thực sự là y làm việc này, dứt khoát không giả say trốn tránh, ngươi muốn phá án e rằng cần y phối hợp, nhìn tình hình này mà xét thì y không nhận đâu. Lộc Đông Tán ngươi là trí giả, vì sao không tự tra rõ, chỉ cần ngươi có chứng cứ xác đáng, trẫm nhất định sẽ cho ngươi một câu trả lời vừa ý, thoái triều.
Lý Nhị nổi giận phất tay áo bỏ đi, bỏ lại Lộc Đông Tán không thèm để ý, Đại lý tự khanh Đới Trụ chắp tay nói với Lộc Đông Tán:
- Đại tướng yên tâm, Đại Đường dứt khoát không khoanh tay ngồi nhìn, vừa rồi chỉ là lời nóng giận của bệ hạ thôi, bệ hạ xưa nay rất thích Vân hầu, thấy Vân hầu như thế, trong lòng không vui là chuyện thường tình. Nhưng Trường An phát sinh đại án kinh người như thế, Đại lý tự nhất định phải điều tra, lão phu đã phái người tới Tế Liễu doanh rồi, không ai có thể gây án không để lại dấu vết, chỉ cần đại tướng phối hợp, trước khi chân tướng rõ ràng không nên tranh đấu với Vân hầu, nếu không luật pháp Đại Đường sẽ không dung tình.
Đợi Trụ xưa nay không biết nói lời dễ nghe, Đường Kiệm cười khổ, nghe giống dọa dẫm hơn là an ủi, lắc đầu đi tới nói:
- Đại tướng, người trông coi luật pháp là thế đấy, đại tướng đừng nổi giận, nghe nói Thổ Phồn đang chế định luật pháp của mình, quan chính là một trong nhiệm vụ trong yếu, sao không nhân cơ hội này quan sát luật pháp của Đại Đường, biến chuyện xấu thành chuyện tốt, thông qua sự kiện này nắm hoàn chỉnh quy trình luật pháp Đại Đường, nói không chừng có lợi cho Thổ Phồn, đá ở núi kia, có thể đem ra rũa được ngọc, đại tướng chớ coi thường luật pháp. Đại Đường có được sự phồn hoa ngày nay là dựa vào luật pháp ước thúc hành vi mọi người, bản quan cho rằng, Thổ Phồn cùng cần phương diện này.
Đây là Đại Đường, Lộc Đông Tán có tài chẳng thể thi triển, chỉ đành tán đồng lời Đường Kiệm, ông ta không bận tâm tới tiền tài bị mất, ngọc ngũ sắc trong danh sách dâng lên hoàng đế phải tìm thấy, Tùng Tán Can Bố viễn chinh Đông Nữ quốc mới mang về được, nó quan hệ tới việc thành bại thông hôn với Đại Đường, Tùng Tán Can Bố dã tâm bừng bừng muốn thống nhất cao nguyên, nhưng nhân lực vật lực hạn chế, viễn chinh Đông Nữ quốc một lần làm Tùng Tán Can Bố và bộ tộc mình nghèo khó vô cùng.
*** Đông Nữ quốc: Chính là quốc gia toàn nữ nhân nhắc tới trong Tây Du Ký.
Trên cao nguyên không thiếu kim ngân ngọc thạch, chỉ thiếu sắt để làm binh khi, còn thiếu tơ tằm vải vóc, mỗi khi Lộc Đông Tán nhìn thấy tiều phu Đại Đường cũng có dao chặt củi làm bằng sắt, trong mắt ông ta hiện lên cảnh dũng sĩ kiêu dũng thiện chiến của Thổ Phồn cầm chĩa gỗ xung phong.
Chỉ có chiến sĩ cao quý mới có đao bằng sắt, Lộc Đông Tán hận không thể cướp lấy dao chặt củi của tiều phu, dao phay của đồ tề, thực ra trên đường các tướng sĩ đem tiền tài đổi hết thành đồ sắt rồi, ông ta mang theo năm trăm thị tòng, là hi vọng khi về mang theo năm trăm võ trang đầy đủ.
Nhưng bây giờ hơn ba trăm người đã biến mất, dũng sĩ Thổ Phồn nhìn thấy đầu lâu trong rương hoạt động cằm cành cạch, cũng nhìn thấy bàn tay muốn kéo bạch ngọc xuống địa ngục.
Dũng sĩ sợ vỡ mật chỉ trời thề, cướp tài bảo của mình không phải người, mà là u hồn dưới địa ngục, chỉ có thượng sư pháp lực cao thâm nhất mới sứng phó được, còn người nhỏ bé như cây cỏ như mình không dám tranh đấu cùng thần linh, nói xong còn ca hát, toàn là ca tụng thần thánh, hi vọng được thần phù hộ.
Điều này khiến trí giả như Lộc Đông Tán đau khổ vô cùng, từ khi đại trí giả Tượng Hùng bôn ba Hỉ Nhiêu sáng tạo bản giáo, trên cao nguyên không vật gì không thành thần. Thần Tuyết Sơn, thần lúa mỳ, thần trâu bò, thật đất, thần núi, thần sông, chỉ cần nhìn thấy thứ không hiểu được là có thêm một vị thần, dân trí Thổ Phồn chưa được khai sáng, vạn người chưa có lấy một hiểu văn tự. Vô số thượng sư thống trị đầu óc của bọn họ, bỏng phải hiến tế, đi đường trẹo chân phải hiến tế, thượng sư nói đó là vì đắc tội với thần linh, nếu hiến tế bò dê làm thức ăn để ăn cũng đành đi, nhưng lại lấy rất nhiều củi, đốt cháy toàn bộ thức ăn quý giá, nói chỉ có khói xanh bay đi theo gió mới tiêu trừ được tội nghiệt của họ.
Mỗi năm đại hiến tế, chu vi mấy chục trường chất đống củi khô, vô vàng bò dê, da lông đẹp đẽ, cùng bơ, lùa mì, đôi khi còn cả nữ nô mỹ lệ. Đại hiến tế như thế, Tùng Tán Can Bố châm lửa hai lần, đến lần thứ ba không chịu nổi, để Lộc Đông Tán thay thế, châm lửa một lần, Lộc Đông Tán ba ngày không bước ra ngoài cửa. Vì ông ta sai hộ vệ nhốt mình lại, ông ta sợ mình không nhịn được, cầm đao đi chém chết hết lũ thượng sư béo múp như lợn.
Tùng Tán Can Bố tưởng ông ta bị bệnh, khi tới thăm thấy ông ta trói mình, bi thương vỗ thảm hát.
Núi Cương Đề Tư thánh khiết ơi
Uy danh của ngươi vang xa
Chỉ có điều bị tuyết lớn bao bọc.
Thánh hồ Mã Bàng Ung Thố mỹ lệ ơi
Vẻ đẹp của ngươi vang xa
Nhưng sóng sau xô sóng trước.
Lộc Đông Tán trí tuệ ơi
Vì sao ngươi lại trói bản thân
Chẳng lẽ ngươi cũng phẫn nộ muốn chiến đấu?
Thần núi Cương Để Tư ơi
Uy danh ngài truyền gần xa
Đỉnh núi trắng không tỳ vết
Làm chứng cho lòng ta
Thánh hồ Mã Bàng Ung Thố ơi
Sóng sau xô sóng trước
Rửa sạch tà niệm thế gian.
Lộc Đông Tán trí tuệ ơi
Mau tới mảnh đất phì nhiêu nhất
Tìm đế vương uy nghiêm nhất
Đưa nữ nhi của hắn về
Núi Cương Để Tư uy nghiêm ơi
Ta không còn gì để hiến tế nữa rồi
Con dân của ta
Đang chịu đói.
Nghe thấy lời ca của Tùng Tán Can Bố văn võ song toàn, Lộc Đông Tán không chút do dự dẫn hộ vệ rời cao nguyên, muốn cưới về cho vương của mình một vị công chúa thực sự, đồng thời mang về kỹ thuật tiên tiến nhất của Đại Đường.
Nhưng con đường của ông ta không thuận lợi, nhìn trúng một tiểu cô nương vô cùng tốt, muốn cô bé làm nhi tức của mình, kết quả người ta không đồng ý, những huân quý Đại Đường mà ông ta nỗ lực làm tốt quan hệ vì ông ta lỗ mãng đắc tội với Vân Diệp khiến mọi chuyện trở nên khó khăn trùng trùng, tất cả mọi người đợi cuộc chiến giữa ông ta và Vân Diệp phân thắng bại mới tỏ thái độ.
Lộc Đông Tan gặp Vân Diệp hai lần, lần thứ nhất y cười cuồng ngạo ở mũi thuyền, lần nữa là uống say ngất vừa rồi, một tên hoàn khố đạo đức be bét như vậy vì sao bao nhiêu huân quý phải nhìn sắc mặt của y? Chẳng lẽ ta, Lộc Đông Tán, đại tướng bách chiến bách thắng của Thổ Phồn trong mắt họ không bằng một thằng nhãi phù phiếm? Thời khắc đó, Lộc Đông Tán cũng muốn uống thật say.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.