Đường Chuyên

Chương 901: Chiến hỏa lan rộng (2)




- Bọn chúng khí thế dữ dội, ta lui là được, thứ đáng giá nhất tiện nghi phường không phải là cửa hiệu, mà là mạng lưới cung ứng hàng hóa như mạng nhện, những thương đội vùng ngoài đã tới xin ta vô số lần, muốn mang hàng ra ngoài bán, ta không muốn Trường An đứt hàng nên không đồng ý, hầu gia cũng biết, hàng hóa ở Trường An bán ra ngoài cung luôn không đủ cầu.
Lão Hà gằn giọng nói:
- Chuyến này chúng ta điều đội thuyền ở biển về, mang hết hàng hóa ở Trường An ra ngoài bán, tiện nghi phường Trường An không nhập hàng nữa, những năm qua vì thuận tiện cho người Trường An mà chúng ta phải tổn thất quá nhiều lợi ích rồi, hiện giờ thừa cơ kiếm một khoản, sau này toàn bộ hàng hóa sẽ luân chuyển bên ngoài, ta cho bọn chúng mở hiệu mà không có hàng bán.
Vân Diệp rùng mình, đây là độc kế, chẳng biết Lão Hà có ý thức được không, điều này không đơn giản khiến mức sống người dân Trường An quay lại như trước kia, phản ứng dây chuyền của nó có thể hủy diệt cả thành phố phồn hoa, nhưng liên quan gì tới mình, đám người kia muốn xua đuổi mình đi mà, người dân Trường An vốn hưởng lợi nay vào hùa chửi bới Vân gia, thánh còn để bụng nữa là Vân Diệp:
- Người ta thế nào cũng tìm được hàng, huynh muốn khống chế nguồn hàng không được đâu.
- Hầu gia, đúng là chúng ta không làm được, nhưng ngân tệ làm được, chuyển ra ngoài bán, ít nhất lợi nhuận tăng thêm bốn thành, ta lấy hai thành trong đó phân lợi cho các xưởng, hầu gia nói chúng ta có khống chế được không?
- Tóm lại là lấy vốn ra đấu với nhau, phải xem bản lĩnh của huynh thế nào, à phải, từ ngày huynh phát động, huyện Lam Điền sẽ tổ chức nông hộ trồng rau mùa đông đem vào kinh bán, như thế bách tính kiếm thêm được ít nhiều, nhưng rau không bán cho tiện nghi phường nữa. Còn nữa, hiện giờ Nhạc Châu rất thiếu trâu bò gà dê, thời gian trước Quan lão phu tử bảo ta nghĩ cách vận chuyển một ít tới, Nhạc Châu giờ béo lắm, không thiếu tiền, huynh làm đi.
Hà Thiệu lúc tới mặt mày lo âu, khi về thì ưỡn ngực ngẩng đầu, cao thủ có tôn nghiêm của cao thủ, không cho người ta mạo phạm, các ngươi muốn đấu, vậy phải tính tới hậu quả.
Sức sản xuất của các xưởng ở Trường An vốn thiếu hụt nghiêm trọng, huống hồ đồ tốt đều tới từ Vân gia trang, nay tòa trang kéo dài ba dặm ngày nói là nông trang, không bằng nói là thị trấn nhỏ, huyện thị bên ngoài chẳng có mấy cái lớn hơn Vân gia trang, toàn bộ đất hoang đã bị nhà cửa bao phủ, người mua nhà toàn là người có tài nghệ, nguyên nhân Vân gia trang là nơi cung ứng nguyên liệu tốt nhất.
Hà Thiệu đi rồi, Vân Diệp nhàn nhã nằm xuống ghế tựa, đầu gối đắp một cái chăn chiên, tay cầm sách, y luôn hứng thú với Sơn Hải Kinh, những thứ thần kỳ cổ quái ở đó làm người ta say mê, y hiểu tưởng tượng ra một loại quái thú, hay một vùng đất khó khăn thế nào, không tin ngươi nhắm mắt lại nghĩ trong đầu, nghĩ ra bất kỳ thứ mới mẻ nào, lại không thể hỗn hợp các loại khác vào, xem khó ra sao.
Vân Diệp cho rằng mình không có bản lĩnh đó, kiến thức càng nhiều, độ khó sáng tạo càng lớn, nên hiện giờ tìm về cội nguồn, xem Sơn Hải Kinh mê say, có cuộc sống an nhàn thế này với y mà nói là không nhiều.
Sau cơn mưa nhỏ, không khí tràn ngập mùi thơm mát của bùn đất, hạnh hoa chớm tàn, đào hoa hé nở, Vân Diệp mặc áo tơi chống cuốc nhìn đồng ruộng trong sương, lòng vui phơi phới, mạch mới có lá non, màu vàng non tơ lay động trong gió, trải dài tới hết tầm mắt.
Nông hộ ăn mặc như Vân Diệp rất nhiều, cuốc vung lên khắp bờ ruộng, đây là lần trừ cỏ dại đầu tiên của mùa xuân, Vân Diệp đã vô cùng thành thạo, cho dù đi ngược cũng không dẫm vào lúa mạc, phải nói đây là một kỹ năng của lão nông, chỉ có hạng lưu manh không chịu canh tác mới lóng ngóng chân tay.
Là địa chủ, Vân Diệp không cho pháp bản thân không thông thuộc chuyện canh tác, y cho rằng đó là sự phản bội giai cấp, Vân gia dựa vào khoai tây lập nghiệp, đi làm ăn? Đó là chuyện cực kỳ vô vị, chỉ nhìn đồng ruộng tươi tốt lòng mới khoan khoái, Vân Diệp thấy tuy là người hiện đại, nhưng truyền thống nông nghiệp nghìn năm vẫn để lại dấu ấn sâu đậm trong máu y.
Một tráng hán đi đánh đứa trẻ con, một vài lần còn được, lâu rồi sẽ bị người ta khinh bỉ, bản thân cũng thấy vô vị, hiện giờ cách Vân gia thu tài phú vô cùng đơn giản, đó là cho thuê kiếm tiền.
Vân gia trang tử nay lớn lắm rồi, quy mô vượt huyện thành, huyện lệnh đem báo cáo xin chuyển huyện nha tới Vân gia trang tử, vì đại bộ phận hoạt động kinh tế văn hoa của huyện Lam Điện đều ở phụ cận Ngọc Sơn, ở gần quản lý thuận tiện hơn, người khác nói Vân gia suy bại rồi, chỉ có quan viên huyện Lam Điền cho rằng đó là lời vớ vẩn.
Những lời đồn ở thành Trường An tới đây là lập tức bị đánh tan, ta chẳng phải là cha ngươi, việc gì phải dạy bảo ngươi? Câu nói này ở Ngọc Sơn, thậm chí trong nông hộ huyện Lam Điền đều rất có thị trường, hầu gia có phải kẻ xấu hay không, người ở đây có cái nhìn của mình, nơi giàu có nhất Đại Đường, phải có chút khác biệt chứ.
Mỗi khi thân thích trong thành Trường An thương hại nói ngươi làm việc dưới tay Vân Diệp thì làm sao sống nổi, nông hổ đều cười tủm tỉm lắng nghe, nếu là thân thích bình thường sẽ phụ họa vài câu, oán trách tiếng xấu Vân gia. Còn nếu là con cháu nhà mình nói câu này, lão nông sẽ sắn tay áo lên tát ngay, đánh xong mới nói, ngươi là con cháu ta ta mới dạy bảo, không nên học đám ngu xuẩn bên ngoài ăn nói lăng nhăng, hầu gia cướp lão bà hay là cướp bạc của ngươi? Hầu gia bao giờ hại gì tới ngươi chưa?
Nông hộ chú trọng nhất là tự mình cảm thụ, cũng chú trọng thực tế nhất, một khi nghe vài lời vô cớ mà thay đổi cái nhìn thì không còn là nông hộ nữa. Bọn họ chỉ biết rằng tiền trong nhà ngày một nhiều, kho lương luôn đầy ắp, con cái khỏe như nghé non, hầu gia chưa bao giờ cướp khuê nữ nhà người khác, đây là chủ gia tốt ông trời ban cho, làm điền hộ mà còn giàu hơn địa chủ nơi khác, đúng là hưởng phúc tới tạo nghiệt rồi.
Tộc độ vung cuốc của Vân Diệp còn chưa bằng lão nông, mỗi khi như thế luôn có nông hộ tới giúp hầu gia làm đất, sau đó mọi người đặt cuốc ngang dưới mông, khoanh chân dự đoán thu nhập năm nay bao nhiêu, bánh của hầu gia cùng trứng gà, bánh nướng của nông hộ chất thành đống, tùy ý lấy ăn, Vân Diệp thi thoảng kể chuyện biên quan, làm mọi người cười lớn.
- Hầu gia đừng chê lão hán nói lời khó nghe, ngài bỏ hết mọi công sự là phúc, biên quan chinh chiến nghe thì vinh quang, nhưng dầu sao là chuyện vứt bỏ gia nghiệp lấy mạng đi đánh đổi, giờ quốc gia không cần hầu gia đánh trận nữa rồi, hầu gia cứ ở nhà hưởng phúc nhàn đi.
- Lão hán là lão nhân trong trang, mỗi lần hầu gia xuất chiến, lão lo thắt lòng, năm xưa lão hán cùng từng tòng quân, trong trang có rất nhiều người tòng quân, hiểu chiến trường là gì, vào lúc nguy cấp, mạng đại tướng quân cũng ném vào. Hầu gia xem, mỗi lần xuất chiến, trang tử nhà ta luôn có tang sự, tuy nói có công huân đấy, nhưng dù sao người đâu còn nữa.
- Hiện giờ nhà ta có đủ các loại công lao rồi, lấy mạng đi đổi cũng chẳng được, trang cũng giàu có, chẳng thèm vài đồng tiền thưởng của quan gia, huống hồ phần lớn tiền thưởng do hầu gia bỏ.
- Hầu gia xông pha giết địch, nay ở Trường An có thanh danh gì? Đám cẩu quan trên triều mù hết sao, cứ đổ chậu cứt lên đầu hầu gia?
- Nhà ta không đi nữa, ai thích đánh trận để người đó đi, chúng ta đóng trang lại, sống một mình, chẳng trở ngại gì đến ai nữa, hầu gia vất vả bao năm, nên nghỉ ngơi rồi.
Những lời này làm vành mắt Vân Diệp đỏ hoe, vỗ tay lão nông nói:
- Đức thúc nói có lý lắm, nhà ta đúng là làm người ta ngứa mắt rồi, ha ha ha, ta nghe giận lắm, thôi thì chúng ta trốn trong trang không ra nữa, thấy buồn thì đi thăm bằng hữu, ngắm núi non, không làm gì cả thì sẽ không có những chuyện thối nát kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.