Đường Chuyên

Chương 917: Dương Châu mộng (1)




Sáng sớm thuyền đi vào Hàn Câu, nơi này nước chảy rất siết, lòng sông hẹp, thuyền lao đi như ngựa phi nước kiệu, hai trăm dặm chớp mắt đã qua, rời Hàn Câu, Dương Châu đã trong tầm mắt.
Ngay cả không khí cũng mang mùi thơm lay động, hai bên sông chẳng biết trồng cây gì mà thơm nức, điều Tân Nguyệt quan tâm duy nhất là có thể chặt xuống làm nước hoa không, Vân Diệp gật gù, thế mới là lão bà của ta.
Thuyền vừa cập bờ, một âm thanh bi sảng vang lên:
- Vân huynh, Vân huynh, bao năm không gặp, vi huynh nhớ chết thôi.
Vân Diệp nhìn theo, thấy rõ người kia rồi, đổi sang khuôn mặt bi thương:
- Tĩnh Văn huynh, Tĩnh Văn huynh, từ biệt ở Bá Kiều, chẳng biết tri âm nay có còn, ngờ đâu tương phùng ở Lạc Dương, lẽ não trời cao thương huynh đệ chúng ta chia tay nhiều năm, nên mới cho cơ hội tương phùng hôm nay.
Hết cách rồi, đó là đại lang Trịnh gia, hào sảng, tình cảm phong phú, hai năm không gặp hận không thể ngủ cùng giường, năm xưa hắn cũng cùng mấy tên hoàn khố để xảy ra chuyện tai tiếng, cha hắn không chịu nổi đá tới Dương Châu làm lục sự tham quân, hôm qua Vân Diệp viết thư nói sẽ tới Dương Châu, nhờ hắn giới thiệu quan lại Dương Châu.
Không biết tên này lấy đâu ra nhiều nước mắt như thế, nắm tay Vân Diệp khóc như mưa, ướt mẹ nó tay rồi mà không thể rụt lại, tới khi lão nãi nãi xuống thuyền, Trịnh Sảng buông tay Vân Diệp ra, dùng đại lễ bái kiến, nói thấy lão nãi lại nhớ tới tổ mẫu của mình, lại quỳ xuống đất khóc trận nữa, lão nãi nãi cũng rơi nước mắt, vỗ về rất lâu mới đứng lên.
Không tiện ôm đám Tân Nguyệt, đành chắp tay thi lễ, cười lớn nhất định mời cả nhà Vân Diệp tới viện tự hắn chuẩn bị, một tòa viên lâm, trước kia là tổ trạch của một phú hộ, về sau có xung đột với Trịnh gia, rồi không may nhận hàng hóa của hải tặc, kết quả gia sản bị xung công, thế là trạch viện này thuộc về Trịnh Sảng.
Nếu đổi lại là Ngụy Trưng, thế nào cũng tra xét một phen, Vân Diệp thì thôi đi, y chỉ thấy trạch viện này rất đẹp, chuyện như thế thấy quá nhiều rồi.
Cả trạch viện được quét tước vô cùng sạch sẽ, đám hoàn khố Trường An ai chẳng biết bệnh thích sạch của Vân Diệp, cái gì qua loa được chứ nhà phải sạch, đồ dùng phải sạch, Trịnh Sảng đương nhiên biết rất rõ.
- Vân huynh nói hơi muộn một chút, tới tận chiều qua ta mới nhận được tin, sai phó dịch quét dọn thâu đêm, sáng nay mới miễn cưỡng ở được, Vân huynh ở tạm, có cái tốt hơn lại đổi.
- Làm Tĩnh Văn huynh nhọc công rồi, ta đắc tội với các đại lão, thanh danh quá thối, bị nương nương mắng cho một trận, đuổi tới Lĩnh Nam thanh tra thủy sư, trong vòng ba năm không được về, nay thay Tĩnh Văn huynh mới dễ chịu hơn.
Trịnh Sảng sao không biết vì sao Vân Diệp rời kinh, bề ngoài là hoàng hậu nương nương phái đi, thực tế là bỏ chạy, có điều được nương nương kiếm cớ cho, chứng minh người ta thánh sủng không giảm, mặc dù rời kinh, nhưng ba năm sau còn trở lại.
Huống hồ Trịnh Sảng rất rõ giao tình của Vân Diệp với thái tử và Ngụy vương thế nào, người như vậy gặp chút trở ngại liền suy sụp mới là trò cười. Hắn còn nghe nói Vân Diệp trước khi xuất kinh chơi Ngụy Trưng một vố, dọn sạch Trường An, mấy ngày qua hắn tận mắt nhìn những đội thuyền không ngớt qua Dương Châu thuận dòng tới Nhạc Châu, người dám đấu đá với Ngụy Trưng đâu phải ghê gớm bình thường.
Khi Vân gia xui xẻo không kết giao còn đợi tới bao giờ.
- Lão thất phu Ngụy Trưng, ghen ghét hậu bối lập công, không thèm chấp, Vân huynh cần gì đưa lão phu nhân tới Lĩnh Nam, nơi đó nóng bức ẩm thấp, e không lợi cho sức khỏe, không bằng bố trí lão phu nhân ở Dương Châu, Vân huynh cứ đi làm việc, thay huynh hiễu kính lão phu nhân, sớm chiều không chút lơ là.
- Không được, Tĩnh Văn, lão nãi nãi muốn đi Lĩnh Nam thăm tôn tử, ai ngăn cản mắng người đó, tiểu đệ chỉ có thể để nãi nãi ở Dương Châu nghỉ vài ngày, khi nào gió lên, phải giương buồm ra biển, tới thẳng Quảng Châu.
Chuyện Vân Diệp và Lý An Lan thì huân quý Trường An có ai không biết, hâm mộ cực kỳ, rất nhiều người không ưa gì công chúa hoàng gia, nhưng với quả phụ công chúa thì cực kỳ hứng thú, hi vọng có thể giống Vân Diệp, kiếm cho nhi tử của mình cái phong hiệu quận vương.
Trịnh Sảng gật đầu:
- Nếu thế thì Vân huynh nghỉ ngơi thật khỏe, đợi gió lên ta sẽ đi tiễn, thời gian tới không quấy rầy Vân huynh nữa, nếu như có gì cần cứ sai quản gia là được, huynh đệ trong nhà đừng có khách khí. Tối ngày mai tiểu đệ đợi Vân huynh ở trên thuyền hóa của Đắc Nguyệt lâu, khi đó thứ sử và biệt giá cũng tới, Vân huynh đừng quên.
Người ta an bài chu đáo như thế, Vân Diệp đâu ra lý do từ chối, vội tạ ơn, nói rõ mai nhất định sẽ đi, không cô phụ ý tốt của Văn Tĩnh.
Tiểu Vũ rất thích ao hoa sen ở hậu hoa viên, tháng bảy hoa sen đang nở rực rỡ, lá sen lớn che kín ao nước nhỏ, kỳ thực Tiểu Vũ không thích hoa sen mọc trong ao, nàng thích hoa sen ở trong tay mình, kéo Địch Nhân Kiệt đi hái hoa sen cho mình, còn hăm dọa nếu hắn không hái hoa sen cho mình sẽ đẩy xuống ao. Địch Nhân Kiệt sợ la toáng lên, cành sen có rất nhiều gai, đâm vào tay đau lắm, Tiểu Vũ chính vì sợ đau mới ép hắn đi hái, chuyện này sao có thể làm, đánh chết cũng không làm.
Hàn Triệt đang ngắm hoa sen đã quá quen với sự thô tục của Vân gia rồi, vung tay ném một thanh chùy thủ đi, chủy thủ xoay tròn cắt đứt mấy bông hoa sen mọc trên mặt nước, trước khi hoa sen rơi xuống, dùng một cái roi đen nhánh quấn lấy. Nhẹ nhàng vẫy cổ tay, hoa sen được lấy lên, mà lúc này chùy thủ cũng xoay tròn bay về, Hàn Triệt đưa tay đón lấy, chớp mắt đã cắt hết gai trên cành hoa, đưa cho Tiểu Vũ, cực kỳ tiêu sái phong độ.
- Ai muốn ngươi lắm chuyện, ta thích Tiểu Kiệt hái, ngươi hái ta không cần.
Không ai ngờ Tiểu Vũ lại hờn dỗi, nước mắt lưng tròn như muốn khóc.
Địch Nhân Kiệt vội vàng nhận lấy hoa sen trong tay Hàn Triệt, đảo ngược lại trật tự, lại hái thứ cỏ không biết tên bên ao, nhanh chóng bó thành bố hoa sinh động, cho vào mũ mình đưa cho Tiểu Vũ, bộ dạng cực kỳ nịnh bợ. Hàn Triệt lắc đầu bỏ đi, trông buồn nôn không chịu nổi.
Tiểu Vũ vừa rồi còn nước mắt long lanh, dáng vẻ ủy khuất, chớp mắt cái nước mắt mất sạch, nhận lấy mũ của Địch Nhân Kiệt, ngón tay trắng muốt khẽ vươn ra vuốt lên hoa sen, đôi mắt trong sáng nhìn hoa trong tay, đầu hơi xuống, cánh mũi xinh xinh khẽ nở ra, hít lấy một hơi, dáng vẻ vô cùng lay động lòng người, Địch Nhân Kiệt bị hút mất hồn rồi, nhưng đang nhìn tới thất thần thì thình lình bị Tiểu Vũ dẫm một cái thật mạnh lên chân hắn rồi cười khanh khách bỏ chạy.
Địch Nhân Kiệt ôm chân không ngừng nhảy lò cò trên mặt đất, đau quá, dưới đáy giày của Tiểu Vũ có dao, đó là quà sinh nhật Công Thâu gia tặng cho nàng, chỉ cần ngón cái kéo cơ quan, mũi dao sẽ nhô ra, là món quà Tiểu Vũ cực thích, lần này xuất hành, Tiểu Vũ chuyên môn đi đôi giày này. Địch Nhân Kiệt cởi cả giày và tất ra, kiểm tra ngón chân, may quá, không sao cả, biết rõ Tiểu Vũ kho dây, sao mình cứ sán tới gần chứ?
Yên lành nghe Lưu gia gia giảng binh pháp có hơn không? Sao nhất định chuốc khổ vào thân, Địch Nhân Kiệt không hiểu nổi bản thân nữa, mắt dõi theo hướng Tiểu Vũ chạy đi, mắt lại thẫn thờ, trong tai vẫn vang vang tiếng cười trong trẻo tinh nghịch của nàng, lòng hỗn loạn …

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.