Đường Chuyên

Chương 933: Người cởi truồng trên đường Chu Tước




Diễn kịch với kẻ không biết diễn kịch rất mệt, lão già này cả đời ỷ sức trâu khuất phục người khác, giờ khóc lóc hớt lẻo không phải con người của ông ta, thậm chí ông ta còn chẳng phải trung thần vì một ý chỉ của hoàng đế mà chạy mấy trăm dặm tìm người, không rõ thì hỏi thẳng, đàm phán được thì đàm phán, không thì từ chối.
Lý Thái cũng phát hiện ra vấn đề, dọc đường đừng nói lưu dân, tới người đói bụng cũng chẳng có, sao lại sống thê thảm đến thế, nơi này thậm chí còn giàu có hơn đại bộ phận những nơi mình thấy trên đường.
- Nếu hầu gia đã có lòng hối cải thì lão phu cũng không quá đáng nữa, tuổi cao rồi, không chịu được vất vả, do khuyển tử Trí Đái nói với Ngụy vương, Vân hầu, lão phu đi nghỉ chốc lát.
Vân Diệp trơ mắt nhìn lão già giờ trò vô lại bỏ đi, Phùng Trí Đái xấu hổ khom người xin lỗi:
- Gia phụ tuổi cao, tâm tư khác xưa, mong điện hạ lượng thứ.
- Phụ thân ngươi muốn cái gì, ngươi nói đi, cô vương đang tò mò đây.
- Điện hạ, Phùng gia sinh ra bên bờ biển, chỉ mong khi Vân hầu kinh lược biển khơi, có thể cho Phùng gia theo đuôi được không?
Phùng Trí Đái mỉm cười đề xuất yêu cầu.
Không đi đâu được nữa, Phùng gia thấy khuếch trương trên đất liền vô vọng rồi, liền nhắm ra biển, ông ta có ba mươi nhi tử, Vân Diệp tuy giết chết hai, nhưng vẫn còn quá nhiều, với nền tảng của gia tộc tăm năm, nếu ra biển, vùng biển này sớm muộn cũng trở thành đồ trong túi Phùng gia.
Hiện giờ Phùng gia thiếu thuyền và thủy quân, bọn họ quanh năm trên biển, nhưng chỉ có thể bắt cá và mò trai trong vịnh, muốn Vân Diệp ra biển mang theo bọn họ, Vân Diệp có thể khẳng định bọn họ sẽ bán mạng, Phùng gia không tranh hơn thua nhất thời, muốn chuyển tầm nhìn từ đất liền ra biển?
- Diệp Tử, Phùng Áng muốn ra biển, sao ngươi có vẻ không vui?
Lý Thái không hiểu sao Vân Diệp lại gọi mình ra ngoài lều, sức lực luôn có hạn, nếu Phùng gia hướng ra biển, vậy giáp sĩ ở Mai Lĩnh có thể giảm thiểu, nhưng nhìn phản ứng của Vân Diệp có vẻ càng lo lắng hơn.
- Cái này khó quyết được, Thanh Tước, sở dĩ ta mạo hiểm đưa ngươi ra biển là để ngươi thấy biển giàu có ra sao, tổ tiên chúng ta đời đời sống ở cao nguyên đất vàng, vô cùng quyến luyến đất đai, đất không trồng được cây cũng trồng, vô cùng trân trọng từng tất đất, lại chẳng nhìn thấy biển khơi vô bờ.
- Phùng gia có người, có tiền, hiện chỉ thiếu năng lực đóng thuyền, lâu ngày sẽ thành hệ thống riêng, không có lợi cho con cháu khống chế biển khơi.
Lý Thái cười mà không nói, qua bên đường đái một bãi trở về bảo Vân Diệp:
- Diệp Tử, ta phát hiện ra một khuyết điểm của ngươi, ngươi hứa không giận ta mới nói.
- Khuyết điểm gì mà làm ngươi không nhịn nổi tiểu tiện? Ta rửa tai lắng nghe đây.
Lý Thái hơi do dự:
- Ta phát hiện ngươi không giống hầu tước, mà giống chưởng quầy tiệm tạp hóa.
Vân Diệp ngớ ra một lúc ra hiệu cho hắn nói hết.
- Ngươi thiếu phóng khoáng, vừa rồi khi đi đái ta nhớ lại những việc ngươi làm, phát hiện ngươi vô cùng nhỏ nhặt, kém đại ca ta xa, đừng nói tới phụ hoàng ta.
- Thiên hạ này nói là của Lý gia ta, không bằng nói là của người toàn thiên hạ, phụ hoàng ta chỉ là người lèo lái, lấy hoàng gia so với thuyền lớn, nói "nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền", tức là không thể chiếm hết mọi cái lợi của thiên hạ.
- Lực lượng quốc gia có hạn, phụ hoàng ta chỉ bố trí lực lượng nhắm vào mối nguy hiểm, thứ quan trọng nhất. Còn các việc khác cần huân quý và bách tính Đại Đường hoàn thành.
- Ngươi quá lo lắng về Phùng gia rồi, Lý gia chẳng ngại tương lai có thêm một đối thủ, chuyện cần hiện giờ họ làm chỉ cần không trái quốc pháp, không có lòng dạ khác, vì sao chúng ta không cho họ một lối ra? Huống hồ lối ra này còn chưa chắc chắn, phải cần Phùng gia lấy mạng khai phá.
- Diệp Tử, Phùng gia là thần tử Đại Đường, ích lợi bách tính được hưởng thì họ cũng có, cuối thời Tùy, Phùng gia kiên trì không chịu chia đất, không tự lập, giữ gìn sự toàn vẹn của quốc gia, dẹp được một hồi đao binh, công tích này phong vương cũng không quá.
- Ta không hiểu sao ngươi cứ nói là nghĩ cho con cháu, ngươi chắc chắn suy nghĩ mình là đúng? Ngươi chắc thứ ngươi cho là thứ con cháu ngươi muốn? Con đường mà cha ta an bài cho ta mà ta còn chẳng muốn đi, huống hồ là con cháu!
- Tài phú trên thế giới này chúng ta lấy mãi không hết, không thể làm mọi chuyện cho con cháu được, chúng ta làm việc mình nên làm, tận trách là được.
- Nếu con cháu oán trách chúng ta không để lại cho chúng đủ đất đai, tài phú thì kệ chúng tới mộ chúng ta oán trách, loại con cháu vô dụng như thế nếu ta ở trong mộ mà biết sẽ nhảy ra bóp chết, loại vô dụng, giữ làm gì? Không thể để bọn chúng nằm trên công lao của tổ tông ngồi ăn chờ chết.
- Nếu như con cháu vô dụng làm mất biển, mất đại lục, mất Trường An, mất mộ tổ thì cũng đáng đời, nếu như khi ấy mộ của Lý Thái ta bị đào, xác bị lôi ra thì cũng đáng đời, ta làm ma cũng không trách ai.
- Diệp Tử, mở rộng cõi lòng ra, Phùng gia không phải là kẻ địch, nếu chúng ta cứ nghi kỵ, đề phòng thì không làm được gì hết. Ngụy Trưng luôn nghi ngờ đề phòng ngươi, ngươi hẳn hiểu cảm giác này?
- Phùng gia có thể chịu đựng tỷ tỷ ta vào Lĩnh Nam, có thể chịu đựng ngươi tung hoành Lĩnh Nam, chịu để cho triều đình chia năm xẻ bảy là trung thành lớn nhất rồi.
- Kẻ ở trên không thể chỉ biết yêu cầu thuộc hạ hi sinh, mà phải báo đáp, có qua có lại mới thành ân tình. Cổ nhân đã nói " Quân chi thị thần như thủ túc, tắc thần thị quân như phúc tâm ; quân chi thị thần như khuyển mã, tắc thần thị quân như quốc nhân ; quân chi thị thần như thổ giới, tắc thần thị quân như khấu cừu", Phùng gia tự lập hay không nằm ở thái độ của Trường An, chứ không phải vì họ chiếm lĩnh bao nhiêu biển.
- Ngươi nói biển khơi rộng lớn hơn lục địa nhiều, vậy để Phùng gia đi chiếm lĩnh, xem họ chiếm lĩnh được bao nhiêu, ba mươi nhi tử, hơn vạn nô tỳ chỉ là trò cười ở Đại Đường, còn chẳng đông bằng Vân gia trang tử, có đáng là gì.
- Ta không tin thành tâm đối đãi Phùng gia, Phùng gia lại phản bội, dù phản bội là sự phản bội vô sỉ, chuyện lật nhào chỉ là chớp mắt mà thôi.
Những lời của Lý Thái làm Vân Diệp đỏ mặt tía tai, vái dài, Lý Thái nói quá đúng, bản chất tiểu thị dân của mình bộc lộ hoàn toàn rồi, lòng dạ bao nhiêu làm chuyện lớn bấy nhiêu, khí phách thế nào tương lai thế đó, đấy vốn là chân lý, đến khỉ ở sơn cốc còn đồng tâm ném đá, mình lại luôn tính tới chuyện xấu nhất.
Sau lưng vang lên tiếng cười lớn, Phùng Áng đeo cung lớn từ sau đại thụ đi ra, lớn tiếng nói:
- Lão phu phục rồi, phục rồi, Lý gia ngồi trên thiên hạ là xứng đáng, có vương gia như ngươi, giang sơm ba đời chẳng cần lo, nghe nói đại ca ngươi còn ưu tú hơn, đó là phúc của Lý gia, con cháu giỏi nhất của Phùng gia là Trí Đái mà còn thua cả cả con khỉ Vân Diệp, đành theo sau ăn phân thôi. Lý Thái, nói với phụ thân ngươi, từ nay Phùng gia một lòng trung thành với ông ta, muốn con cháu Phùng gia cũng trung thành thì con cháu Lý gia hãy lấy ra khí phách quân chủ, chỉ cần có khí phách, Phùng gia đời đời làm thần tử cũng có sao.
Cảnh mất mặt nhất bị người ta nhìn thấy, huống hồ Lý Dung còn thò đầu ra nhìn, mặt Vân Diệp lúc xanh lúc trắng, định phát tác thì Phùng Áng nói:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.