Đường Chuyên

Chương 972: Lấy ân đòi báo đáp (1)




Còn chưa đợi Vân Diệp đi gặp hoàng đế, Lão Trình đã chạy ra, thấy Vân Diệp là mắng xối xả, đại ý nói Cao Ly hiện là vùng bùn, rảnh rỗi thì ở Lĩnh Nam câu cá, chạy tới đây góp vui làm gì?
Vân Diệp cười hì hì, Lão Trình lại nổi nóng định mắng tiếp thì thấy Đoàn Hồng từ doanh trại đi ra, tuyên lệnh hoàng đế, bảo Vân Diệp vào lều soái cận kiến.
Vào quân trại là phải báo danh, Vân Diệp xả giọng báo danh với Trường Tôn Vô Kỵ chống kiếm đứng trên tường, trong mưa tuyết không nhìn rõ mặt ông ta, chỉ nghe thấy ông ta hô cho vào.
Trong quân doanh thầy ao bùn rồi, vố số bước chân dẫm trên bùn phát ra tiếng động không muốn nghe, thường xuyên có binh sĩ giày bị dính vào bùn chửi rủa thời tiết, Vân Diệp thấy tay mặt bọn họ đều bị tổn thương do lạnh ở mức độ khác nhau, không hiểu sao họ qua được mùa đông.
Cái lạnh ở thảo nguyên không so được với ở Liêu Đông mà Vân Diệp đã lạnh tới dở sống dở chết rồi, chuyện xấu hổ cho tay vào quân giữ ấm không chỉ làm một lần, nhưng ở Liêu Đông làm thế cũng vô dụng, mùa đông ở nơi này là địa ngục trần gian thực sự.
Đoàn Hồng ta cũng bị thương, võ công cao tới mấy cũng không luyện được tới tai, Vân Diệp lấy trong lòng ra mũ che tai của mình ném ra, Đoàn Hồng học xong cách dùng, không chút do dự buộc vào.
- Đừng buộc thế, tai ngươi sẽ rỉ nước vàng, dính vào mũ, lấy ra sẽ rách da, trước tiên băng tai lại hẵng đội.
Toàn thân bọc trong áo lông lại đội mũ vào, Đoàn Hồng không khác gì con chồn, nghe Vân Diệp nói thế, vãn lắc đầu:
- Sắp lạnh chết rồi, ai còn chú ý nhiều thế, chân bệ hạ cũng bị lạnh, ngứa ngáy khó chịu, nếu hầu gia có cách thì mang ra.
- Không có cách nào cả, chỉ có thể dùng nước thuốc rửa chân thôi, trong quân chắc có, ta tới đây hoàn toàn ngoài ý muốn, sao biết bệ hạ bị lạnh, các ngươi không chiếu cố được cả bệ hạ, quân sĩ khác không phải tử thương nặng nề à?
Vân Diệp hỏi điều quan tâm nhất:
- Tướng sĩ thương vong không nghiêm trọng, nhưng bị thương rất nhiều, nhất là trước kia bị lạnh, càng dễ bị thương, biện pháp y quan chỉ có chặt tay chặt chân, Vân hầu có cách khác không? Cứ thế này bệ hạ cũng sắp phải chặt ngón chân, khi đại quân toàn thắng mà tàn tật hết thì khó coi lắm.
Đoàn Hồng không phải người nói nhiều, nhưng với Vân Diệp vẫn không kìm được giới thiệu chút tình hình, nhất là thương tích của hoàng đế thường không nói với người khác.
Thực ra Vân Diệp có hơi sợ gặp hoàng đế, tới lều do dự một lúc, bị Đoàn Hồng giục mấy lần mới vào, đám Trình Giao Kim gác ở cửa, Trương Lượng quỳ trên bùn đợi hoàng đế xử lý, tới thì đầy hào khí chất vấn Lý Nhị đã bay cả, hai chân như đang gảy tỳ bà, kiên trì bảo Vân Diệp trói mình lại, tới ngoài lều không chịu nỏi nữa, chân mềm nhũn quỳ xuống.
Vân Diệp biết Trương Lượng không sợ chết, nhưng bao năm sống dưới cái uy của Lý Nhị, sớm sinh lòng sợ hãi, càng tới gần Lý Nhị thì càng sợ.
Vào lều Van Diệp thấy Lý Nhị ngồi vắt chân hơ bên bếp lò, một cung nữ dùng gãi ngứa khẽ gãi cho ông ta, mé ngoài bàn chân có mảng hồng sậm, chắc bị cung nữ gãi trúng chỗ ngứa, mồm méo sang bên.
Lý Nhị thấy Vân Diệp vác cái bao lớn đi vào, chưa đợi y bái kiến đã nổi giận mắng:
- Toàn thứ khốn kiếp, trẫm tác chiến trong băng tuyết, các ngươi chạy đi hưởng phúc, thôi bỏ, biết tới đây là lương tâm chưa bị chó ăn mất, thằng súc sinh Thanh Tước đâu? Sao không thấy nó.
Vân Diệp đứng dậy đuổi cung nữ đi, cầm chân Lý Nhị xem kỹ:
- Còn may, chưa nghiêm trọng, chú ý giữ ấm là được.
Nói xong lấy ra một đôi tất lông cừu dày, một đôi giày mới, ngồi xuống giúp Lý Nhị đi vào, thấy một đôi không đủ, lại lấy đôi nữa cho ông ta.
Lý Nhị để mặc Vân Diệp làm, đi giày xong mới liếc Vân Diệp, lãnh đạm nói:
- Thanh Tước không muốn gặp trẫm à?
- Không phải, Thanh Tước mắc bệnh tâm lý, không thể ngồi thuyền nữa, nếu không sẽ nguy hiểm tới tính mạng, nên khi hắn lên thuyền bị thần ném xuống. Nhưng thứ này đều do Thanh Tước đích thân chuẩn bị, vừa rồi thần thay hắn thể hiện lòng hiếu thảo.
Vân Diệp còn kể tỉ tỉ áp lực tâm lý hình thành do đi biển lâu ngày gây ra, còn nói cả tình hình lần trước Lý Thái phát bệnh.
Nghe tới bệnh của Lý Thái, Lý Nhị trở nên khẩn trương, về sau nghe nói không ngồi thuyền lâu ngày sẽ không sao, mới thở phào:
- Không ngồi được thuyền cũng không sao, người sinh ra ở đất vàng, chẳng mấy ai xuống nước, bắt nó đi biển là làm khó nó rồi.
- Từ xưa nam thuyền bắc mã, trẫm khi ngồi thuyền còn cần tướng sẽ che kín khoang thuyền, không nhìn thấy nước mới thoải mái. Thanh Tước theo ngươi bôn ba vạn dặm đã giỏi lắm rồi, tính nó đôn hậu, nếu ngươi không ném nó xuống, không chừng cắn răng tới Liêu Đông, hiếu thảo tuy quan trọng, nhưng không cần lấy mạng con ta chứng minh, ngươi tới cũng giống nó.
- Thanh Tước tìm được phượng hoàng, liền một lúc bắt bảy tám con, nay đang nuôi ở Lĩnh Nam, đợi đại thọ của nương nương, sẽ làm thiên hạ bất ngờ.
Thấy tâm tình Lý Nhị không tốt, Vân Diệp lấy chuyện vui ra kể:
Quả nhiên đề tài này khơi lên hứng thú của Lý Nhị, nhìn Vân Diệp chằm chằm rất lâu:
- Trẫm biết đám thần tử các ngươi đều coi trẫm và hoàng hậu là đồ nhà quê, dán vảy vàng lên người lợn dám gọi là kỳ lân hiến lên, các ngươi không làm thế chứ? Nếu thế trẫm và hoàng hậu sẽ thương tâm lắm, cả nhi tử, nữ tế cũng lừa mình rồi.
Tuy Lý Nhị nói rất chuẩn xác, chim thiên đường không phải là phượng hoàng thật, nhưng nó là thứ giống phượng hoàng nhất, hàng giả cao cấp như thế bị đem ra so với lợn dán vàng mới làm Vân Diệp thương tâm.
Thấy Vân Diệp sắc mặt khó coi, Lý Nhị thò đầu tới hỏi:
- Chẳng lẽ trẫm nói không đúng? Trên đời có phượng hoàng thật? Truyền thuyết nói cứ mỗi năm trăm năm phượng hoàng bốc cháy, sau đó trùng sinh diễm lệ vô cùng, phượng hoàng của các ngươi có bản lĩnh này không?
Vân Diệp ngồi xuống lục bao:
- Cháy thành tro còn trùng sinh được mà bệ cũng tin à, phượng hoàng Thanh Tước tìm được đúng là thích tắm trong lửa, cực kỳ giống phượng hoàng, ngoài trừ gọi là phượng hoàng ra thì không biết gọi nó là cái gì.
Lý Nhị kinh ngạc vô cùng, bề ngoài giống cũng đành đi, thế giới bao la không gì không có, nhưng thích tắm trong lửa thì kỳ rồi, bách thú cầm điểu sợ lửa là bản tính, nếu đúng là thích lửa như Vân Diệp nói thì trừ phượng hoàng không biết gọi nó là gì.
- Bệ hạ có thiên hạ, nhưng thấy loại trân châu nặng hai cân này chưa?
Vân Diệp lấy một hạt châu sáng long lanh đặt bên giường Lý Nhị rồi lại lục lọi:
Lý Nhị không kiên nhẫn xem Vân Diệp khoe từng món một, xách bao đổ hết ra giường, mấy thứ phỉ thúy bảo thạch không thèm nhìn lấy một cái, cầm hộp bạc, mở ra thấy chia làm nhiều ngăn nhỏ, mỗi ngăn là một loại hương liệu, bỏ xuống nói:
- Trừ phượng hoàng làm trẫm suy tưởng ra còn lại toàn thứ tầm thường, đừng lấy ra làm bẩn mắt trẫm nữa, hương liệu mà cũng coi là bảo bối, mất mặt.
- Một ít thì tất nhiên bệ hạ không coi vào đâu, nhưng mỗi năm mấy chục vạn cân bệ hạ có xem thường nữa không?
Vân Diệp nhướng mày lên:
- Ồ, phải thế chứ, đó là thứ Thanh Tước dựa vào để nuôi trẫm và ca ca nó à? Nói đi tiểu tử, người khác nói chuyện hoàng gia sẽ bị chặt đầu, ngươi thì thôi, cũng là một phần tử của hoàng gia, thấy chuyện trẫm và Thừa Càn phân tranh ra sao?
Lý Nhị lại cầm hộp bạc lên, xem kỹ, còn cho nhục khấu lên mũi ngửi, tâm tình khoan khoái:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.