Đường Chuyên

Chương 990: Vân gia không có kẻ ngốc (1)




Khi Phong Sư Tiến từ hôn mê tỉnh lại, rống lên ác tặc, muốn lao tới liều mạng, nhưng đột nhiên thấy thê tử, lão mẫu còn đám con vây quanh giường thì sững lại, chẳng lẽ xuống âm phủ rồi.
Lòng như dao cắt Phong Sư Tiến hai mắt đẫm lệ giang tay muốn ôm thê tử, bị thê tử xấu hổ đẩy ra, lão mẫu cười hà hà dẫn đám cháu ra ngoài.
- Phu quân, qua rồi, tất cả qua rồi, thái tử tới, thưởng rất lớn, nói với mẫu thân, chàng là thần tử hiếm có, tình nghĩa của chàng, thái tử đã hiểu.
Lưu thị hớn hở lấy hạt châu rất lớn ra cho Phong Sư Tiến xem, đúng là bảo vật hiếm có.
- Điện hạ nói là tình nghĩa chứ không phải là trung trinh?
Mất một lúc mới hiểu ra, hai mắt Phong Sư Tiến sáng lên:
- Đúng vậy, Vân hầu còn ở bên nói thiệt to, ngài ấy mang châu từ biển về bị điện hạ thưởng cho người không liên quan, hạt châu như thế ngài ấy cũng không có mấy viên, phu quân, chàng đắc tội với Vân hầu à?
Lưu thị đặt hạt châu xuống, lo lắng hỏi:
Nghĩ thông chuyện gì xảy ra, Phong Sư Tiến cười lớn:
- Không sai, ta chửi tổ tông mười tám đời của y.
Thấy thê tử không hiểu cũng không giải thích, tháo vải băng đầu, nói:
- Triệu hồi gia phó nhà ta về, đại yến ba ngày, không mời cữu cữu gia.
Khi Vân Diệp rời thành Đăng Châu, Lý Thừa Càn cứ nhìn y một cái là cười lớn một lần, Vân Diệp mặt đen xì, lần này mình vừa bị thiệt lại uổng công làm tiểu nhân, còn không trả thù được, có thể so với oan tình của Nghiêm Tùng.
Mình coi thường tiết tháo của cổ nhân rồi, Phong Sư Tiến biết mình không thoát khỏi hình phạt, muốn kết liễu tính mạng bảng thân, loại liệt sĩ này chỉ có trong truyền thuyền, không ngờ mình tận mắt nhìn thấy, chuyến đi này coi như không uổng, chỉ là chuyện xấu này sẽ bị Lý Thừa Càn cười nhạo cả đời, làm y không thoải mái.
….
Vân Thọ vừa mới ở trên phố thoát khỏi sự truy bắt của Lão Tiền, ngực căng phồng lẻn vảo đông cung của thái tử, thị vệ ở cửa không dám ngăn cản, lần trước người ngăn cản nó bị nó lấy roi ngựa quất túi bụi, trước kia còn có thái tử phi có thể trừng mắt với Vân Thọ, hiện thái tử phi bị hoàng hậu giám ở cấm cung, thái tử không có nhà, Lý Tượng còn quá nhỏ không làm được gì, tuy hơn Vân Thọ một tuổi, nhưng không đánh được Vân Thọ béo mập.
Tả thứ tử Trương Huyền Tố hiện quản lý đông cung, thấy Vân Thọ liền lắc đầu về phòng, thằng bé này được hoàng hậu cưng chiều vô độ, đã không coi ai ra gì nữa, ra vào đông cung và hoàng cung như chỗ không người, cũng may, tuy ngang ngược, nhưng gia giáo rất tốt, chỉ cần không nổi giận thì luôn lễ phép với mọi người.
Vừa mới ghé vào cửa sổ thư phòng thì tai đau nhói, thì ra là hữu thứ tử Khổng Dĩnh Đạt, ông ta không khách khí với Vân Diệp, càng chẳng thèm để ý tới Vân Thọ.
- Á, Khổng sư phụ, úi chao, tai sắp bị vặn đứt rồi.
Vân Thọ kêu la nhón chân theo Khổng Dĩnh Đạt vào thư phòng, Lý Tượng ngồi ngay ngắn, mất nhìn thẳng, cha nó không có nhà, Khổng Dĩnh Đạt gánh trách nhiệm dạy dỗ Lý Tượng.
Do mẫu thân bị phế, trên mặt đứa bé này rất ít khi cười, nếu như không phải Vân Thọ đưa nó vào hoàng cung tìm được lãnh cung thì tới giờ nó vẫn không biết mẫu thân ở đâu.
Khổng Dĩnh Đạt buông tai Vân Thọ ra, nổi giận đùng đùng hỏi:
- Hiện đang giờ học, làm sao ngươi lại chạy tới Đông cung, có nói với Ly Thạch tiên sinh không.
- Văn bốn chữ do Chu Hưng thời Nam Triều làm còn chưa làm khó được tiểu tử, cha tiểu tử nói loại chuyện đọc thuộc lòng này kiểm tra mức độ cần cù của một người nhất, cha về sẽ kiểm tra, tiểu tử tất nhiên phải thuộc, nếu không học tốt, mẹ tiểu tử lại khóc.
Khổng Dĩnh Đạt thấy Vân Thọ ngẩng đầu đáp rất cuồng ngạo, bất giác nảy ý kiểm tra:
- Nếu ngươi học thuộc Thiên Tự Văn, vậy ta hỏi, minh phượng tại trúc, bạch câu thực tràng, hóa bị thảo mộc, lại cập vạn phương minh phượng tại trúc, ý là gì?
- Nói phượng hoàng ở trong rừng trúc hót vang, ngựa trắng kiếm ăn trên bãi cỏ, quốc thái dân an, nơi nơi cát tường, hiền quân giáo hóa bao phủ từng ngọn cây ngọn cỏ, ân tạch khắp bách tính thiên hạ.
Khổng Dĩnh Đạt đang gật gù tán thưởng thì Vân Thọ trở giọng:
- Có điều câu này là sai, cha tiểu tử và Ngụy vương thúc thúc ở nam hải bắt được mười mấy con phượng hoàng, không con nào ở trong rừng trúc, cho nên Chu Hưng là tên lừa đảo, hắn chưa bao giờ thấy phượng hoàng, chỉ có cha tiểu tử và Ngụy vương thúc thúc mới thấy.
Khổng Dĩnh Đạt thiếu chút nữa rứt đứt râu, nghiêm mặt nói:
- Không được nói bừa, phượng hoàng là thượng cổ thần thú, sớm biến mất trên mặt đất rồi, sao có thể để cha ngươi và Ngụy vương điện hạ bắt được, ngươi nghe ai nói lung tung.
Lý Tượng bấy giờ lên tiếng phụ họa đồng bọn:
- Hừ, tiên sinh phạm tội đại bất kính rồi đấy, Tiểu Thọ Nhi không nói bừa, Tứ thúc đệ tử gửi thư cho tổ mẫu có nói tới chuyện này, khi tổ mẫu nói, đệ tử cũng có mặt, đúng là tìm được phượng hoàng, còn bắt về, đoán chừng hai tháng nữa tổ phụ khải hoàn sẽ mang tới kinh sư.
Bị hai đứa bé nói còn ngọng phản bác, Khổng Dĩnh Đạt bực tức nói với Lý Tượng:
- Còn tí tuổi đâu, sao đã vặn vẹo lời của người khác, đây không phải là thói quen tốt, quân tử phải sáng như trắng, không để ý tới cái sai của người khác được.
- Tiên sinh lại sai rồi, trăng không tự phát sáng, mà do mặt trời chiếu vào mới sáng, nếu không có mặt trời, mặt trăng chỉ là một cục đá đen xì xì, thư viện Ngọc Sơn đã chứng thực, Tiểu Thọ Nhi dẫn đệ tử tới Quan tinh đài của Triệu công công, mặt trăng đúng là chẳng đẹp tí n ào, là cục đá toàn hố to hố nhỏ.
Đại nho Khổng Dĩnh Đạt bị hai đứa nhóc nói cho cứng họng, thẹn quá đành phất tay nói:
- Ầm ĩ đau cả đầu, các ngươi chơi đi, đừng huyên náo trước mặt lão phu, ta muốn đi ngủ chốc lát.
Nhìn hai đứa bé tung tăng chạy ra hoa viên, Khổng Dĩnh Đạt thở dài, cùng với cái gọi là khoa học tự nhiên của thư viện Ngọc Sơn không ngừng phát hiện, rất nhiều thứ trước kia coi là chí lý bị chứng minh là sai, sâu có thể hóa bườm, dơi không phải chim chẳng phải thú, không phải do chuột ăn muối biến thành, mà là một loại thú mới.
Rất nhiều văn bản từ thời cổ đại truyền lại nay không vượt qua nổi nghiên cứu nữa, muốn làm học vấn hiện giờ vô cùng gian nan, không cẩn thận một chút bị học sinh thư viện lấy chứng cứ thực ra xin thỉnh giáo, không biết bao nhiêu danh sĩ bị chất vấn tối mặt, khiến hiện giờ viết sách cực khó, Ngũ Kinh Chính Nghĩa của mình ba lần biên dịch vẫn phải cân nhắc, tránh thành trò cười.
Lý Tượng và Vân Thọ ra vườn hoa, nó cho tay vào lòng Vân Thọ xem rốt cuộc chứa cái gì, nhưng bị Vân Thọ xoay người đá đi, nghe thấy Vân Thọ tủi thân nói:
- Không được, lần trước ta mang lê về, ngươi nói chỉ ăn một miếng, kết quả là chạy vào đình ăn còn mỗi lõi mới trả lại ta, hại Yên Dung nói ta lửa người, trên đời chưa bao giờ có lê to như vậy, lần này mẹ ta phải người từ Lĩnh Nam mang vải về, không cho ngươi, chỉ cho hai quả.
Lý Tượng làu bàu một câu hẹp hòi, nhận lấy hai quả vải định cho vào mồm, Vân Thọ vội ngăn lại, bảo nó bóc vỏ rồi mới ăn, Lý Tượng làm nhà quê một lần đỏ mặt ăn vải, lúc này mới dẫn Vân Thọ đi tìm Yên Dung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.