Gả Cho Tôi

Chương 21: Bị lộ




Tất cả mọi người đều im lặng, vừa rồi sắc mặt còn xanh, hiện tại thì vừa xanh vừa đỏ vô cùng đặc sắc.
"À, phải rồi." Cố Trường Đình nói thêm: "Trong công ty có một trung tâm y tế, tôi định nhờ thư ký thuê một bác sĩ tâm lý nữa. Đừng chỉ chăm chăm nhìn vào khiếm khuyết trên cơ thể người khác, chỉ biết trị bệnh ngoài thân, còn bệnh trong lòng cũng phải gặp bác sĩ tâm lý chứ? Những người thích đâm sau lưng người khác, gây khó dễ cho người khác hay tung tin đồn nhảm có thể đợi bác sĩ tâm lý đến nhờ tư vấn. Mọi người đừng lo, bác sĩ tâm lý tư vấn miễn phí, tôi sẽ trả tiền vì vậy mọi người không cần phải tính toán chút tiền kia. "
Giờ phút này không ai dám phát ra một tiếng nào, Cố Trường Đình sau khi nói xong dường như cũng cảm thấy cả người thoải mái hơn nhiều, xua tay nói: "Tôi nói xong rồi. Đừng lãng phí thời gian nữa, mọi người ai phải làm gì thì làm đi. "
Mọi người đã muốn chuồn đi từ lâu, đến khi Cố Trường Đình nói có thể đi, bọn họ liền vội vàng tranh nhau chen lấn chạy mất, sợ ở lại nhiều một giây, cái mặt già này của họ cũng phải lột xuống.
Cố Trường Đình đứng ở đó đợi mọi người đi hết cũng không nhúc nhích, vẻ mặt lạnh lùng không biết đang suy nghĩ gì.
Ngay khi Cố Trường Đình đang xuất thần, Triệu Giản đã chân chó chạy tới, cầm ly nước trong tay tiến đến trước mặt nói: "Vợ ơi, mau uống chút nước thấm giọng, vừa rồi nói nhiều như vậy khẳng định khát nước."
Cố Trường Đình chớp mắt uống nước trong tay Triệu Giản.
Triệu Giản lại nói: "Vợ, chúng ta về phòng làm việc đi, đừng đứng ở chỗ này, mệt lắm, vừa nãy họp lâu anh ngồi muốn đau mông."
Cố Trường Đình bị hắn làm cho buồn cười, gật đầu nói: "Vậy đi nhanh đi."
Triệu Giản thấy cậu rốt cục cũng cười liền đi theo Cố Trường Đình trở về.
Cố Trường Đình nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, hiện tại cũng không cần nhịn nữa, cậu đã không còn là người của Cố gia nên không cần cho mấy người khi dễ mình kia mặt mũi gì.
Vừa rồi cậu nói nhiều lời như vậy, đúng là cảm thấy thoải mái hơn nhiều nhưng khi nhớ lại những chuyện trước đây, cậu vẫn cảm thấy rất tức giận. Ấy vậy mà Triệu Giản lại có cách khiến cậu trong một giây quên đi mọi chuyện, tất cả những suy nghĩ giận dữ kia đều biến mất.
Cố Trường Đình trở lại phòng làm việc nghỉ ngơi năm phút, sau đó thư ký lại đem một đống công việc vào báo cáo.
Triệu Giản không muốn quấy rầy cậu nên ngồi trên sô pha chơi điện thoại, một lát sau thư ký lui ra ngoài, Cố Trường Đình tiếp tục xem tài liệu.
Triệu Giản nhìn thấy cũng lặng lẽ đi theo thư ký ra khỏi phòng làm việc.
Lúc thư ký sắp đóng cửa lại không ngờ Triệu Giản bước ra, vội vàng kéo cửa bảo cho cô ra ngoài.
Triệu Giản bước ra rồi cũng không vội đi đâu, ngược lại đứng trước mặt thư ký hỏi: "Cô là thư ký của Cố tổng sao? Cô tên gì?"
Thư ký vội nói: "Tôi tên là Triệu Đan Tình, tiên sinh gọi tôi Tiểu Triệu là được rồi."
Triệu Giản cười nói: "Thật là trùng hợp, tôi cũng họ Triệu."
Thư ký thấy Triệu Giản mỉm cười thì hơi ngẩn ra, người yêu của Cố tổng khi mặc âu phục thật sự rất đẹp trai, rất xứng đôi với Cố tổng, tuyệt đối không giống như người đến từ nông thôn chút nào.
Triệu Giản nói: "Cô có thể giúp tôi một chuyện được không?"
Triệu Đan Tình nói: "Đương nhiên có thể."
Triệu Giản nói: "Giúp tôi gọi tổ trưởng tổ bảo vệ đến đây."
"Được, tôi hiện tại liền đi." Triệu Đan Tình nói.
Thư ký tuy còn nhỏ tuổi, vẫn là lính mới nhưng được cái tính tình thật thà, tay chân lanh lẹ.
Tổ trưởng tổ bảo vệ vội vàng chạy lên, tuy rằng Triệu Giản không phải là nhân viên trong công ty nhưng hắn là người yêu của Cố tổng, với chuyện xảy ra vừa rồi, không ai còn dám trêu chọc Cố tổng nữa, dù sao râu của lão hổ không phải ai cũng dám sờ.
Triệu Giản biết Cố Trường Đình rất bận, định thuận tiện giúp Cố Trường Đình giải quyết những chuyện nhỏ nhặt này.
Tổ trưởng tổ bảo vệ đến được năm phút thì bị Triệu Giản nhanh chóng đuổi đi. Triệu Giản yêu cầu hắn ta một lần nữa chỉnh đốn lại toàn bộ, không phải nhân viên của công ty thì không được đi vào, cho dù là người của Cố gia hoặc người có liên quan đến Cố gia, không làm việc trong công ty, tất cả đều phải bị giữ bên ngoài.
Tổ trưởng tổ bảo vệ nhanh chóng gật đầu, Triệu Giản nói cái gì liền đồng ý cái đó.
Lúc Triệu Giản trở về, tình cờ nhìn thấy Cố Trường Đình đanb chuẩn bị ra ngoài, hai người chạm mặt nhau ở cửa.
Triệu Giản nói: "Vợ, em đi đâu đó? Anh đi theo em."
Cố Trường Đình nói: "Tôi không có đi đâu cả. Vừa rồi tôi nhìn lên phát hiện anh đã đi rồi, còn rất lâu chưa quay lại, tưởng rằng anh đi lạc nên muốn đi tìm anh."
Triệu Giản cười nói: "Nguyên lai là để phu nhân lo lắng cho anh rồi."
Cố Trường Đình nói: "Có phải là ngồi một ngày cảm thấy rất chán không? Anh không cần cứ đi theo tôi đâu, bằng không ngày mai anh đừng đến nữa."
Triệu Giản nói: "Không được, anh phải đi theo vợ, nếu không anh sẽ lo lắng."
Cố Trường Đình nói: "Có cái gì mà lo lắng, tôi đã bao nhiêu tuổi rồi chứ."
Thực tế Cố Trường Đình năm nay chỉ mới 22 tuổi, nếu như là con của người khác thì chính là đang ở tuổi vừa tốt nghiệp đại học, còn rất ngây ngô, nhưng Cố Trường Đình đã sớm hoàn thành việc học, còn hoạt động trong lĩnh vực kinh doanh được vài năm.
Triệu Giản nói: "Vợ mỗi ngày còn không uống được một ly nước, làm sao có thể không lo?"
Cố Trường Đình lại liếc nhìn ly nước của mình, ly nước buổi trưa thư ký rót mới chỉ uống một phần ba, còn lại hơn nửa ly.
Cố Trường Đình chỉ vào nó: "Đây là cái gì?"
Triệu Giản nói: "Sức khỏe của vợ là quan trọng nhất. Anh không quan tâm đến những chuyện khác."
Triệu Giản nhất định muốn kéo Cố Trường Đình đi uống nước, thật ra Cố Trường Đình bị Triệu Giản nói xong cũng cảm thấy khát, vừa rồi chỉ là bận quá quên uống mà thôi.
Cố Trường Đình cầm ly lên uống một hơi cạn sạch, có chút vội vàng, một giọt nước thuận theo khóe miệng cậu chảy ra, trượt xuống cằm, mắt thấy liền sắp trượt xuống cổ.
Cố Trường Đình định đưa tay lấy khăn giấy lau nhanh nhưng đã bị Triệu Giản chặn lại.
Cố Trường Đình không rõ ràng lắm nhìn Triệu Giản, Triệu Giản cười một tiếng: "Vợ thật ngốc."
Vừa nói xong, hắn liền cúi đầu hôn lên cằm Cố Trường Đình, hút lấy giọt nước kia.
Cố Trường Đình sửng sốt, sắc mặt lập tức đỏ bừng, cậu trước nay chưa từng hẹn hò với ai, cũng chưa từng nói chuyện tình cảm, làm sao chịu Triệu Giản tấn công thế này, cảm giác đặc biệt xấu hổ.
Nhưng Triệu Giản quá ôn nhu, Cố Trường Đình sửng sốt lại cũng không đẩy hắn ra.
Triệu Giản nhẹ nhàng ôm lấy eo Cố Trường Đình, thấy cậu thành thật như vậy liền tâm hoa nộ phóng, hôn cằm của cậu xong cũng không rời đi, ngược lại còn hôn lên môi Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình thật sự là rất phối hợp, vô thức hé môi, tựa hồ biết Triệu Giản sắp đưa lưỡi đi vào.
Triệu Giản trong lòng vui mừng, càng hôn Cố Trường Đình dịu dàng.
Cố Trường Đình thở dốc, không ngờ có ngày cậu lại cùng người khác lén hôn nhau trong phòng làm việc.
Cố Trường Đình rốt cuộc vẫn còn ngây ngô, không biết lấy hơi như thế nào, nhịn đến cả mặt đều đỏ, vội vàng đẩy Triệu Giản ra.
Triệu Giản hơi thở cũng không ổn định, lại vẫn ôm Cố Trường Đình không buông tay, còn hôn lên trán và mắt của cậu, giống như dã thú không kiên nhẫn.
Cố Trường Đình vội vàng đẩy hắn: "Được...được rồi, tôi có chuyện muốn nói với anh."
Triệu Giản nói: "Vợ có chuyện gì?"
Cố Trường Đình nói: "Chúng ta đã kết hôn, tôi nghĩ trong hai ngày này muốn mang một ít lễ vật cùng anh về nhà."
"Về nhà?" Triệu Giản có chút khó hiểu.
Cố Trường Đình nói: "Ừ, về nhà. Cái chỗ kia nhiều năm như vậy một chút tiến bộ cũng không có. Lần này tôi muốn cùng anh trở về, nhân tiện sửa chữa đường xá, nối đường dây điện. "
Triệu Giản đột nhiên nhận ra Cố Trường Đình là muốn dẫn hắn về quê. Nói đến bọn hắn sau khi kết hôn đúng là mới trở về nhà Cố Trường Đình, hiện tại về thăm nhà Triệu Giản nữa mới đúng.
Triệu Giản mí mắt giật giật, nhanh chóng cười nói: "Ừm... Anh sợ nông thôn bẩn như vậy, vợ không quen, nếu không..."
"Làm sao lại không quen?" Cố Trường Đình nói: "Tôi trước kia cũng từng sống ở nông thôn một khoảng thời gian, sao có thể không quen."
Cố Trường Đình dường như đã suy tính từ rất lâu, hơn nữa còn muốn sửa đường nối điện cho quê của Triệu Giản, còn liên hệ xong với người ta. Cố Trường Đình cố ý thu xếp thời gian, để thư ký Triệu Đan Tình đem công việc tất cả đều lùi lại.
Không chỉ như vậy, nghe nói còn lùi hai ngày.
Triệu Giản nghe xong không khỏi giật giật mí mắt, lông mày cũng bắt đầu nhảy dựng lên: "Hai ngày? Vợ, em muốn ở lại đó sao?"
Cố Trường Đình gật đầu nói: "Đúng vậy, đường xa khả năng cần ở lại một đêm, ngày thứ hai chúng ta trở về cũng không vội, quá gấp cũng không lịch sự."
Triệu Giản nói: "Ừ... Đúng. Vợ à, anh đột nhiên đau bụng muốn đi vệ sinh."
Cố Trường Đình muốn nói cho hắn trong phòng làm việc của cậu có phòng riêng nhưng Triệu Giản chân dài quá, hai ba bước đã chạy mất dép.
Triệu Giản vội vàng chạy đến phòng vệ sinh cuối lối đi, tìm một ngăn rồi khóa cửa lại, lấy điện thoại di động ra phát cầu cứu tin nhắn cho Đường Quý Khai, để cậu ấy tranh thủ thời gian hoả tốc trở về chi viện.
Triệu Giản vừa gửi tin nhắn đi, Đường Quý Khai liền lập tức gọi lại, điện thoại vừa kết nối, Triệu Giản đã nghe được tiếng cười "hahahahaha" trong điện thoại, tiếng cười giống như ma âm lưu chuyển bên tai không dứt.
Triệu Giản mặt đen lại nói: "Chú cười cái gì?"
"Cười chết em!" Đường Quý Khai vừa cười vừa nói: "Hahaha, vừa rồi em đang họp, nhìn thấy tin nhắn của anh liền cười phun nước ra ngoài, đành phải vội vã chạy đi, người khác còn tưởng em bị làm sao. Hahaha."
Triệu Giản nói: "Đừng cười nữa, nghĩ cho anh cách nào đi."
Đường Quý Khai nói: "Biện pháp gì? Biện pháp tốt nhất chính là, anh tranh thủ thời gian đến trước mặt Cố Trường Đình thẳng thắn, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị, ha ha ha."
Triệu Giản: "..."
Đường Quý Khai cười thêm hai phút nữa mới nói: "Em mặc kệ, nghĩ lại thấy buồn cười quá, không biết biểu cảm của chị dâu sẽ là gì. Không bằng đến lúc đó em cũng đi, em sẽ mang theo bàn phím, sầu riêng, mì tôm, không biết chị dâu thích loại nào? Đường lão đại, anh muốn quỳ cái nào? "
Triệu Giản mặt đen nói: "Chú tìm cách cho anh đi."
"Em có thể nghĩ cách gì! Cũng không phải em bắt anh giả ngu." Đường Quý Khai nói.
Triệu Giản nói: "Nhưng chỉ có chú ý xấu nhiều nhất."
Đường Quý Khai nói, "Cảm ơn rất nhiều vì lời khen ngợi của anh, nói cũng vừa lúc, em thực sự có một cách, hahaha."
Đường Quý Khai vừa nói xong lại cười, làm Triệu Giản nghĩ phương pháp của cậu ta tuyệt đối là chủ ý ngu ngốc.
Đường Quý Khai nói: "Dưới tay em có mấy công ty điện ảnh và truyền hình, nghệ sĩ không ít. Không bằng em tìm một vài nghệ sĩ đến đóng vai hương thân phụ lão ở quê Đường lão đại được không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.