Gả Cho Tôi

Chương 23: Có thích anh hay không?




Chung quanh im lặng, mặc dù có thể chưa tới một giây nhưng Triệu Giản cảm thấy như kéo dài đến cả thế kỷ vậy, trong lòng hắn thấp thỏm không yên. Hắn nhanh chóng liếc nhìn vẻ mặt của Cố Trường Đình, xem thử có phải thực sự đã bị lộ tẩy hay không?
Tuy nhiên, Triệu Giản cuối cùng cũng cảm thấy thở phào, bánh bao nhỏ thực sự là ân nhân lớn của mình, khi mọi người đang sượng trân thì bánh bao nhỏ vẫn nắm tay Cố Trường Đình, cũng đang nói chuyện với cậu.
Cố Trường Đình nghe bánh bao nhỏ nói nên không để ý nhiều đến bọn họ.
Vẫn là ông nội đáng tin hơn, ông nói nhanh: "Này, tối như vậy, ta còn không nhìn ra được cháu ta trông thế nào, mọi người còn không mau vào nhà."
Mọi người lúc này mới bước vào.
Căn nhà không lớn, cả đám người đi vào cũng không hết, đứng cũng không đủ, rất nhiều người chen chúc ở cửa chỉ để Triệu Giản và Cố Trường Đình đi vào.
Bánh bao nhỏ có vẻ rất thích Cố Trường Đình, dù sao Cố Trường Đình cũng tặng đồ chơi cho bé cho nên bánh bao nhỏ không keo kiệt cười với Cố Trường Đình, bộ dáng đặc biệt thân thiết.
Khi hai người bước vào nhà, Trâu Tung cảm thấy mình quá thừa thãi cho nên không đi theo vào, ngồi xổm ở bên ngoài cửa viện hút thuốc, vừa hút vừa cào cào mái tóc lung tung ngổn ngang của mình.
Xa xa có một căn nhà nhưng có lẽ đã ngủ, không có chút ánh đèn. Ở lối vào sân có một con chó đen lớn có khăn buộc quanh cổ dường như cũng đang ngủ.
Trâu Tung nhìn thấy thì trong lòng buồn cười, cảm thấy sao lại có con chó lớn như vậy chứ cho nên liền ngồi xổm ở cửa xem.
Rốt cuộc Cố Trường Đình cùng Triệu Giản là về thăm nhà, Trâu Tung cảm thấy đi vào quấy rầy bọn họ thật không phải.
****
Để Triệu Giản không thấy xấu hổ nữa, ông nội vội vàng giới thiệu từng người trong nhà với Cố Trường Đình. Triệu Giản ở bên cạnh tranh thủ thời gian âm thầm ghi nhớ, miễn cho đến lúc gặp mặt lại gọi sai người.
Ngày mai bọn họ vẫn phải ở lại đây, không biết khi nào mới có thể đi.
Mọi người cùng ôn lại chuyện cũ, cũng may chỉ có một lần đầu tiên hơi xấu hổ, mọi chuyện về sau tương đối bình thường.
Bánh bao nhỏ ngủ say trong vòng tay Cố Trường Đình, Triệu Giản vừa thấy liền nói: "Đã muộn rồi, mọi người đi ngủ đi, bọn nhỏ cũng buồn ngủ lắm rồi."
Ông nội nói: "Đúng, đúng, hai đứa chạy cả một đoạn đường hẳn là cũng buồn ngủ. Trước tiên nghỉ ngơi một chút, ngày mai chúng ta nói chuyện cũng không muộn."
Một nhà người đều nhanh chóng giải tán trở về phòng riêng nghỉ ngơi, ông nội đưa Cố Trường Đình và Triệu Giản về phòng, là một gian phòng nhỏ trống, có một cái giường đất lớn, chứa được ít nhất năm người, thô sơ nhưng tương đối rộng rãi.
Vốn dĩ căn phòng này là dành cho Cố Trường Đình và Triệu Giản, không ngờ lại có người đi theo, đương nhiên chính là tên trúc mã Trâu Tung.
Trâu Tung không có chỗ ngủ, rốt cuộc cũng là cả nhà người, không thể nhường được chỗ nào cho Trâu Tung cả.
Cố Trường Đình nhìn một cái, nói: "Cứ để Trâu Tung ngủ với chúng con, dù sao giường cũng đủ lớn."
Triệu Giản: "..."
Triệu Giản đột nhiên cảm thấy tuyệt vọng, ba người cùng nhau ngủ là làm sao!
Nhưng Triệu Giản giả vờ thật thà chất phác, vì sợ Cố Trường Đình nghi ngờ cho nên không dám phản bác: "Nghe lời vợ."
Cố Trường Đình ngồi xuống giường đất, không biết vì sao đột nhiên bật cười.
Triệu Giản lạnh sống lưng, nhưng thật ra mà nói, Cố Trường Đình cười rất dịu dàng, đặc biệt xinh đẹp.
Triệu Giản vội vàng hỏi: "Vợ à, có chuyện gì sao?"
"Không có việc gì?" Cố Trường Đình nói: "Đi, chúng ta đi ra ngoài gọi Trâu Tung. Cậu ấy nơi này cũng không quen, dễ bị lạc đường."
Triệu Giản gật đầu, hai người ra khỏi nhà, rất nhanh đã nhìn thấy Trâu Tung. Trâu Tung vẫn đang ngồi xổm ở cổng, rất giống chó giữ nhà.
Cố Trường Đình nói: "Cậu ở đây làm gì, vào nhà đi ngủ đi."
"A, tôi hóng gió ấy mà." Trâu Tung cố gắng đứng dậy nhưng không được, hai chân tê rần vì ngồi xổm quá lâu.
Cố Trường Đình chỉ vào một gian phòng phía sau nói: "Cái kia, cậu ngủ với chúng tôi, tự mình về đi được không? Tôi cùng Triệu Giản đi ra ngoài một chút."
"Hả?" Trâu Tung nói ngay: "Đi đâu tôi đi với."
"Không cho cậu đi." Cố Trường Đình nói.
Trâu Tung: "..."
Trâu Tung hai chân mềm nhũn ngồi dưới đất. Cố Trường Đình vậy mà nói không mang mình theo!
Vừa rồi Triệu Giản còn đang tuyệt vọng vì "ba người ngủ chung", đột nhiên nghe Cố Trường Đình nói liền có chút đắc ý, lập tức chân chó đến gần Cố Trường Đình: "Vợ à, em muốn mang anh đi đâu?"
"Lại đây." Cố Trường Đình nói.
"Được." Triệu Giản lập tức gật đầu, vươn tay nắm lấy tay Cố Trường Đình, hai tay đan vào nhau khó phân khó rời.
Trâu Tung mí mắt nhảy loạn, cảm thấy lúc này mình thật sự thành chó giữ nhà rồi, không chỉ ngồi xổm ở cửa còn bị nhét thức ăn cho chó.
Trâu Tung thở dài nhìn hai người đi xa, trời đã tối còn không biết định đi đâu, đành phải một mình trở về phòng.
Cố Trường Đình và Triệu Giản đi đến sau thôn, bởi vì không có đèn đường nên chỉ có thể dùng điện thoại di động chiếu sáng, chung quanh vẫn rất tối, nhất là đường không dễ đi. Đi được khoảng mười lăm phút thì thấy trước mặt là một bãi đất trống, hình như là nơi vui chơi của bọn trẻ con, bên cạnh có hai cái cây rất to, rất cao.
Triệu Giản đi theo Cố Trường Đình, nhìn thấy bãi đất trống trước mặt, nhịn không được sửng sốt, bị Cố Trường Đình kéo hai lần mới hoàn hồn.
Cố Trường Đình nói: "Đi thôi, qua bên kia ngồi với tôi một chút."
Trên bãi đất trống có một chiếc xích đu đã rất cũ, hẳn là cho bọn trẻ con chơi, người lớn ngồi không được.
Lúc bọn họ đi tới, Cố Trường Đình đưa tay chạm vào xích đu, xích đu đã gỉ sét cũng giống như chiếc nhẫn nhỏ mà Cố Trường Đình đeo trên cổ vậy.
Cố Trường Đình sờ sờ hai lần, sau đó đột nhiên thấp giọng hỏi: "Anh... Đã từng tới nơi này chưa?"
"Vợ..."
Cố Trường Đình nghe hắn gọi mình liền ngẩng đầu lên, nhưng lúc cậu ngẩng đầu lên lại không nhìn thấy sắc mặt Triệu Giản mà chỉ thấy một cái bóng đen lớn. Triệu Giản đã tiến lên một bước ôm lấy eo cậu, sau đó cúi đầu hôn lên môi Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình sửng sốt, Triệu Giản ôm cậu rất chặt, hôn môi cậu còn lập tức đưa đầu lưỡi tiến vào làm Cố Trường Đình có chút chống đỡ không được.
Thế nhưng Cố Trường Đình cũng không đẩy hắn ra, ngược lại còn hết sức phối hợp, mặc dù có chú ngây ngô nhưng lại khiến Triệu Giản gần như phát điên, vô cùng thoả mãn.
Triệu Giản đẩy người đè lên thân cây đại thụ, hôn Cố Trường Đình đến hai má đỏ bừng, sắp thở không được mới chậm rãi buông cậu ra.
Triệu Giản cúi đầu hôn lên hai mắt cậu, sau đó hôn lên vành tai cậu, nói nhỏ: "Vợ, anh nhớ..."
Cố Trường Đình không nhịn được run lên, giương mắt nhìn về phía Triệu Giản. Triệu Giản ánh mắt nóng bỏng đến mức khiến cậu không chịu nổi, nhưng hết sức chân thành khiến Cố Trường Đình biết hắn không nói dối.
Triệu Giản cười nói: "Đáng tiếc, phu nhân của anh đã lớn rồi, không thể ngồi xích đu nữa. Anh vẫn muốn đẩy em từ phía sau đây."
Cố Trường Đình từ nhỏ đã không được chào đón ở nhà họ Cố, cha cậu không thích cậu, thậm chí không muốn gặp cậu, khi Cố Trường Đình còn rất nhỏ, tình nhân lúc đó của Cố tiên sinh đã nghĩ ra một cách, chính là đem Cố Trường Đình ném đến nông thôn, nói với bên ngoài là để cho thiếu gia nhà họ Cố ra ngoài rèn luyện, không thể từ nhỏ đã nuông chiều cho hư.
Cố Trường Đình bị đưa tới một thôn nhỏ, chính là nơi này, cậu ở đây sống một thời gian rất dài.
Cố tiên sinh sai người đưa cậu đi, trong khoảng thời gian đó không có ai tới thăm Cố Trường Đình. Cố Trường Đình liền được gửi nuôi trong nhà của một người trong thôn.
Ban đầu, người dân trong thôn coi Cố Trường Đình như thần tiên mà cúng bái, nghe nói Cố Trường Đình là thiếu gia của gia tộc lớn trong thành phố, thân phận kinh người.
Nhưng sau này không có ai đến thăm Cố Trường Đình, cũng không có ai đưa tiền cho hộ dân kia.
Cố Trường Đình ở nhà hộ dân kia đương nhiên phải ăn uống, tuy rằng nhà đó đã nhận một khoản tiền nhưng dần dần cũng bắt đầu cảm thấy phiền chán Cố Trường Đình, nghĩ sao không thấy có người tới đón, chẳng lẽ căn bản không phải tiểu thiếu gia mà là bị bỏ lại đây?
Vì vậy cách đối xử với Cố Trường Đình cũng dần trở nên tồi tệ, mỗi ngày chỉ cho cậu ăn một bữa cơm, so với con chó giữ nhà còn không bằng, thịt không có chỉ có thể ăn lương khô, nước cũng không cho cậu uống một ngụm.
Sau này cũng có người đến nhưng người đó không phải tới đón Cố Trường Đình. Mà ngược lại sau khi người đó đến, cuộc sống của Cố Trường Đình lại càng thêm đáng thương.
Đó là tình nhân lúc ấy của cha cậu, thật ra cô ta cũng không khác gì Đào Yến Cần, đều muốn thượng vị trở thành Cố phu nhân, muốn diệt trừ Cố Trường Đình, con trai độc nhất của Cố gia.
Sau khi phụ nữ đó nói vài lời với dân làng, dân làng không những không cho Cố Trường Đình ăn mà còn dùng chổi đánh, hay tệ hơn là thả chó cắn cậu.
Cố Trường Đình rất sợ chó là bởi vì lúc nhỏ từng bị chó cắn cho nên có bóng ma tâm lý.
Cố Trường Đình khi đó không có sức phản kháng, khóc đến thở không ra hơi nhưng cũng không được ai thương hại.
Cậu muốn một mình rời đi nhưng không thể, nơi này vắng vẻ, cậu không thể đi bộ ra được.
Ngôi làng không lớn lắm, lũ trẻ ở những hộ xung quanh thấy Cố Trường Đình ngày nào cũng bị đánh, liền bắt đầu cười nhạo, dùng đá nhỏ từ xa ném cậu.
Cha mẹ của những đứa nhỏ kia sẽ chạy tới nói với chúng nó, tránh xa Cố Trường Đình một chút, nghe nói Cố Trường Đình là quái vật không phải nam không phải nữ, tuyệt đối không thể chơi đùa với cậu, nếu không cũng sẽ trở thành quái vật.
Cố Trường Đình khi đó còn quá nhỏ, không biết bí mật của mình làm thế nào mà bị người khác biết, nhưng bây giờ nghĩ lại, hẳn là do tình nhân của cha cậu lộ ra.
Cố Trường Đình lúc đó rất đáng thương, không được ăn còn bị người khác cười nhạo, muốn vụng trộm khóc cũng không biết trốn đi đâu.
Rồi một ngày, Cố Trường Đình trốn dưới bóng cây, nghe thấy tiếng chó lớn sủa và tiếng cười của trẻ con.
Có vài đứa nhỏ đặc biệt nghịch ngợm biết Cố Trường Đình sợ chó liền dẫn theo con chó lớn nhà bọn nó đến chọc ghẹo Cố Trường Đình, muốn thả chó cắn cậu.
Những đứa trẻ đó vừa cười vừa hét lên quái vật, quái vật, quái vật không phải nam không phải nữ.
Cố Trường Đình lúc đó rất tuyệt vọng, co rúm trong góc không dám đi ra, cậu thật sự rất sợ những con chó đó. Mấy con chó to lớn kia so với cậu còn cao hơn, miệng đầy răng nhọn, đối với một đứa bé mà nói, thực sự rất đáng sợ.
Đúng lúc bọn trẻ đang chơi đùa hết sức khoái trá, đột nhiên có người hét lên.
Cố Trường Đình lúc đó đang khóc, nước mắt lưng tròng khiến cậu không thể nhìn rõ mọi thứ, chỉ nhìn thấy một cậu bé không cao hơn mình bao nhiêu đang chạy từ xa đến.
Những đứa trẻ bắt nạt Cố Trường Đình nhìn thấy có người tới nhưng chỉ có một mình, lại đồng trang lứa với tụi nó cho nên cũng không sợ hãi.
Một đứa ngạo nghễ bảo đứa vừa đến không được xen vào việc của người khác, nói Cố Trường Đình là yêu quái, người nhà cậu ta nói yêu quái như vậy khi lớn lên sẽ ăn thịt trẻ em.
Thằng bé kia mặc áo vải thô, khoẻ mạnh kháu khỉnh chẳng qua dáng người không quá cao, nghe bọn chúng nói liền trừng mắt, mắng bọn chúng nói bậy.
Đám trẻ muốn thả chó để nó cắn cậu bé kia nhưng cậu bé vẫn không chút sợ hãi. Cậu ta từ trong ngực móc ra một cái bật lửa, nhặt một nhánh cây khô bên cạnh châm lửa đốt.
Mấy con chó tuy trông dữ tợn nhưng khi nhìn thấy lửa lại có chút sợ hãi, chúng sủa loạn nhưng không dám đến gần.
Cậu bé cầm cành cây đang cháy quơ liên tục, đem lũ chó to đẩy lùi lại, còn giơ cành cây về phía quần của đám trẻ.
Quần của một đứa thực sự bốc cháy, nó sợ hãi đến kêu to lên, bắt đầu khóc la, nhanh chóng lăn lộn trong vũng bùn nhỏ bên cạnh.
Cậu bé cười to vô cùng đắc ý, sau đó một tay cầm lấy cây đuốc, một tay nắm lấy tay Cố Trường Đình, mang Cố Trường Đình chạy đi.
Cố Trường Đình lúc đó rất ngốc, nhìn đến ngây người, cảm thấy đại ca ca này thật lợi hại, bị đại ca ca lôi kéo chạy cả một đoạn đường, cứ thế chạy tới nơi không có ai.
Cậu bé nhìn thấy ánh mắt sùng bái của Cố Trường Đình, dường như đặc biệt tự hào, cái cổ nhỏ ngẩng cao, ngực ưỡn lên, cậu bé nói với cậu không có chuyện gì, sau này nếu có ai bắt nạt cậu, cậu ấy sẽ giúp cậu doạ lại.
Không chỉ vậy, cậu bé còn nói muốn được làm bạn với cậu.
Cố Trường Đình khi đó rất vui, cậu chưa từng nghe ai muốn nguyện ý làm bạn với mình, mừng đến oa oa khóc lớn.
Cậu bé nói với Cố Trường Đình, cậu ấy tên là Triệu Giản, sống ở tận cuối thôn, ngày nào cậu ấy cũng sẽ đến chơi với cậu.
Triệu Giản...
Cố Trường Đình lúc đó đã nghĩ, nhất định phải nhớ cái tên này cả đời.
Về sau, Triệu Giản thực sự mỗi ngày đều đến tìm Cố Trường Đình chơi, biết Cố Trường Đình không được ăn uống liền mang thức ăn theo, thậm chí còn mang Cố Trường Đình về nhà ngủ chung.
Đồ ăn rất ngon, còn có thịt, phòng ngủ ấm áp, Cố Trường Đình cảm thấy mình quá hạnh phúc, so với ở nhà còn hạnh phúc hơn.
Ban ngày hai đứa nhỏ ra ngoài khám phá chơi đùa khắp nơi, mặc dù những đứa nhỏ khác khi nhìn thấy bọn họ sẽ bỏ chạy, nhưng hai người cũng không cô đơn, vẫn có chơi cùng nhau.
Bọn họ không có đồ chơi, Triệu Giản vỗ ngực nói mình có biện pháp, chạy tới chạy lui mang đến một đống đồ làm cho Cố Trường Đình một cái xích đu, tuy rằng rất đơn sơ nhưng trong mắt Cố Trường Đình thật sự rất thú vị.
Triệu Giản bảo cậu ngồi lên rồi từ phía sau đẩy cậu.
Cố Trường Đình cảm thấy rất vui, thậm chí còn nhìn thấy ánh mắt ghen tị của những đứa trẻ khác.
Một cái xích đu này chính là độc nhất vô nhị ở đây, những đứa trẻ khác đều rất ao ước, cũng muốn đến ngồi lên xích đu nhưng bọn chúng có quan hệ không tốt với hai đứa trẻ, tất cả đều bị Triệu Giản doạ sợ cho nên không dám tới.
Ngày tháng trôi qua rất nhanh, đến một ngày nhà họ Cố đột nhiên đến muốn đưa Cố Trường Đình trở về, bởi vì tiểu tình nhân của Cố tiên sinh nghe nói cuộc sống của Cố Trường Đình ở đây rất tốt cho nên rất tức giận, vì vậy khuyến khích Cố tiên sinh đưa Cố Trường Đình trở lại nhà họ Cố.
Trước khi đi, Triệu Giản chạy tới đưa cho Cố Trường Đình một chiếc nhẫn nhỏ làm bằng dây sắt, rất đơn sơ nhưng Cố Trường Đình lại cực kỳ trân quý.
Triệu Giản nói với cậu, bọn họ sau này sẽ gặp lại nhau...
Thế nhưng lần này từ biệt, là xa cách hơn mười năm.
Cố Trường Đình vẫn luôn đeo chiếc nhẫn nhỏ trên cổ, xem như bảo bối, đây là điều hạnh phúc nhất trong kí ức của cậu.
Sau này, Cố Trường Đình có nhờ người về thôn hỏi thăm, không ngờ nghe nói Triệu Giản đã sớm không còn ở đó, năm ấy sau khi cậu đi không bao lâu hắn cũng rời đi nhưng không biết là đi đâu.
Cố Trường Đình có chút thất lạc, nhưng vì sao thất lạc lại không thể nói rõ.
Cũng bởi vì Cố Trường Đình vẫn luôn đeo chiếc nhẫn trên cổ cho nên mới có lời đồn trong lòng tiểu thiếu gia nhà họ Cố có một 'bạch nguyệt quang', nhưng người này vẫn chưa từng xuất hiện, e rằng đã chết từ lâu.
Cách đây không lâu, Cố Trường Đình vốn định đính hôn với Đồng tiểu thư, tuy rằng hai người không thích nhau nhưng có thể liên hôn vì kinh doanh. Cố Trường Đình hiểu rõ, nếu cậu và Đồng gia liên hôn, địa vị của Cố Trường Đình ở Cố gia có thể cao hơn.
Nhưng ai ngờ Đồng tiểu thư lại đào hôn chạy mất dép.
Cố Trường Đình lúc đó không biết mình là may mắn hay là xui xẻo, cuộc hôn nhân của cậu với Đồng gia bị đổ vỡ, địa vị của cậu trong nhà họ Cố vẫn không ổn định, cái này quả thật là xui xẻo. Nhưng cậu cũng cảm thấy may mắn bởi vì cậu không cần kết hôn với người mà mình không thích.
Thế nhưng thiệp cưới đã phát ra, đây là chuyện không vãn hồi. Nói thật, Cố Trường Đình cũng không quan tâm đến chuyện người khác cười nhạo mình, từ nhỏ đến lớn bị người ta cười còn ít sao?
Nhưng cậu đột nhiên có một ý nghĩ vô cùng hoang đường, cậu cảm thấy có lẽ mượn cơ hội này, cậu thực sự có thể kết hôn.
Cố Trường Đình lại thuê người đến thôn nhỏ nghe ngóng, hỏi thăm một người tên là Triệu Giản.
Người sau cũng giống như người trước đều nói không tìm thấy, người trong thôn đã sớm đổi từ thế hệ này sang thế hệ khác, giống như đã lâu không nghe nói đến.
Cố Trường Đình có chút thất vọng nhưng không muốn từ bỏ, lại cho người đi hỏi một lần nữa kỹ càng hơn.
Có lẽ thời gian không phụ người khổ tâm, vậy mà để cậu nghe ngóng được.
Người đi về nói thật sự có một người như vậy, một gia đình mới chuyển về thôn hôm qua, còn nói trước đây từng sống ở đó, có một người đàn ông cao lớn tên là Triệu Giản.
Cố Trường Đình mừng rỡ như điên, tự mình lái xe vội vàng về thôn nhỏ.
Xa cách hơn mười năm, thời điểm Cố Trường Đình gặp lại Triệu Giản, cậu cảm giác hơi sững sờ, người anh trai không cao hơn mình bao nhiêu bỗng nhiên trở nên cao lớn mạnh mẽ như vậy, dung mạo cũng thay đổi rất nhiều. So với trong tưởng tượng của Cố Trường Đình đẹp trai hơn.
Cố Trường Đình lần nữa nhìn thấy Triệu Giản, đột nhiên không biết mở miệng thế nào, Triệu Giản thật thà nhìn cậu, tựa hồ không còn nhớ cậu, làm Cố Trường Đình càng không biết làm sao mở miệng mới tốt.
Trên đường tới đây, Cố Trường Đình thật ra đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng lúc này đầu óc nóng lên, cậu liền nói: "Nếu anh bằng lòng kết hôn với tôi, tiền này đều sẽ là của anh."
Cố Trường Đình bây giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy xấu hổ nhưng không ngờ tên Triệu Giản đầu gỗ này lại đồng ý đi cùng mình.
Điều này khiến Cố Trường Đình vui vẻ thật lâu.
Cố Trường Đình nhìn xích đu xuất thần, nhớ lại tất cả những chuyện khi còn bé, tuy rằng lúc đó hầu như ngày nào cũng khóc nhưng nghĩ lại cũng không quan trọng. Lúc đó để cậu gặp được Triệu Giản, chuyện gì cũng không quan trọng.
Triệu Giản ôm Cố Trường Đình: "Vợ à, em nghĩ gì thế? Anh không phải đứng ở trước mặt em đó sao? Sao không nhìn anh? Anh ghen đấy."
Triệu Giản đột nhiên cảm thấy đối tượng để hắn ăn dấm thật nhiều.
Ăn dấm với thanh mai trúc mã của Cố Trường Đình, Trâu Tung.
Ăn dấm với đại thiếu gia Đường gia, Đường Hoài Giản.
Cũng ăn dấm với bánh bao nhỏ nhà Triệu Giản.
Thật sự là bận bịu a, đều muốn ợ chua luôn rồi.
Cố Trường Đình không khỏi quay đầu nhìn lại, hỏi: "Anh... nhớ em sao?"
"Sao lại không nhớ?" Triệu Giản vươn tay kéo dây chuyền nơi cổ Cố Trường Đình, chiếc nhẫn nhỏ liền bị mang ra.
Triệu Giản cúi đầu hôn lên chiếc nhẫn nhỏ: "Vợ, em giữ lại đồ anh tặng cho, anh làm sao không nhận ra? Hơn nữa, vợ anh khi còn bé đáng yêu như vậy, lớn rồi vẫn rất đáng yêu, không thay đổi chút nào. "
Cố Trường Đình nghe vậy, mặt đột nhiên đỏ lên, vội vàng giật lại chiếc nhẫn nhét vào trong áo: "Vậy lần trước anh hỏi em..."
Cố Trường Đình nói một nửa lại xấu hổ không nói tiếp được.
Lần trước Triệu Giản còn giả bộ ngốc nghếch hỏi cậu có phải thích người tặng nhẫn hay không.
Triệu Giản cười nói: "Vợ, đừng ngại, mau nói cho anh biết, em thích anh không, có thích anh không?"
Triệu Giản chơi xấu làm nũng, ôm Cố Trường Đình không buông, ý là nếu cậu không nói hắn sẽ không buông.
Cố Trường Đình thực sự không chịu nổi công kích của con Golden này.
Triệu Giản vô cùng đắc ý, hắn đã nói với Đường Quý Khai, hắn và Cố Trường Đình là lưỡng tình tương duyệt, Đường Quý Khai còn khinh bỉ hắn.
Triệu Giản cảm thấy lần này "về quê" cũng không vô ích, tuy rằng lo lắng một chút nhưng cũng đáng giá.
Triệu Giản cùng Cố Trường Đình dựa vào đại thụ, nhởn nhơ ngắm trăng sao, đã qua nửa đêm nhưng Triệu Giản cũng không muốn về, trở về là ba người phải ngủ chung... Thực sự quá xấu hổ.
Khó mà có được giây phút như thế này, Cố Trường Đình kỳ thật cũng rất thích cho nên cũng không nói muốn trở về.
Triệu Giản thỉnh thoảng trộm hôn lên tai Cố Trường Đình một cái, sau đó lại trộm hôn lên trán Cố Trường Đình, phúc lợi tốt đến không có gì để nói.
Cả hai đang tận hưởng khoảng thời gian của mình thì nghe thấy tiếng sàn sạt, có người hơn nửa đêm rồi còn chạy đến đây.
Triệu Giản quay đầu nhìn, quả nhiên thấy một bóng người, còn tưởng là Trâu Tung, thế nhưng dáng người cao gầy thì lại không phải.
Người tới không phải Trâu Tung, mà là "em ba" của Triệu Giản, một thiếu niên trông chưa đầy hai mươi tuổi.
Một mình cậu ta cúi đầu đi về phía này, không để ý tới Triệu Giản cùng Cố Trường Đình ở ngay phía trước, chờ đến khi cậu ta ngẩng đầu nhìn thì Triệu Giản cùng Cố Trường Đình đã ở ngay trước mắt, cậu ta liền giật nảy mình, trợn mắt há mồm.
Em ba Triệu vội vàng ấp úng nói: "Đại ca... Cố đại ca... Hai người sao lại ở chỗ này?"
Cố Trường Đình nói: "Hiếm khi mới đến đây một lần nên tranh thủ ngắm cảnh đêm một chút. Sao cậu lại đến đây một mình?"
Triệu Kỳ xấu hổ, vội vàng nói: "Xin lỗi, em buổi tối ăn nhiều quá nên đi bộ cho tiêu cơm, em đi trước nhé."
Triệu Kỳ trong lòng hoảng sợ, vội vàng bỏ chạy, tựa hồ là đặc biệt sợ người nào đó.
Cố Trường Đình nhìn bóng lưng cậu ta chạy đi, nói: "Em của anh hình như rất sợ em?"
"Nào có." Triệu Giản không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể vòng vo: "Có lẽ là ngại ngùng đi."
Bị cắt ngang kiểu này dường như không khí cũng bớt lãng mạn đi, Cố Trường Đình cũng cảm thấy buồn ngủ, cười nói: "Về ngủ đi, ngày mai chúng ta còn phải về."
"Được, tuân lệnh phu nhân." Triệu Giản nói.
Hai người nhanh nhẹn một đường đi về, Triệu Giản lúc đi chỉ nắm tay Cố Trường Đình, lúc quay lại thì trực tiếp ôm eo, nói hay chính là trời quá tối, sợ vợ không cẩn thận vấp ngã.
Khi họ đến gần, liền nghe thấy tiếng chó sủa từ một gia đình gần đó, có vẻ như có người lạ đến.
Triệu Giản nhìn về phía xa, một chiếc xe Jeep đang chạy tới, cứ thế từ từ chạy thẳng đến trước mặt Triệu Giản và Cố Trường Đình.
Nửa đêm, nhất là ở một ngôi làng hoang vắng như thế này lại có một chiếc xe ô tô đi vào, thật sự là kỳ lạ.
Ngay sau đó cửa xe mở ra, một người đàn ông từ trong bước ra.
Cố Trường Đình nhìn thấy nhíu mày, kinh ngạc nói: "Tống tiên sinh?"
Người đến hóa ra là Tống Hữu Trình, anh nhìn thấy Cố Trường Đình thì gật đầu nói: "Cố tiên sinh là bạn của Trâu Tung đúng chứ, hình như chúng ta đã từng gặp nhau, tôi còn nhớ rõ."
Cố Trường Đình không ngờ lại có thể gặp lại Tống Hữu Trình ở đây, chẳng lẽ đoàn phim của Tống Hữu Trình là tới tìm bối cảnh quay? Cũng thật trùng hợp quá đi.
Tống Hữu Trình nói: "Cố tiên sinh, trợ lý của tôi nói Trâu Tung hình như đến đây. Xin hỏi em ấy hiện tại đang ở đâu? Tại sao không đi cùng Cố tiên sinh?"
"Anh muốn hỏi Trâu Tung?" Cố Trường Đình nói.
Tống Hữu Trình gật đầu: "Đúng vậy, tôi có chuyện muốn nói với em ấy."
Cố Trường Đình chưa kịp lên tiếng, Triệu Giản đã lên tiếng: "Trâu Tung có lẽ đã ngủ say rồi. Nếu Tống tiên sinh có chuyện, e rằng phải đợi đến ngày mai."
Tống Hữu Trình có vẻ sốt ruột nhíu mày.
Triệu Giản nói thêm: "Nghe nói Tống tiên sinh đã có bạn gái, sao còn đến tìm Trâu Tung? Tống tiên sinh là người của công chúng, nếu như bị đồn ra, e rằng sẽ mang đến phiền phức cho tất cả mọi người."
"Bạn gái?" Tống Hữu Trình sửng sốt, tựa hồ phản ứng không kịp, sau đó mới cười nói: "Xem ra vị tiên sinh này hiểu lầm rồi."
Cố Trường Đình nghĩ tới những gì Trâu Tòng đã nói, lại liếc nhìn xuống dưới, trên ngón giữa Tống Hữu Trình chính xác có mang một chiếc nhẫn.
Tống Hữu Trình dường như cũng nhận thấy được ánh mắt của Cố Trường Đình, cúi đầu nhìn rồi đem chiếc nhẫn tháo ra: "Là công ty bắt buộc. Tôi không có bạn gái."
Triệu Giản nói: "Tống tiên sinh, Trâu Tung không biết chuyện này, cả cánh nhà báo và người hâm mộ đều không biết. Họ chỉ biết anh đã có bạn gái cho nên tôi mong anh đừng đến làm phiền Trâu Tung, tôi không muốn bạn bè của tôi đột nhiên bị vu hãm là người thứ ba, anh có hiểu không? "
Tống Hữu Trình trầm mặc một hồi mới nói: "Tôi hiểu rồi."
Anh ta nói xong liền lên xe rời đi.
Cố Trường Đình nhìn chiếc xe lớn rời đi, thở dài nói: "Chuyện của bọn họ thật sự là không khiến người bớt lo."
Triệu Giản nói: "Trở về thôi."
Mặc dù Triệu Giản cảm thấy cái vị thanh mai trúc mã Trâu Tung này đôi khi luôn gây phiền phức với bản thân, có lúc lại còn đoạt ân sủng, nhưng dù sao y cũng là bạn thân của vợ, cũng đối xử với vợ rất tốt, cho nên hắn không thể mặc kệ được.
Khi họ trở lại, Trâu Tung quả nhiên đã ngủ say, hai chân chổng lên trời, hận không thể một mình độc chiếm cả giường.
Triệu Giản cùng Cố Trường Đình ngủ ở đầu bên kia, Triệu Giản nhất định phải ôm Cố Trường Đình ngủ, Cố Trường Đình có chút ngượng ngùng, chẳng qua cũng không hề cự tuyệt. Cậu thực sự là quá buồn ngủ, một hồi cũng liền ngủ mất.
Bọn họ ngủ muộn, mùa hè trời lại sáng sớm, mới bốn giờ, gà trống trong làng đã gáy vang, rồi lần lượt mấy con chó to ở cổng nhà sủa lên, con sau so với con trước càng to hơn.
Cố Trường Đình lập tức tỉnh lại, nhẹ nhàng mở mắt ra liền thấy Triệu Giản vẫn ôm cậu như tối hôm qua, tư thế không hề thay đổi, cậu còn đè lên cánh tay Triệu Giản, nhất định đã tê rần rồi.
Cố Trường Đình nhanh chóng đứng dậy, thì thào nói: "Sao anh không rút tay lại? Đều lạnh buốt rồi."
Triệu Giản cười nói: "Cái này có là gì, hoạt động chút là hết."
Cố Trường Đình xoa xoa cánh tay cho hắn, cảm giác Triệu Giản không chỉ là có cơ ngực, cơ bụng mà cơ bắp trên cánh tay cũng đặc biệt rắn chắc.
Triệu Giản cúi đầu cười: "Vợ thật tốt."
Mới sáng sớm, Cố Trường Đình đã bị hắn làm cho ngượng ngùng, Triệu Giản còn muốn hôn cậu nhưng Cố Trường Đình đã vội vàng tránh né, dù sao thì Trâu Tung vẫn đang ngủ bên cạnh, cho dù cách rất xa, nhưng rất xấu hổ, vả lại cậu còn chưa rửa mặt.
Triệu Giản vội vàng nói nhỏ: "Không sao đâu, Trâu Tung vẫn chưa tỉnh."
Hắn dứt lời, Trâu Tung nằm bên kia liền trở mình: "Hai người mới sáng ra đã quấn lấy nhau. Thật buồn nôn".
Triệu Giản: "..."
Trâu Tung cũng bị tiếng gà kêu chó sủa đánh thức, trong nhà không có cách âm, bên ngoài sủa kêu liên tục, bọn họ cũng không thích ứng được, không thể ngủ tiếp nữa liền dứt khoát tỉnh dậy.
Trâu Tung sợ làm bóng đèn nên quyết định giúp bọn hắn xử lý tốt chuyện sửa đường cùng nối điện để bọn hắn tranh thủ đi thăm người thân.
Trời đã sáng, mọi người trong thôn đều đã dậy, không khí dần dần náo nhiệt.
Chuyện có xe tiến vào làng, sáng sớm toàn thôn đều nghe nói, không có công việc đều chạy tới xem náo nhiệt.
Người nhà của Triệu Giản đều là diễn viên mà Đường Quý Khai thuê tạm, không phải người dân chính gốc trong thôn. Người trong thôn tưởng là họ mới chuyển vào nên lúc đầu cũng không quan tâm lắm, nhưng hôm nay đột nhiên phát hiện ra bọn họ là nhà giàu, còn có xe hơi, có người mặc vest từ trong thành phố đến thăm cho nên ai nấy đều vội vã chạy qua xem náo nhiệt.
Triệu Giản và Cố Trường Đình rời giường muốn đi ra ngoài rửa mặt nhưng không ngờ vừa đi ra khỏi cửa đã thấy một đống người, không chỉ là cô dì chú bác trong nhà mà còn gần như tất cả thôn dân cũng đều tập trung trong sân.
Triệu Giản vừa nhìn thấy liền cảm giác mình ngủ không đủ, đầu đau kinh khủng, kêu ong ong.
Có mấy người tự mang ghế đến, người không có thì đứng bên ngoài nhìn vào, Triệu Giản và Cố Trường Đình vừa đi ra, liền có người hét lên: "Ai nha, đây là trong thành phố phải không? Dáng dấp thật sự đẹp trai đấy!"
Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Triệu Giản và Cố Trường Đình, từ trên xuống dưới dò xét bọn họ.
Có người nói: "Mọi người nhìn xem, mấy người thành phố này ăn mặc cũng không giống chúng ta. Mấy bộ quần áo này thực sự rất đẹp."
Một người phụ nữ khác ngồi bên cạnh nói: "Cái này có là gì? Cô đúng là chưa trải sự đời. Cô có biết cháu gái tôi không? Tiểu Thúy ở thôn bên cạnh đấy, cũng lấy chồng thành phố, hừ, ăn mặc còn đẹp hơn thế này. Lần trước trở về mặc một cái váy đỏ chót, rất đẹp, trên váy còn có cái bông hoa to, so với mấy bộ đồ đen trắng này nhìn còn tươi sáng hơn, cái này nhìn như đồ tang. "
Triệu Giản tai thính nhịn không được nhìn xuống áo sơ mi trắng cùng quần âu của mình, đều rất chỉnh tề a. Bởi vì Cố Trường Đình không muốn để lại ấn tượng xấu với người nhà Triệu Giản cho nên cố ý mang nhiều quần áo để thay quần áo, sợ bị bẩn hoặc nhăn nhúm.
Triệu Giản là lần đầu tiên nghe người khác nói quần tây đen áo sơ mi trắng trông giống đồ tang...
Một cụ già ngồi bên cạnh nói: "Hầy, tôi nghe nói người thành phố lăng nhăng lắm, có gì hay? Vẫn là cháu gái tôi lấy tốt, lấy một người nuôi lợn ở làng bên. Nhà hắn lợn rất nhiều, có cả một trang trại. Hơn nữa ba năm liền ôm hai đứa cháu, kia mới gọi là có phúc khí."
Triệu Giản nghe vậy thì sửng sốt, nghĩ thầm chăn heo thì thôi đi nhưng ba năm ôm hai đứa thì có thể.
Hắn nghĩ xong không khỏi nghiêng đầu nhìn Cố Trường Đình, Cố Trường Đình lại không biết Triệu Giản đang cười cái gì.
Nói đến chuyện sinh con, chủ đề của mấy thôn dân kia lại càng rộng mở, tất cả đều bắt đầu nhao nhao bàn tán lên.
Có người nói: "Đàn ông với đàn ông, cũng không thể sinh con, cuộc sống sau này phải làm sao?"
Người trong thôn này rốt cuộc cũng đã thay đổi lớp thứ hai, tuy rằng Cố Trường Đình từng sống ở đây nhưng không ai biết cậu, cũng không biết Cố Trường Đình là song tính nhân, càng không biết cậu kỳ thật trên lý luận là có thể mang thai...
Một thím bên cạnh kéo lấy cháu gái mình chen đến trước mặt Cố Trường Đình: "Chàng trai à, cậu nhìn cháu gái của thím đi, có xinh đẹp hay không?"
Cố Trường Đình sửng sốt, đột nhiên bị hỏi như vậy thì không biết nên trả lời như thế nào.
Cô gái mắt ngược lại rất to, trông rất lanh lẹ, so với Cố Trường Đình còn khoẻ mạnh hơn, làn da hơi màu đồng, hai má ửng đỏ, nhìn rất thật thà.
Cố Trường Đình vội vàng thiện ý nở nụ cười, thím kia lại nói: "Nếu không thì để cháu gái thím sinh cho cậu một đứa nhỏ đi, cậu xem cháu gái thím mông lớn, dễ sinh, không cần danh phận, chỉ cần theo cậu vào thành phố là được. "
Cố Trường Đình càng thêm giật mình, cậu không nghĩ tới người dân dã quê mùa lại có thể hào phóng như vậy, lời nói ra khiến cậu nói không nên lời.
Triệu Giản nghe xong sắc mặt đều đen lại, không ngờ có người dám chạy ra ngay trước mặt hắn đào góc tường của hắn.
Bên này đang xấu hổ đến mức không biết làm sao, vì thế ông nội liền vội vàng đi ra định hoà giải, bầu không khí còn chưa hạ nhiệt, đột nhiên có đứa nhỏ kêu lên: "Xe, xe khác tới rồi!"
Mọi người vội vàng chạy ra ngoài xem, thật sự nhìn thấy một chiếc ô tô màu đỏ đang chạy vào đầu thôn, bởi vì đường không dễ đi cho nên xe dính không ít bùn đất.
Cố Trường Đình nhìn thấy chiếc xe, sắc mặt đột nhiên khó coi.
Triệu Giản hỏi: "Vợ bị sao vậy?"
Cố Trường Đình còn chưa trả lời xe đã dừng ở giữa đường, có người bước xuống xe, là một người phụ nữ, thêm hai tên vệ sĩ mặc đồ đen.
Triệu Giản nhìn qua liền hiểu rõ, sắc mặt Cố Trường Đình dễ nhìn mới là lạ, đám người kia vậy mà là Đào Yến Cần cùng vệ sĩ của cô ta.
Đào Yến Cần quả thực chính là tro tàn không chịu tắt, con gián đánh không chết, ruồi nhặng đuổi không đi cứ bám lấy Cố Trường Đình.
Đào Yến Cần nhiều lần ở trước mặt Cố Trường Đình chịu thiệt lại không thể cắn trả, Đào gia xém chút bị phá sản, bác hai còn bị vào tù. Bởi vậy Đào Yến Cần hận chết Cố Trường Đình, nhất định phải cho Cố Trường Đình đẹp mặt.
Cô ta không vào được Cố gia, cũng không vào được công ty, nhưng mà cô ta nghe ngóng được Cố Trường Đình mới nhậm chức lại không có ở công ty, mà thay vào đó là theo Triệu Giản về quê thăm họ hàng.
Đào Yến Cần lập tức cảm thấy cơ hội của mình đến rồi, cô ta vội vàng mang vệ sĩ đến đây, quyết định đến nhà Triệu Giản làm loạn, để bọn hắn không được yên ổn, cô ta muốn Cố Trường Đình và Triệu Giản đẹp mặt.
Cố Trường Đình thật không ngờ Đào Yến Cần lại vô sỉ như vậy, còn đuổi tới tận đây.
Dân làng không biết Đào Yến Cần là ai, có người xì xào: "Này, cô gái này đẹp quá".
Đào Yến Cần xuống xe, đi thẳng đến chỗ Cố Trường Đình, vừa đi vừa hét: "Cố Trường Đình, đồ đê tiện vô liêm sỉ, tưởng rằng trốn đến cái quê nghèo này là không ai biết mấy chuyện xấu hổ của mày sao? Mày cái đồ quái vật đáng ghê tởm. "
Cô ta vừa mở miệng đã không sạch sẽ, rất nhiều người đều nhìn cô ta, tất cả cứ như đang nhìn yêu quái.
Đào Yến Cần định vào sân, nhưng bên trong có quá nhiều người, cô ta không thể vào được, liền lập tức đẩy một thím đang ở trước mặt, quát: "Đồ nhà quê, tránh ra! Thúi chết đi được! Thật kinh tởm."
Thím kia suýt nữa bị đẩy ngã nhưng rất may có một người đã đỡ bà.
Lần này thì tốt rồi, không còn ai nói Đào Yến Cần xinh đẹp, tất cả đều bắt đầu chỉ trỏ cô ta.
Có người hét lên: "Cô nói cái gì đó? Cô mắng ai? Còn dám đẩy mẹ ta."
Đào Yến Cần chế nhạo: "Đẩy bà ta thì sao? Chỉ là nhà quê thôi, đáng giá lắm sao? Thật là buồn cười."
Chàng trai kia nghe vậy rất tức giận, định xông lên đánh Đào Yến Cần.
Đào Yến Cần hét lên nhưng rõ ràng là cô ta không sợ, bởi vì cô ta mang theo hai vệ sĩ, vệ sĩ lập tức xông lên đấm vào bụng chàng trai.
Chàng trai kia nhìn qua chỉ là cao lớn một chút, mạnh mẽ một chút, anh ta căn bản không phải là đối thủ của vệ sĩ đã được huấn luyện nghiêm chỉnh. Triệu Giản nhìn thấy tình hình, lập tức đi lên hỗ trợ.
Vệ sĩ vừa ra tay, còn chưa đụng tới chàng trai liền bị ngăn lại, chỉ một lần này hắn ta liền biết đối phương nhất định không phải dân nghiệp dư, mà là người trong nghề.
Triệu Giản đánh rất giỏi, có khả năng hơn Đào Yến Cần tưởng tượng rất nhiều. Chỉ cần nhìn động tác Triệu Giản ngăn cản vệ sĩ, xoay người và đá chân anh ta, hành động này gần như liền mạch, tên vệ sĩ hét lên bị quăng ra xa, rơi xuống đất phát ra tiếng "rắc", như thể xương sườn bị gãy.
Một vệ sĩ khác lao tới nhưng kết quả vẫn như trước, bị Triệu Giản ném trên mặt đất.
Dân làng bên cạnh đều ngẩn ra, lập tức vỗ tay khen hay.
Đào Yến Cần cũng ngẩn ra, cô ta tốn không ít tiền thuê vệ sĩ, còn tưởng trong phút chốc sẽ giải quyết được Triệu Giản, tên nam nhân ngốc nghếch này, ai ngờ lại vẫn không thể chịu nổi một cú.
Triệu Giản giải quyết vệ sĩ xong liền đi tới chỗ Đào Yến Cần.
Đào Yến Cần rùng mình một cái, nhanh chóng lùi về phía sau nói: "Mày định làm gì? Mày dám đánh phụ nữ hả?"
Triệu Giản cười nói: "Bình thường, tôi cũng không thích giải quyết bằng hành động."
Hắn nói câu này cũng không có thành ý, ngược lại giống như đang đe dọa, hắn nói tiếp: "Vừa rồi là tôi phòng vệ chính đáng, bây giờ đến lượt cô, có điều... cũng không phải là tôi muốn đánh cô."
Đào Yến Cần khó hiểu nhìn Triệu Giản.
Mọi người xung quanh cũng đều không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ nghe thấy "Gâu!" một tiếng.
Đào Yến Cần giật mình quay đầu nhìn sang liền bị dọa đến chân mềm nhũn.
Trong lúc Đào Yến Cần đang la mắng ngoài đường, có một bóng đen lén chạy ra khỏi đám đông rồi cởi xích cho chó từ nhà này sang nhà khác.
Đào Yến Cần vừa quay lại liền nhìn thấy bảy tám con chó đen to lớn đang nhìn chằm chằm vào cô ta, thở hổn hển chảy nước miếng.
Chàng trai suýt bị đánh liền hét lên: "Lai Phúc, đúng! Cắn cô ta! Cắn cô ta đi!"
Nghe chủ nhân ra lệnh, một con chó đen to lớn dẫn đầu nhảy ra ngoài, lao thẳng về phía Đào Yến Cần.
Đào Yến Cần kinh hãi la hét quay đầu bỏ chạy. Cô ta vừa chạy, mấy con chó khác cũng tỏ ra hung dữ co cẳng chạy theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.