Gả Cho Tôi

Chương 29: Bắt gian




"Không có khả năng! Không có khả năng!"
Cố tiên sinh đột nhiên kêu lớn lên, nếu như ông ta bị đuổi khỏi công ty thì chính là bị chặt đứt nguồn kinh tế, mặc dù trong tay có tiền nhưng Cố tiên sinh đã quen tiêu xài phung phí, tiền để một người bình thường sống mấy đời, chỉ sợ không đủ cho ông ta dùng trong một năm.
Còn nữa, Cố tiên sinh đầu nóng lên kết hôn với Đào Yến Cần, Đào gia mắc nợ năm triệu. Những người khác ở Đào gia đều chạy trốn, chỉ có Đào Yến Cần gióng trống khua chiêng lo liệu tiệc cưới, người đòi nợ không tìm đến cô ta thì còn tìm đến ai?
Hiện tại Cố tiên sinh cùng Đào Yến Cần kết hôn, là vợ chồng hợp pháp, muốn đòi nợ đương nhiên phải đến tìm Cố tiên sinh. Nhưng chút tiền tiết kiệm kia của Cố tiên sinh căn bản không đủ trả. Trừ phi đem tất cả bất động sản trong tay, còn cả tài sản trong nhà bán đi may ra mới đủ.
Cố tiên sinh hai mắt trợn tròn, trong miệng chỉ lặp đi lặp lại ba chữ "Không thể nào".
Đào Yến Cần cũng trợn mắt, cô ta còn tưởng rằng đến với Cố tiên sinh thì sau này có thể có cuộc sống vui vẻ sung sướng như trước kia, ai ngờ cuộc sống đó còn chưa bắt đầu mà đã bị giết chết từ trong trứng nước.
Đào Yến Cần thái độ lập tức biến chuyển, vừa khóc vừa nói: "Cố Trường Đình, mẹ đã là mẹ kế của con, con giúp đỡ mẹ đi, có được không? Hôm nay là ngày vui của cha con với mẹ, con sao có thể mang những người này tới quấy rối chứ?"
Cố Trường Đình nghe xong liền bật cười: "Cô nói đúng, tôi hôm nay chính là tới quấy rối."
Cậu vừa nói xong, Đào Yến Cần thiếu chút nghẹn chết, vẻ mặt không thể tin.
Người bên cạnh đều đang xem náo nhiệt, nghe xong đều phá lên cười, cảm thấy Cố Trường Đình nói chuyện rất có ý tứ, lại nhìn thấy vẻ mặt của Đào Yến Cần thì càng cười không ngừng.
Cố Trường Đình không nhanh không chậm nói: "Các người trước kia cảm thấy tôi dễ bị ăn hiếp, cho nên tùy tiện chèn ép, thích làm gì thì làm, đúng chứ?"
"Chúng ta không có..." Đào Yến Cần vội vàng nói: "Là con hiểu lầm."
Cố Trường Đình không để ý tới cô ta, nói tiếp: "Trước đó tôi cùng Triệu Giản kết hôn, có người nào đó không có mắt đến làm loạn, trong hôn lễ nói mấy lời khiến người khác buồn nôn, tôi đều nhớ kỹ."
Đào Yến Cần không nghĩ tới Cố Trường Đình lại đem nợ cũ lôi ra lại, nhất thời nói không nên lời, chỉ đành câm nín.
Cố Trường Đình nói: "Hôm nay tôi tới để đòi nợ, thuận tiện để các vị nhìn rõ tôi là người thế nào. Người làm ăn, nào có ai rộng lượng thiện lương?"
Cố tiên sinh tức giận đến toàn thân run rẩy, đưa tay chỉ vào Cố Trường Đình nói không ra lời, nghẹn nửa ngày mới nói: "Cố Trường Đình, cái đồ vô nhân tính, đối xử với cha ruột mày như thế, nhất định sẽ gặp báo ứng!"
Cố Trường Đình cảm thấy buồn cười: "Cố tiên sinh, ông nói không sai, tôi chính là gặp báo ứng. Từ ngày đầu tiên ông trở thành cha tôi, từ ngày đầu tiên tôi ra đời, tôi liền gặp báo ứng không phải sao? Nếu như tôi có thể lựa chọn, tôi hi vọng không có chút quan hệ huyết thống nào với ông."
Cố tiên sinh nghe xong càng tức giận, ông ta không biết phải nói cái gì, Đào gia đã phá sản, Cố tiên sinh cũng sắp phá sản, ông ta chưa từng nghĩ tới có một ngày tài sản của ông ta sẽ bị hủy bằng một bó đuốc.
Cố tiên sinh tức giận đến đen mặt, dứt khoát trực tiếp vọt lên, hô to: "Tao đánh chết mày! Đánh chết mày cái đồ bạch nhãn lang!"
Cố tiên sinh không chỉ xông lên, còn tiện tay lấy một ly rượu bên cạnh, muốn đánh lên đầu Cố Trường Đình, bên trong ly vẫn sóng sánh rượu vang đỏ.
Triệu Giản hung ác nheo lại mắt, lập tức bước lên một bước, nhanh chóng đem áo vest cởi ra, quấn quanh cánh tay rồi đưa ra đỡ.
"Soạt" một tiếng, áo vest nhanh chóng cản được rượu giội tới. Cố Trường Đình đứng ở nơi đó không nhúc nhích nhưng một giọt rượu cũng không dính được trên người cậu.
Triệu Giản đoạt ly rượu ném đi, lại giữ được Cố tiên sinh đang xông tới muốn đánh người.
Cố tiên sinh bỗng nhiên hai mắt tối sầm, trên bụng bị đấm một cái, đau đến Cố tiên sinh hô to một tiếng, muốn lui lại mấy bước.
Cú đấm này tuyệt không thể đùa được, đau đến Cố tiên sinh cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều tan vỡ. Nhưng ông ta cũng không thể lùi bởi vì ông ta bị Triệu Giản bắt lại.
Triệu Giản bắt lấy ông ta, Cố tiên sinh không cao bằng Triệu Giản, bị hắn xách lên hai chân gần như không chạm đất, buông thỏng xuống.
Triệu Giản cười lạnh một tiếng, thấp giọng nói: "Ông mà cũng xứng là cha của em ấy? Ngậm miệng lại, đúng là buồn nôn."
Hắn nói xong, buông lỏng tay đem Cố tiên sinh ném xuống đất, sau đó liền vội vàng xoay người chạy về bên cạnh Cố Trường Đình: "Vợ, em không sao chứ?"
Cố Trường Đình vô sự, một chút việc cũng không có: "Em không sao, anh thế nào?"
Triệu Giản ưỡn ngực: "Anh không sao, chính là quần áo vợ đặt cho anh bị bẩn rồi."
Hắn nói xong, cúi đầu xuống nhỏ giọng nói bên tai Cố Trường Đình: "Lúc đầu nói muốn vợ giúp anh cởi, kết quả lại là chính anh cởi ra."
Cố Trường Đình nghe hắn lại bắt đầu không đứng đắn mặt đều đỏ lên, không khí đang nghiêm túc như vậy, Triệu Giản đúng là chuyên phá hoại bầu không khí mà.
Cố Trường Đình nhìn thoáng qua hôn lễ tan hoang không chịu nổi, nhìn qua Đào Yến Cần đã co lại ở chỗ xa, dường như phi thường sợ hãi.
Cố Trường Đình dứt khoát kéo tay Triệu Giản nói: "Chúng ta đi thôi, nơi này đã không còn chuyện của chúng ta nữa."
"Được, vợ, anh đói rồi, về nhà ăn cơm." Triệu Giản chân chó nói.
Cố Trường Đình phá xong cũng không dừng lại lâu, dứt khoát cùng Triệu Giản rời đi. Nhưng mấy người đến đòi nợ lại không đi, nói người Đào gia quá giảo hoạt, thật vất vả mới tìm được Đào Yến Cần, tuyệt đối không thể để cô ta tuỳ tiện rời đi, nhất định phải bắt Đào Yến Cần trả tiền mới được.
Cố tiên sinh cùng Đào Yến Cần tỉ mỉ chuẩn bị hôn lễ, đột nhiên lại bị làm cho chật vật không chịu nổi.
Tới tham gia hôn lễ đều là bạn bè làm ăn, dù sao tất cả mọi người đều là kinh doanh, lợi ích mới là biện pháp duy trì quan hệ tốt nhất. Mà bây giờ Đào Yến Cần nợ năm triệu, khiến Cố tiên sinh đột nhiên trở thành người nghèo, những 'bạn bè' lúc đầu của Cố tiên sinh lập tức bắt đầu chỉ trỏ Cố tiên sinh, đứng ở một bên chế giễu cười cợt.
Cố tiên sinh bị người chỉ trỏ, cảm giác cả đời cũng chưa từng uất ức như thế, tức giận muốn chết. Nhưng ông ta không chỗ phát tiết, chỉ có thể thở phì phò trừng lớn mắt.
Đào Yến Cần còn ở thời điểm này khóc sướt mướt, giữ chặt tay Cố tiên sinh: "Ông xã, bây giờ phải làm sao?"
Đào Yến Cần kêu đến thân mật, kỳ thật chính là sợ Cố tiên sinh bỏ rơi cô ta.
Cố tiên sinh nghe được Đào Yến Cần gọi, hỏa khí lập tức dâng lên, "Ba" một tiếng, hất tay Đào Yến Cần, còn cho cô ta một cái tát.
Đào Yến Cần la to một tiếng, bị đánh đến lảo đảo, cảm giác răng cũng bị đánh lung lay, ngơ ngác mà hét to: "Ông! Ông đánh tôi làm gì?"
"Tôi đánh cô? Tôi còn muốn đánh chết cô đấy? Cô xem xem bản thân đã làm cái chuyện tốt gì!" Cố tiên sinh quát.
Đào Yến Cần bụm mặt cười lạnh: "Tôi làm chuyện tốt gì? Là tôi đem ông từ hội đồng quản trị của Cố gia đá ra sao? Ông cái đồ bỏ đi, vậy mà đánh tôi!"
Cố tiên sinh trừng mắt: "Cô nói tôi là đồ bỏ đi?!"
Đào Yến Cần thét lên: "Ông xem ông bị con trai mình chỉnh thảm như vậy, không phải đồ bỏ đi thì là cái gì? Ông còn có mặt mũi nói sao, tôi là vợ ông, ông không giúp tôi trả nợ còn đánh tôi, đến cùng ông có phải đàn ông hay không?"
"Cô cái đồ phụ nữ dâm dãng không biết xấu hổ, kỹ nữ!" Cố tiên sinh tức điên lên, lớn tiếng mắng mỏ.
Người chung quanh đều choáng váng, bọn họ đến xem đòi nợ, nào ngờ vợ chồng hôm nay kết hôn lại ầm ĩ lên, còn mắng nhau rất khó nghe.
Người đến đòi nợ cũng choáng váng, sau đó hớn hở xem kịch vui, chuyện đòi nợ tính sau cũng không muộn.
Đào Yến Cần nghe Cố tiên sinh chửi mình khó nghe như vậy, cũng không chịu yếu thế nói: "Tôi dâm đãng? Tôi tốt xấu gì cũng còn trẻ, còn ông thì sao, một lão già mới hơn bốn mươi tuổi đã không cứng được, ha ha, trách không được không sinh nổi một đứa con trai."
Cố tiên sinh hét lên: "Cô! Cô nói hươu nói vượn!"
Đào Yến Cần nói: "Tôi nói hươu nói vượn? Còn không biết chúng ta ai nói hươu nói vượn đâu!"
Cố tiên sinh miệng không lưu loát bằng Đào Yến Cần, bị Đào Yến Cần mắng đến phun máu chó, cảm giác một chút tôn nghiêm còn lại cũng bay sạch, dứt khoát vọt tới, "Ba" một tiếng tát Đào Yến Cần.
Lần này tốt rồi, Đào Yến Cần hai bên trên mặt đều cân xứng, mỗi bên một dấu tay đỏ chót.
Đào Yến Cần lại hét to, nhưng lần này cũng không che mặt nữa mà một phát bắt được tóc Cố tiên sinh dùng sức kéo, lại lấy giày cao gót đập lên mặt Cố tiên sinh.
Cố tiên sinh kêu thảm một tiếng, lập tức ngã xuống đất, thế nhưng cũng không chịu thua túm lấy Đào Yến Cần kéo xuống đất, sau đó cũng nắm tóc Đào Yến Cần.
Hai người quả thực giống như mấy bà đanh đá đánh nhau ngoài chợ, nháy mắt đã quấn thành một đoàn, trên mặt đều là máu, quần áo cũng bị xé rách, miệng vẫn còn mắng mấy lời thô tục.
Lần này đánh đến náo nhiệt, mọi người nhìn thấy dứt khoát gọi điện thoại báo cảnh sát, nhìn điệu bộ này có khi đánh ra mạng người mới thôi.
Những người khác thì vui vẻ chế giễu, còn lấy điện thoại ra quay lại, loại cảnh tượng cô dâu chú rể đánh nhau như kẻ thù trong hôn lễ thế này không có nhiều đâu.
Cố Trường Đình cùng Triệu Giản từ khách sạn đi ra, sau đó liền lái xe về nhà, về đến nhà vừa vặn mười hai giờ, đúng lúc đến giờ ăn trưa.
Cố Trường Đình vừa đẩy cửa ra đã nghe thấy một mùi vô cùng thơm, là mùi thịt nướng làm người ta thèm chảy nước miếng.
Trâu Tung là người đầu tiên chạy ra đón, trong tay còn cầm dao to cắt thịt: "Ta đa, Trường Đình cậu về rồi, buổi trưa hôm nay ăn thịt nướng, cậu ngửi xem có thơm không."
Cố Trường Đình vội lui lại: "Mau bỏ dao xuống, nguy hiểm quá."
Trâu Tung nói: "Cái gì mà nguy hiểm, tôi còn chưa cắt thịt xong đâu, công phu dùng dao của tôi hơi bị tốt đấy."
Trâu Tung nói xong lại chạy về phòng bếp tiếp tục cắt thịt.
Trâu Tung đi, kết quả lại thấy Đào Kỳ từ phòng bếp chạy đến.
Cố Trường Đình kinh ngạc: "Đào Kỳ, sao em không đi làm?"
Hôm nay Đào Kỳ vốn là có chương trình học, bất quá cậu ta cố ý gọi điện thoại cho Sầm Tưởng lão sư, đem chương trình học dời lại để ở nhà cùng Cố Trường Đình và Triệu Giản ăn một buổi cơm trưa.
Mọi người đều biết, hôm nay là ngày kết hôn của Cố tiên sinh cùng Đào Yến Cần, Cố Trường Đình mang Triệu Giản đi, nói là giữa trưa sẽ trở về ăn cơm.
Trâu Tung cùng Đào Kỳ đều không yên lòng, sợ Cố Trường Đình trong lòng không thoải mái cho nên dứt khoát chuẩn bị một bữa cơm phong phú, muốn Cố Trường Đình vui vẻ một chút.
Thế nhưng lúc Cố Trường Đình cùng Triệu Giản trở về đều cười cười nói nói, hình như không có chuyện gì không vui cả.
Đào Kỳ nhìn thấy thì nhẹ nhàng thở ra: "Cố đại ca, mau tới ăn đi, đều đã nướng rồi."
Trong nhà bật máy hút mùi, Tống Hữu Trình đã nướng đợt thứ nhất, đám người vội vàng ngồi vây lại ăn thịt nướng.
Trâu Tung đem mẻ thịt cuối cùng đã cắt gọn ra, nhìn lên liền bắt đầu kêu to: "Cái gì thế hả, đồ ăn còn chưa lên hết, mấy người đã ăn hết nửa phần thịt, lâu rồi chưa thịt hả?"
Tống Hữu Trình cười nói: "Anh có giữ thịt lại cho em nè vợ."
Trâu Tung nghe anh gọi đến đỏ mặt, vừa muốn khen Tống Hữu Trình, cúi đầu nhìn xuống hai mắt liền trợn tròn: "Anh có bệnh hả, một miếng thịt cũng gọi để lại cho em, da mặt của anh đâu rồi hả."
Trâu Tung nhìn trong chén còn một miếng thịt lẻ loi trơ trọi, đúng là giữ lại nhưng mà ít quá đi.
Mọi người vừa cười đùa vừa ăn cả bàn thịnh soạn, đến khi ăn gần xong đột nhiên có người gõ cửa.
Trâu Tung nhìn thoáng qua cửa: "Ai vậy?"
"Không biết." Cố Trường Đình nói: "Tôi đi xem một chút."
Trâu Tung không để cậu đi: "Để tôi, mọi người tiếp tục ăn đi."
Trâu Tung kỳ thật là sợ Đào Yến Cần hoặc cha Cố Trường Đình chạy đến tìm Cố Trường Đình cho nên không để cậu đi.
Trâu Tung đứng lên, tiếp tục nói: "Trường Đình a, tôi nói với cậu, căn biệt thự này của cậu không an toàn lắm, cậu có muốn suy xét đến việc đổi chỗ ở không, bảo vệ ở đây căn bản không quản lí người từ bên ngoài đi vào, cổng cũng không có thiết bị cảnh giác, rất không an toàn."
Kỳ thật vấn đề này Cố Trường Đình cũng có nghĩ qua, bất quá cậu trước đó trong tay không có tiền, để mua được biệt thự này, cơ hồ đã tiêu hết tất cả tiền tiết kiệm của cậu. Bất quá bây giờ tốt rồi, cậu lúc đầu trong tay có 38% cổ phần trong công ty, kết hợp với hội đồng quản trị đem Cố tiên sinh đá ra, cổ phần của Cố tiên sinh sẽ bị hội đồng quản trị phân đều ra cho các cổ đông.
Cố Trường Đình trở mình, trong tay đã cầm tới 55% cổ phần, trong công ty ưu thế tuyệt đối, trong tay cũng nắm được nhiều tiền.
Cố Trường Đình nói: "Tôi cũng có suy nghĩ đến nhưng vì gần đây bận quá, căn bản không rảnh để ý tới việc khác."
Trâu Tung mở cửa ra, bên ngoài không phải Đào Yến Cần hay Cố tiên sinh, mà là một người đàn ông mặc âu phục màu xám tro, chừng ba mươi tuổi, nhìn phi thường chín chắn, là Lê tiên sinh.
Trâu Tung không biết Lê tiên sinh, chỉ nói: "Xin hỏi ngài tìm ai?"
Lê tiên sinh vẫn đứng ở bên ngoài cho nên mọi người ngồi trong bàn ăn đều không nhìn thấy hắn ta.
Lê tiên sinh nói: "Xin hỏi Đào Kỳ ở đây sao? Tôi là Lê Thịnh Uyên."
Đào Kỳ ngồi ở bên cạnh Cố Trường Đình đang gắp một miếng thịt ba chỉ nướng cuốn trong rau xà lách bỏ vào miệng, kết quả nghe được lời nói từ ngoài cửa, thiếu chút liền cắn trúng đầu lưỡi.
Đào Kỳ đau đến hút khí, lông mày đều nhăn lại, một miếng thịt ba chỉ cuộn rau xà lách cực đại trong miệng cũng nuốt không trôi.
Cố Trường Đình cũng nghe được, đứng lên nhìn xem, vậy mà là Lê tiên sinh tìm đến.
Bởi vì Lê Thịnh Uyên phá hư công việc đầu tiên của Đào Kỳ cho nên Đào Kỳ rất tức giận, Lê Thịnh Uyên gọi điện thoại, cậu ta không nghe, gửi tin nhắn cũng không hồi âm. Lê tiên sinh không còn cách nào, lúc này mới tự mình chạy tới tìm người.
Cố Trường Đình nhìn thấy, nói: "Lê tiên sinh mời vào, Đào Kỳ đang ăn cơm."
Đào Kỳ vội vàng đem trong đồ ăn trong miệng nuốt xuống, thiếu chút nữa mắc nghẹn, thẳng đến khi nuốt xuống xong mới đứng lên muốn chạy: "Em ăn no rồi."
Lê tiên sinh nhìn thấy, vội vàng nói: "Tiểu Kỳ, ba có lời muốn nói, đi theo ba một chút, được không?"
Đào Kỳ không dám nhìn hắn ta, kỳ thật cậu ta không dám nhận điện thoại của Lê Thịnh Uyên không chỉ vì chuyện quảng cáo mà còn vì chuyện trước đó cậu ta cưỡng hôn Lê Thịnh Uyên, trong đầu còn đang đánh nhau đây, thực sự là không dám nhìn thẳng hắn.
Lê Thịnh Uyên lúc nói chuyện, ngữ khí vẫn rất ôn nhu, giống như không hề tức giận.
Cố Trường Đình nhìn thấy vội nói: "Không bằng Đào Kỳ mang Lê tiên sinh đi lên lầu nói chuyện đi?"
Đào Kỳ rất xấu hổ, không nói gì.
Lê Thịnh Uyên nói: "Tiểu Kỳ, chúng ta ra ngoài ăn một bữa cơm, sau đó nói chuyện được không?"
Đào Kỳ vô thức nói: "Con ăn no rồi."
Lê Thịnh Uyên cười: "Thế nhưng ba còn chưa ăn, hiện tại rất đói."
Đào Kỳ rốt cục nhìn thoáng qua hắn ta, do dự nửa ngày vẫn đi qua, lề mà lề mề chuẩn bị theo Lê Thịnh Uyên ra ngoài.
Hai người rốt cục rời đi, cửa nhà vừa đóng Trâu Tung liền hỏi: "Chuyện gì a? Vị Lê tiên sinh này sẽ không phải kẻ buôn người chứ, đem Đào Kỳ mang đi đâu thì sao?"
Tống Hữu Trình buồn cười nói: "Ăn cơm của em đi."
Trâu Tung tròng mắt xoay tròn: "Vị Lê tiên sinh kia không phải là người Đào Kỳ thích chứ?"
Cố Trường Đình dường như có chút kinh ngạc nhìn y một cái, chuyện này Trâu Tung làm sao biết.
Kết quả liền thấy Trâu Tung một mình ở đó cười xấu xa, không biết cười cái gì.
Tống Hữu Trình nói: "Em lại suy nghĩ bậy bạ gì vậy?"
Trâu Tung nói: "Nào có a, em là học Lôi Phong giúp người làm niềm vui."
Lê Thịnh Uyên mang Đào Kỳ đi, hôm nay Lê tiên sinh cũng không mang vệ sĩ cùng lái xe theo, hắn ta tự mình lái xe đưa Đào Kỳ đến một nhà hàng, cố ý chọn phòng thanh tịnh một chút.
Lê Thịnh Uyên biết cậu đã ăn no cho nên gọi một ly nước trái cây cùng một chút điểm tâm ngọt bánh, còn có kem ly, đều là vị Đào Kỳ thích.
Đào Kỳ cảm thấy xấu hổ chết đi được, cũng không biết mình nghĩ như thế nào, lúc ấy liền cưỡng hôn Lê tiên sinh.
Lê Thịnh Uyên nói: "Còn tức giận phải không?"
Đào Kỳ không nói chuyện.
Lê Thịnh Uyên nói: "Con còn nhỏ, loại phim có cảnh hôn hít kia không thích hợp với con."
Đào Kỳ nghe xong liền nói: "Con đã mười tám! Đã trưởng thành rồi."
Lê Thịnh Uyên nhịn không được cười nói: "Tiểu Đào đúng là lớn rồi nhưng vóc dáng vẫn hơi thấp."
Đào Kỳ bị chọt trúng chỗ đau, cậu ta cao không bằng Cố Trường Đình, dáng dấp cũng gầy tong, nhìn qua thì cứ tưởng nhiều nhất là học sinh lớp mười, đặc biệt ngây ngô.
Đào Kỳ lập tức cảm thấy chán nản, cũng biết mình không phải xinh đẹp như phụ nữ có ngực có mông, cũng không giống Triệu Giản dáng người tốt. Cả người khô quắt xẹp lép, trách không được ba ba không thích mình.
Lê Thịnh Uyên nhìn thấy, vội vàng xin lỗi: "Ba ba nói sai, Tiểu Đào đừng nóng giận, Tiểu Đào như vậy rất tốt, rất đáng yêu."
Đào Kỳ tức giận đến không biết làm sao, trừng mắt liếc hắn ta một cái, sau đó cầm điểm tâm nhét vào trong miệng, ác độc cắn cắn.
Lê Thịnh Uyên nhìn cậu ta ăn nhanh như vậy, sợ cậu ta nghẹn, vội mang nước trái cây đưa qua: "Uống nước đi, đừng để bị nghẹn, không đủ thì gọi thêm."
Đào Kỳ không khách khí nhận nước trái cây, nuốt điểm tâm xong liền uống một ngụm lớn.
Cậu ta uống quá nhanh, có một ít nước trái cây thuận theo khóe miệng chảy xuống, lập tức chảy tới trên cổ, cổ áo vì thế đều bị ướt.
Lê tiên sinh có chút bất đắc dĩ, vội dùng khăn tay lau nước trái cây trên cổ cùng áo của Đào Kỳ: "Quả nhiên vẫn như bé con, không khiến người ta bớt lo."
Đào Kỳ nghe vậy liền tức giận, trừng mắt Lê Thịnh Uyên nhưng lại không biết làm cái gì cho phải.
Lê Thịnh Uyên giúp cậu ta lau sạch sẽ nước trái cây, kết quả ngẩng đầu lên lại nhìn thấy khóe miệng của cậu còn một vệt dài nước trái cây, dứt khoát trực tiếp dùng tay lau qua khóe miệng của cậu: "Vẫn còn này."
Đào Kỳ cảm giác ngón tay Lê Thịnh Uyên đụng phải môi mình, mà môi cậu lại giống như đặc biệt mẫn cảm, có chút tê dại, toàn thân đều run rẩy một chút.
Phản ứng kia của Đào Kỳ diễn ra cực nhanh, trong đầu cậu trống rỗng, không hề suy nghĩ liền duỗi đầu lưỡi linh hoạt ra, thừa cơ liếm ngón tay Lê Thịnh Uyên ở bên môi mình.
Lê Thịnh Uyên sững sờ, dường như không nghĩ tới Đào Kỳ sẽ có hành động như vậy, trên đầu ngón tay nóng hầm hập còn trơn mượt, bởi vì quá mức kinh ngạc cho nên hắn ta cũng quên đem ngón tay rút lại.
Đào Kỳ liếm xong, lập tức đỏ bừng cả mặt nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của Lê Thịnh Uyên lại đột nhiên quyết định há miệng ra, cắn nhẹ vào ngón tay chưa kịp thu lại của hắn, lại ngậm vào trong miệng, nhẹ nhàng hút lấy còn đưa đầu lưỡi không ngừng liếm láp.
Thoáng một cái Lê Thịnh Uyên liền ngơ ngẩn, hắn ta chưa từng ở trước mặt người khác lộ ra vẻ mặt như thế.
Đào Kỳ ngậm lấy ngón tay hắn ta, trong cổ họng còn phát ra âm mũi, "Ngô..." một tiếng, thanh âm kia thực sự quá mập mờ, khiến cổ họng Lê Thịnh Uyên có chút phát khô.
Loại chuyện sắc tình này, Đào Kỳ làm mà mặt đỏ tới mang tai, thế nhưng vẫn kiên trì làm bởi vì Trâu Tung nói nó có tác dụng!
Mọi người ở cùng một chỗ, Đào Kỳ tính cách mặc dù nhìn yên lặng nhưng thật ra là đứa trẻ rất ngoan, mỗi ngày đều cực kỳ chăm chỉ, sau khi đi về liền giúp một tay dọn dẹp trong nhà hoặc là nấu cơm.
Chẳng qua Đào Kỳ nấu cơm rất khó ăn, bởi vì cậu ta từ nhỏ đã đi theo Lê tiên sinh, Lê tiên sinh thương còn không kịp sao có thể để cậu nấu cơm. Kỳ thật Đào Kỳ bị sủng đến kỹ năng sống tàn phế cấp độ chín, căn bản không biết nấu cơm là gì.
Lúc Trâu Tung nấu, Đào Kỳ sẽ ở bên cạnh làm trợ thủ, đồng thời học hỏi. Cho nên Đào Kỳ cùng Trâu Tung hai người ở trong phòng bếp vừa làm cơm vừa tâm sự, sau đó liền nói tới Lê tiên sinh...
Trâu Tung chỉ biết Đào Kỳ thích một người lớn tuổi hơn mình, đặc biệt ổn trọng thành thục, còn là người có tiếng tăm trong thương trường.
Trâu Tung nghe xong phát hiện ra nguyên lai Đào Kỳ thích người như vậy, trong giới thương nghiệp một đống kẻ mặt người dạ thú, nhìn thì chững chạc đàng hoàng, kỳ thật bên trong bẩn thỉu không chịu được.
Trâu Tung nhắc nhở Đào Kỳ đừng để bị bề ngoài lừa gạt, không chừng là ông chú thích SM gì đó.
Đào Kỳ bị Trâu Tung làm cho buồn cười, cha nuôi của cậu ta mới không phải người như vậy, rõ ràng rất đứng đắn rất cứng nhắc a.
Trâu Tung lại nghe nói Đào Kỳ đơn phương, ông chú kia còn không thích Đào Kỳ cho nên Đào Kỳ rất đau khổ.
Trâu Tung nghe xong liền nảy ra chủ ý xấu, làm cơm tối xong liền mang Đào Kỳ vào phòng, nói muốn dạy Đào Kỳ mấy chiêu.
Tống Hữu Trình đang tắm một nửa thì nghe bên ngoài có tiếng ư a a rất kỳ quái, đặc biệt đáng nghi, anh nhanh chóng lau người, mặc quần áo đi ra ngoài xem thử.
Kết quả vừa từ trong phòng tắm đi ra liền thấy Trâu Tung cùng Đào Kỳ đang ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào màn hình laptop.
Đào Kỳ sắc mặt đỏ ửng, mắt trợn thật lớn, trên mặt đỏ đến nhỏ ra máu, bộ dáng không biết nói thế nào cho phải.
Tống Hữu Trình lập tức đau đầu muốn chết. Trâu Tung vậy mà mang Đào Kỳ đi xem "Phim tình cảm hành động".
Trâu Tung bộ dạng hiên ngang nói đây là đang dạy học, nói Đào Kỳ quá đơn thuần ngây thơ, như thế này sao có thể câu dẫn được ông chú.
Cuối cùng Đào Kỳ xám xịt bỏ chạy, cảm giác xấu hổ chết đi được, Trâu Tung cười đến ngã xuống giường đau cả bụng.
Tống Hữu Trình dứt khoát đem người đặt lên giường, dọa Trâu Tung trừng mắt: "Làm gì?"
"Làm gì?" Tống Hữu Trình nói: "Em học rộng tài cao như vậy, theo anh thấy, để anh lãnh giáo một chút đi."
Đào Kỳ bị Trâu Tung đùa giỡn, nào ngờ, hôm nay thật sự dùng biện pháp ôi thiu của Trâu Tung đến "Câu dẫn" Lê tiên sinh.
Đào Kỳ dùng hết sức bình sinh mút đến miệng đều mỏi nhừ nhưng Lê tiên sinh lại một mực ngẩn người, giống như hoàn toàn không bị "Câu dẫn", khiến Đào Kỳ lòng lạnh như tro tàn.
Bỗng nhiên ngay lúc này, Lê Thịnh Uyên đem ngón tay rút ra, Đào Kỳ giật nảy mình nhìn lại liền thấy Lê Thịnh Uyên híp mắt nhìn cậu ta rất lạ.
Đào Kỳ nhịn không được rụt cổ lại, cảm giác ba ba hình như đang tức giận, cậu chơi lớn quá rồi.
Đào Kỳ hoảng sợ muốn chạy trốn, nào ngờ cậu ta vừa đứng lên liền bị Lê Thịnh Uyên ôm lấy eo.
Bị kéo một cái, cậu lập tức ngã vào trong ngực Lê Thịnh Uyên.
Lê Thịnh Uyên híp mắt nhìn cậu: "Ai dạy con?"
Đào Kỳ vội vàng trả lời: "Không có... Không có..."
Lê Thịnh Uyên nói: "Chẳng lẽ là thầy mà người đại diện an bài cho con?"
"Không không không, không phải." Đào Kỳ vội lắc đầu, hiểu lầm lớn rồi a.
Lê Thịnh Uyên không nói gì thêm, bất quá vẫn híp mắt, ánh mắt thâm trầm khiến Đào Kỳ trong lòng cực kỳ sợ hãi, đẩy bả vai Lê Thịnh Uyên chuẩn bị chạy trốn.
Nhưng cậu đẩy mấy cái chẳng chút tác dụng, ngược lại bị ôm càng chặt, eo đều muốn đứt mất.
Đào Kỳ không biết hắn muốn làm gì, chỉ ôm cậu không nói lời nào, khiến Đào Kỳ sắp bị dọa khóc.
Lê Thịnh Uyên dùng ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm môi Đào Kỳ không thôi, qua chừng mười phút đồng hồ mới phát hiện Đào Kỳ bị hù dọa, vẻ mặt chực khóc, lúc này mới vội vàng buông cậu ra.
Đào Kỳ lập tức chạy đến cửa phòng, thiếu chút nữa liền mở cửa chạy trốn.
Lê Thịnh Uyên nhanh chóng đứng lên, nói: "Để ba đưa con về."
Thức ăn trên bàn ăn chưa được bao nhiêu thì Lê Thịnh Uyên đã đưa Đào Kỳ trở lại nhà Cố Trường Đình. Trên đường đi hai người cũng không nói chuyện, Đào Kỳ cảm thấy mình lại khiến ba ba không vui, quả thực hỏng bét.
Đám Cố Trường Đình thu thập bàn ăn, rửa chén xong còn đang ở phòng khách tán gẫu thì Đào Kỳ trở lại, dọa mọi người kêu to một tiếng.
Trâu Tung - kẻ cầm đầu xúi giục, nói: "A? Đào Kỳ, nhanh như vậy đã trở lại rồi?"
Đào Kỳ nghe xong, đầu rủ xuống muốn chạm đến cả ngực.
Cố Trường Đình nhịn không được nhỏ giọng nói với Triệu Giản: "Sẽ không phải là lại cãi nhau chứ?"
Trâu Tung nhìn thấy chạy tới nhỏ giọng nói: "Tiểu Đào, thế nào? Biện pháp anh chỉ có hữu dụng hay không? Vài phút là bắt được cái ông chú thích giả vờ kia rồi."
Y còn chưa nói xong, Đào Kỳ liền ngẩng đầu lên trừng Trâu Tung một cái, sau đó chạy lên lầu đóng cửa lại.
Trâu Tung bị trừng mắt thì không hiểu ra sao: "Chuyện gì vậy a?"
Tống Hữu Trình nhìn thấy liền nói: "Còn chuyện gì nữa? Cái chủ ý ngu ngốc của em có thể thành công sao, khẳng định là làm hại Đào Kỳ."
"Cái gì mà chủ ý ngu ngốc chứ, đó là biện pháp đơn giản hữu hiệu nhất đó." Trâu Tung không phục nói.
Cố Trường Đình không hiểu ra sao: "Trâu Tung lại nảy ra chủ ý ngu ngốc gì sao?"
Trâu Tung không chịu nói, Tống Hữu Trình đành đem nội tình đơn giản vạch trần ra.
Cố Trường Đình cùng Triệu Giản nghe xong đều không biết làm sao, Đào Kỳ rõ ràng chính là bảo bối ngoan ngoãn, Triệu Giản còn coi cậu ta là con trai lớn mà nuôi, Trâu Tung vậy mà dám dẫn con trai hắn đi xem AV, còn dạy Đào Kỳ làm sao "Câu dẫn" người khác, khiến Triệu Giản tức đến đau cả đầu.
Cố Trường Đình dắt Trâu Tung đi làm công tác giáo dục, đem Trâu Tung quở trách một trận lớn.
Trâu Tung ủy khuất: "Tôi chỉ đùa một chút mà thôi."
Đào Kỳ thất lạc cả một ngày, ngày thứ hai còn phải đến công ty cho nên chỉ có thể đứng dậy đi ra ngoài.
Cố Trường Đình cùng Triệu Giản cũng muốn đến công ty cho nên tiện đường đưa Đào Kỳ theo.
Cố Trường Đình vừa lái xe vừa nói: "Đào Kỳ, giữa trưa tới chỗ bọn anh ăn cơm đi."
Đào Kỳ ỉu xìu cúi đầu giống như tận thế đến: "Dạ."
Cố Trường Đình hỏi: "Muốn ăn cái gì?"
Đào Kỳ nói: "Cái gì cũng được ạ."
Cố Trường Đình đáp: "Vậy em giữa trưa tới tìm bọn anh, anh nói Triệu Đan Tình ở lầu một chờ em."
"Dạ." Đào Kỳ đồng ý xong liền ỉu xìu cúi đầu đi.
Cố Trường Đình nhìn thấy nhịn không được thở dài, Triệu Giản nói: "Được rồi, vợ à, chúng ta đi nhanh đi, đứa nhỏ ấy mà, khó tránh khỏi thất tình một hai lần."
Cố Trường Đình hôm nay rất bận, dù sao vừa đem Cố tiên sinh đá ra khỏi hội đồng quản trị, còn có rất nhiều chuyện cần xử lý.
Bọn họ vừa đến cửa công ty liền nghe có tiếng người cãi nhau, nguyên lai là Cố tiên sinh chạy tới phá đám.
Thế nhưng Cố Trường Đình cùng Triệu Giản suýt chút nữa đã nhận không ra ông ta, dù sao Cố tiên sinh hôm qua cùng Đào Yến Cần đánh nhau, cào cấu mặt đầy vết xước, trên đầu vốn có chút hơi hói, bây giờ bị Đào Yến Cần túm cho rụng hết, thực sự là khó coi.
Cố tiên sinh mặt mũi đầy vết thương đứng dưới cổng công ty chửi đổng, nói có việc quan trọng cần nói.
Toàn bộ bảo vệ đều đến ngăn cản không cho ông ta vào, đồ của ông ta đều đã bị dọn dẹp hết, Cố Trường Đình hôm qua đã để người đưa đến Cố gia cho Cố tiên sinh, voi cùng nhanh gọn dứt khoát.
Cố tiên sinh nhìn thấy Cố Trường Đình đến thì tức giận mắng to, nước bọt tung hoành: "Cố Trường Đình! Mày sẽ gặp báo ứng! Mày chờ đó!"
Ông ta mắng xong lại muốn đánh người nhưng lúc này không cần Triệu Giản ra tay, một đống bảo vệ đã đem Cố tiên sinh đè xuống đất, ông ta căn bản không sờ tới được một góc áo của Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình nhìn thoáng qua Cố tiên sinh ở trên đất chật vật không chịu nổi: "Đi thôi."
Triệu Giản lập tức đi theo Cố Trường Đình lên tầng, hôm nay còn rất nhiều chuyện phải làm, ai cũng không rảnh lãng phí thời gian với Cố tiên sinh.
Công ty được điều chỉnh lại một chút, Cố tiên sinh bị đá ra khỏi hội đồng quản trị, chướng khí mù mịt trong công ty nháy mắt trở nên thoáng hơn rất nhiều.
Hiện tại Cố Trường Đình cầm 55% cổ phần trong công ty, nói một không ai dám nói hai. Những người khác cũng biết không thể tiếp tục đối nghịch với Cố Trường Đình, ngay cả mấy người trước kia là người của Cố tiên sinh đều thành thành thật thật, không dám nói tiếng nào.
Cố Trường Đình xử lý xong công chuyện của công ty, mấy ngày tới còn phải đến Lăng gia tham gia thọ yến cho nên thời gian cần phải tranh thủ, mấy ngày nay khó tránh khỏi bận bịu một chút.
Đến trưa, Triệu Đan Tình liền tự động xuống dưới lầu chờ đón Đào Kỳ.
Đào Kỳ người này thực sự là người gặp người thích, ngay cả Triệu Đan Tình nhìn thấy cậu ta cũng tình mẫu tử tràn lan, đặc biệt thích đùa giỡn Đào Kỳ, nghe Đào Kỳ tới liền chạy xuống lầu thật sớm chờ.
Cố Trường Đình lúc đầu muốn dẫn Đào Kỳ ra bên ngoài ăn nhưng Triệu Giản đề nghị cậu, vẫn là nên ăn ở công ty thôi, gọi thức ăn ngoài đến ăn ở trong phòng làm việc.
Kỳ thật Triệu Giản là sợ Đào Kỳ trong lòng không thoải mái lại uống rượu đến say mèm, lần trước đã rất mất mặt rồi, lần này ngàn vạn lần không thể giẫm lên vết xe đổ nữa.
Cố Trường Đình nghe xong cảm thấy có lý, dứt khoát quyết định ăn ở phòng làm việc, gọi một vài món ngon bên ngoài tới.
Triệu Đan Tình đi xuống lầu đón Đào Kỳ, một hồi lâu vẫn chưa trở về, Cố Trường Đình nhìn thoáng qua thời gian, nói: "Sao còn chưa tới? Sẽ không phải là có chuyện gì chứ?"
Cậu vừa mới nói xong điện thoại liền reo lên. Cố Trường Đình bắt máy, còn chưa lên tiếng, bên kia Triệu Đan Tình đã lo lắng nói: "Cố tổng, Đào Kỳ hình như xảy ra chuyện rồi."
"Cái gì?" Cố Trường Đình vội hỏi: "Làm sao vậy?"
Triệu Đan Tình nói: "Vừa rồi tôi ở tầng một chờ Đào Kỳ, chờ hoài không thấy liền đi ra ngoài xem thử thì thấy có một người đang chặn đường Đào Kỳ ở bên ngoài."
"Ở đâu?" Cố Trường Đình nói: "Chúng tôi lập tức đến đó."
Triệu Đan Tình nói: "Ngay hẻm nhỏ bên cạnh công ty."
Cố Trường Đình không dám chậm trễ, lập tức mang theo Triệu Giản chạy tới.
Triệu Giản vừa đi vừa hỏi: "Đến cùng là chuyện gì xảy ra?"
Kỳ thật Cố Trường Đình cũng không rõ: "Cụ thể em không biết, đi qua xem thử đã."
Lúc bọn họ tới, Triệu Đan Tình đã ở bên cạnh Đào Kỳ.
Cô ở tầng một công ty chờ nửa ngày, trái không thấy Đào Kỳ, phải cũng không thấy Đào Kỳ, chờ đến sốt ruột liền ra bên ngoài xem, nào ngờ xa xa nhìn thấy Đào Kỳ bị một người đàn ông ngăn lại trong ngõ hẻm.
Triệu Đan Tình, một cô gái, chạy tới cũng không giúp được gì, dứt khoát gọi điện thoại cho Cố Trường Đình trước, sau đó mang theo một bảo vệ trong công ty chạy qua hỗ trợ.
Cố Trường Đình cùng Triệu Giản đuổi tới liền thấy một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi. Người kia trong tay giơ một cái máy ảnh, vênh váo tự đắc chỉ vào Đào Kỳ nói gì đó.
Cố Trường Đình chạy tới, lập tức đem Đào Kỳ bảo hộ ở sau lưng: "Vị tiên sinh này, ông có chuyện gì sao?"
Cố Trường Đình cùng Triệu Giản cũng không biết người đàn ông này, hắn ta nhìn thấy một đống người đến cũng không sợ: "Tôi thì có chuyện gì?"
Hắn ta nâng máy ảnh trong tay lên: "Nhìn thấy sao? Trong này có không ít ảnh xấu hổ của Đào Kỳ, đây đều là nhược điểm của cậu ta. Kỳ thật tôi cũng không có ý đồ xấu, tôi là người đại diện của Đào Kỳ, có thể đối với cậu ta thế nào chứ?"
Cố Trường Đình nghe xong thì mù mờ, người đại diện?
Đào Kỳ sợ bị lộ cho nên không nói với Cố Trường Đình mình là diễn viên, lúc này người đàn ông kia nói ra khiến Đào Kỳ đều hoảng.
Triệu Giản cũng đau đầu, chẳng qua nghe người đàn ông kia nói là người đại diện của Đào Kỳ thì đột nhiên tỉnh ngộ, người này hắn chưa từng gặp nhưng thanh âm lại rất quen, người đại diện trước từng để Đào Kỳ đi tiếp rượu, Triệu Giản còn cùng người kia nói chuyện qua điện thoại.
Nguyên lai người đàn ông này chính là người đại diện cũ của Đào Kỳ, họ Chu, bởi vì bắt Đào Kỳ đi tiếp rượu, bị Triệu Giản phát hiện cho nên Đường Quý Khai tự mình thông báo với cao tầng, khai trừ người đại diện họ Chu này.
Họ Chu mất việc, đương nhiên ghen ghét Đào Kỳ cho nên mấy ngày nay không làm việc gì cả, chỉ theo dõi Đào Kỳ, rồi chụp rất nhiều ảnh của cậu.
Đào Kỳ bộ dáng gấp gáp: "Trong tay hắn ta có rất nhiều ảnh chụp."
Họ Chu cười lạnh nói: "Hừ, làm kỹ nữ còn đòi lập đền thờ, trước kia tao muốn mày đi tiếp rượu mày không nguyện ý, hiện tại ngược lại càng làm càng vui vẻ? Tao cho mày biết, những hình này tao nếu đưa lên mạng, mày cả đời này tiền đồ liền hủy hết, biết chưa?"
Đào Kỳ nghe hắn ta nói, lập tức trừng mắt: "Tôi không làm cái gì hết."
"Không làm?" Chu đại diện khinh thường: "Ảnh chụp ở đây, có muốn nhìn một chút hay không?!"
Hắn ta nói xong, lôi từ trong túi ra một xấp ảnh chụp ném xuống, "Phần phật" một tiếng bay đầy đất.
Cố Trường Đình cùng Triệu Giản cúi đầu nhìn, lập tức liền nhíu mày.
Tên họ Chu này vẫn một mực theo dõi Đào Kỳ cho nên chụp được rất nhiều ảnh.
Những ảnh này đều là chụp lén cho nên không rõ ràng lắm, trong ảnh là Đào Kỳ ở cùng với người khác, Cố Trường Đình cẩn thận nhìn, bên trong còn có cả cậu.
Đương nhiên, khi Triệu Giản nhìn qua, bên trong cũng có hắn!
Bởi vì chụp không rõ ràng cho nên những tấm rất bình thường cũng trở nên mập mờ.
Có một tấm hình là Triệu Giản mặc quần áo thoải mái, Đào Kỳ đi ở bên cạnh, bọn họ hẳn là ở trước cửa nhà Cố Trường Đình. Đào Kỳ đang cùng Triệu Giản nói chuyện nhưng bởi vì Đào Kỳ quá thấp cho nên nhất định phải ngửa đầu mới được.
Chu đại diện không biết chụp từ góc nào, vậy mà nhìn giống như Triệu Giản đang cùng Đào Kỳ hôn nhau.
Triệu Giản thật sự là nghẹn họng nhìn trân trối, Cố Trường Đình cũng đều sửng sốt, nhịn không được ngẩng đầu nhìn Triệu Giản.
Triệu Giản vội vàng quơ tay, Cố Trường Đình chỉ là quá kinh ngạc mà thôi, không phải không tin Triệu Giản, thiếu chút bật cười.
Trong tấm ảnh Triệu Giản cúi đầu, lại không quá nét cho nên căn bản thấy không rõ mặt, hắn lúc ấy mặc quần áo thoải mái, cùng với bây giờ mặc đồ vest thực sự quá khác biệt cho nên họ Chu căn bản không nhận ra.
Chu đại diện đắc ý: "Nhìn thấy chưa, Đào Kỳ cùng nhiều người có quan hệ không bình thường như vậy, đều là chứng cứ vô cùng xác thực."
Hắn ta vừa nói xong, đột nhiên nhìn kỹ Cố Trường Đình, sau đó khinh thường nói: "A, nguyên lai cậu cũng là một trong mấy kim chủ của Đào Kỳ a, vậy cậu cần phải cẩn thận một chút, Đào Kỳ trừ hầu hạ cậu, còn hầu hạ qua rất nhiều người đấy."
Cố Trường Đình bị hắn ta nói cho ngơ ngẩn, nguyên lai thời điểm Cố Trường Đình cùng Đào Kỳ đứng chung một chỗ cũng bị cái tên họ Chu này chụp lén.
Chu đại diện sợ Cố Trường Đình không nhận, vội vàng lật ra một tấm ảnh, chỉ vào cho bọn họ nhìn.
Trên tấm ảnh thật đúng là Cố Trường Đình cùng Đào Kỳ, hai người cùng một chỗ từ trong xe đi ra, Cố Trường Đình tay khoác trên lưng Đào Kỳ, hình như là đang nói cái gì đó, dáng vẻ cười cười nói nói.
Mặc dù chỉ là một động tác khoác vai thế nhưng nhìn qua rất thân mật, hoàn toàn rất dễ khiến người khác hiểu nhầm.
Thế nhưng đây không phải cái khiến người ta kinh ngạc nhất, kinh ngạc nhất chính là có một tấm ảnh, nhân vật chính là hai người Đào Kỳ cùng Lê Thịnh Uyên.
Đương nhiên cũng là chụp lén, hơn nữa còn là cách một cái cửa sổ chụp.
Trong bức ảnh, chỉ có bóng lưng Lê Thịnh Uyên, hắn ta ngồi đem Đào Kỳ kéo qua, Đào Kỳ cúi đầu, nhìn cũng giống như là đang cùng Lê Thịnh Uyên hôn nhau.
Cố Trường Đình cùng Triệu Giản nhìn thấy tấm ảnh kia đều lập tức quay qua nhìn Đào Kỳ.
Đào Kỳ nháo cái đỏ hết cả mặt, cái này không phải là trưa hôm qua Lê Thịnh Uyên dẫn cậu ta đi ăn sao? Bọn họ ở bên trong phòng riêng có cửa sổ, không nghĩ tới lại có người ở phía bên ngoài chụp lén.
Đào Kỳ vẫn đang ở nhờ tại nhà Cố Trường Đình, sao có thể đòi tiền Cố Trường Đình nữa: "Anh ấy không phải kim chủ của tôi, ông hiểu lầm rồi, tôi không có nhiều tiền đưa cho ông đâu."
"Ui da? Định chạy làng đúng không?" Chu đại diện nói: "Không có tiền? Được, vậy mày đi theo tao. Chỗ của tao vừa vặn có một ông chủ, hắn nói lần trước gặp mày liền muốn chơi đùa với mày, muốn cùng mày lên giường, coi như gán nợ đi."
Đào Kỳ nghe hắn ta nói xong nhịn không được giận đỏ mặt.
Chu đại diện càng cười ngông cuồng: "Mà tao trước kia thật cũng không để ý, vẻ ngoài của mày đúng là rất không tệ, chờ vị Lâm lão bản kia chơi chán, mày cũng theo tao vài bữa đi, biết đâu tao cao hứng sẽ đem mấy tấm hình này tiêu hủy."
Cố Trường Đình thực sự là nghe không được nữa, vừa muốn quát lớn đã bị Triệu Giản ngăn lại.
Triệu Giản nói: "Vị tiên sinh này, ông đang kể chuyện cười sao? Ông muốn đưa những tấm hình này ra ánh sáng, đương nhiên không có ai ngăn cản. Tôi chỉ sợ ảnh chụp của ông không có tờ báo nào dám nhận."
"Mày... Mày nói cái gì?" Chu đại diện trừng mắt.
Triệu Giản nói: "Còn chưa nói đến việc ông trước đó trường kỳ theo dõi Đào Kỳ đã xâm phạm vào đời tư của cậu ấy, chuyện này Đào Kỳ nhất định sẽ cùng công ty phản hồi, ông vẫn là trước hết nghĩ cách làm thế nào đối phó với việc kiện cáo đi, đừng có ở đó mà nằm mơ giữa ban ngày nữa."
Chu đại diện tức giận: "Tốt tốt tốt, các người chờ đó, chờ mà thân bại danh liệt đi!"
Người đại diện kia nói xong liền cầm máy ảnh phẫn nộ rời đi.
Đào Kỳ thấy hắn ta đi thì có chút bất an: "Thật xin lỗi, em không biết lại mang đến cho các anh phiền toái lớn như vậy."
Cố Trường Đình vỗ đầu Đào Kỳ: "Nói gì đó, cái này không thể trách em."
"Những tấm hình kia..." Đào Kỳ nói: "Em vẫn là nên rời khỏi nhà Cố đại ca đi, em cảm thấy hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho em như vậy, nếu lại bị chụp nữa thì không tốt."
May mắn trong tấm ảnh không có Tống Hữu Trình, nếu Tống Hữu Trình cùng Đào Kỳ bị chụp ở cùng một chỗ, không chừng ngành giải trí lại muốn bùng nổ.
Cố Trường Đình nói: "Em dọn đi đâu? Ký túc xá công ty cho em đã chuẩn bị xong chưa?"
Ký túc xá xác thực đã được chuẩn bị xong, chẳng qua là còn mới, mùi sơn tường vẫn còn, nếu vào ở khả năng đối với thân thể không tốt lắm.
Đào Kỳ vội vàng nói: "Được được, em dọn đến ký túc xá được."
Triệu Giản đập cái ót Đào Kỳ một cái: "Vẫn là ở lại đi, một mình em ai có thể yên tâm."
Đào Kỳ thật sự rất cảm động, lúc cậu ta mới bắt đầu vào ở nhà Cố Trường Đình, Triệu Giản là người đầu tiên không nguyện ý, bất quá bây giờ không nguyện ý cũng không được, dù sao trong nhà còn có hai tên Trâu Tung cùng Tống Hữu Trình mỗi ngày làm bóng đèn, thêm Đào Kỳ cũng không nhiều, thiếu Đào Kỳ cũng không ít.
Lại nói, vừa rồi Chu đại diện còn nhắc đến, có người nhắm vào Đào Kỳ, tựa hồ là muốn nhúng chàm cậu ta, đối với cậu ta không có ý tốt, Triệu Giản càng không yên lòng, sợ con trai lớn chịu thua thiệt.
Cố Trường Đình nói: "Được rồi, cơm trưa sắp lạnh rồi, chúng ta về ăn cơm trước, chuyện này lại nói sau."
Đào Kỳ đi theo phía sau, chuyện cũng đã xảy ra, chỉ đành nghiêm chỉnh theo Cố Trường Đình cùng Triệu Giản về công ty ăn cơm trưa.
Cơm trưa mặc dù là gọi bên ngoài nhưng lại phi thường phong phú.
Đào Kỳ ăn cơm trưa cùng Triệu Giản và Cố Trường Đình, tâm tình dường như tốt hơn một chút, cuối cùng cũng nở nụ cười.
Cố Trường Đình để Triệu Giản thu thập hộp thức ăn mang ra ngoài, sau đó uống một ngụm nước mới nói: "Đào Kỳ, tới đây, ngồi xuống chỗ này."
Đào Kỳ vội chạy tới, nghiêm chỉnh ngồi trước mặt Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình nói: "Trước đây anh không hỏi công việc của em là vì anh không muốn can thiệp quá nhiều vào chuyện riêng của em, chỉ là mới vừa rồi người kia..."
Đào Kỳ bị hỏi lập tức liền hoảng, vội vàng dùng ánh mắt tìm kiếm Triệu Giản phát tín hiệu cứu trợ.
Triệu Giản nghe xong cũng rất đau đầu, đều do cái tên đại diện chết tiệt kia. Triệu Giản vội vàng nháy mắt ra dấu lại cho Đào Kỳ.
Cố Trường Đình nhìn thấy nói: "Hai người nháy mắt cái gì? Cho là em không nhìn thấy sao?"
"Không có không có." Triệu Giản chân chó chạy tới: "Vợ, uống miếng nước."
Đào Kỳ không biết làm sao giấu diếm, ấp úng nói: "Chính là... Chính là diễn viên..."
Cố Trường Đình kỳ thật rất ngạc nhiên bởi vì Đào Kỳ ngoan như vậy, cậu có chút không thể tin được lại là nghệ sĩ. Dù sao ngành giải trí loạn như thế nào Cố Trường Đình ít nhiều cũng biết, không ít kẻ có tiền thích bao dưỡng tiểu minh tinh.
Trâu Tung trước kia cũng là hoa hoa đại thiếu cho nên Cố Trường Đình cũng tuyệt không lạ lẫm.
Đào Kỳ vội vàng nói: "Cái này... Cái này kiếm tiền nhiều! Với lại, với lại em cũng thích diễn xuất."
Cố Trường Đình vừa rồi nghe người đại diện họ Chu kia nói kỳ thật cũng đoán được một chút. Đào Kỳ nói thích diễn xuất, Cố Trường Đình cũng không có cách nào, cậu cũng không muốn để Đào Kỳ từ bỏ sở thích của mình, chỉ nói: "Vậy em bình thường chú ý một chút, đừng để bị người lừa gạt. Mấy cái việc tiếp rượu kia, phải từ chối không đi."
"Em biết." Đào Kỳ liên tục gật đầu.
Triệu Giản nói: "Vợ em yên tâm đi, anh sẽ để ý đến Đào Kỳ."
Cố Trường Đình nói: "Anh không quấy rối là may rồi."
Cố Trường Đình nghĩ nghĩ, vẫn là có chút lo lắng mấy tấm ảnh trong tay cái người Chu đại diện kia, mặc dù bọn họ đích xác không có gì, nhưng nếu chuyện này rơi vào tay đám săn tin và mấy anh hùng bàn phím chỉ sợ thiên hạ bất loạn trên mạng kia, đến lúc đó sẽ ảnh hưởng không tốt đến Đào Kỳ.
Cố Trường Đình nói: "Chuyện ảnh chụp, anh sẽ nghĩ biện pháp sai người xử lý, em không cần lo lắng."
Đào Kỳ vội vàng nói: "Cảm ơn Cố đại ca."
Kỳ thật chuyện ảnh chụp, Triệu Giản định đi tìm Đường Quý Khai xử lý. Đường Quý Khai ở đó có đoàn đội chuyên nghiệp, mỗi ngày đều sẽ tiến hành giám sát đám săn tin, bình thường rất nhiều ảnh chụp trước khi bị vạch trần đều có thể đoạt lại, một vài thứ không thể vạch trần cũng sẽ dùng tiền mua rồi tiêu hủy.
Cố Trường Đình muốn sai người đi xử lý chuyện này, chẳng qua Cố gia cùng giới giải trí không thân thuộc, nhờ người ta liền sẽ rất phiền phức. Triệu Giản cũng không dám nói thẳng chuyện này giao cho mình, kết quả buổi chiều Đào Kỳ vừa rời đi, Triệu Giản liền phát hiện vợ mình lại gọi điện thoại cho Đường Quý Khai.
Triệu Giản bị dọa đến một thân mồ hôi lạnh, tưởng là mình bị lộ hay gì đó, quả thực là có tật giật mình, kỳ thật Cố Trường Đình chỉ gọi điện thoại xin nhờ Đường Gia tiểu thiếu gia xử lý chuyện này.
Triệu Giản ở bên cạnh một bộ lơ đãng nhưng lại nơm nớp lo sợ nghe lén, nghe nửa ngày mới nhẹ nhàng thở ra.
Đường Quý Khai sảng khoái đáp ứng, trong lòng tự nhủ chuyện chị dâu nhờ vả, chỉ có thể vâng vâng dạ dạ, tuyệt đối không thể chối từ.
Nếu Cố Trường Đình đã nói với Đường Quý Khai chuyện này thì Triệu Giản cũng không cần phí lời nữa, cảm thấy chuyện này tuyệt đối không có vấn đề.
Buổi chiều Cố Trường Đình có cuộc họp, Triệu Giản lúc đầu muốn đi theo thế nhưng lúc ở trong hành lang nhận được điện thoại của Đường Quý Khai, không biết Đường Quý Khai bên kia xảy ra chuyện gì. Triệu Giản đành phải chạy đến chỗ vắng nhận điện thoại.
Triệu Giản nói: "Chú gọi điện thoại cho anh làm gì vậy?"
Đường Quý Khai liền nói: "Đường lão đại, không tốt rồi."
"Làm sao?" Triệu Giản nghe cậu ta nói không tốt, trong lòng lập tức liền lo lắng, không biết lại xảy ra chuyện gì.
Đường Quý Khai nói: "Chuyện ảnh chụp chị dâu nhờ em đi xử lý, em đã liên hệ nhưng muộn một bước, tất cả ảnh chụp đều bị người khác mua rồi."
Triệu Giản nghe xong nói: "Ai mua? Mua lại là được rồi, không phải nhiều thêm chút tiền thôi sao."
"Không phải a." Đường Quý Khai nói: "Người ta không chịu bán cho em."
Triệu Giản nhíu mày: "Sẽ không phải là đối thủ một mất một còn nào của Đường Gia đấy chứ?"
Đường Quý Khai nói: "Đối thủ một mất một còn em cũng không sợ, là cái tên Giang gia mặt người dạ thú Giang Tam ngốc kia a."
Triệu Giản thiếu chút không kịp phản ứng, Giang Tam ngốc là cái quỷ gì.
Đường Quý Khai nói: "Vị hôn phu của anh đó, cái tên hơn một mét tám mà nhất định phải đóng vai bé thỏ trắng đó."
Triệu Giản: "..."
Triệu Giản nói: "Chú chớ có nói hươu nói vượn, cái gì mà vị hôn phu, anh đã kết hôn rồi, giấy hôn thú cũng nhận rồi."
Đường Quý Khai nói: "Dù sao cũng chính là hắn, không biết trúng gió cái gì đem ảnh chụp tất cả đều mua hết, em gọi điện thoại cùng hắn thương lượng, hắn nói ảnh chụp không bán, hắn tự có chuyện cần dùng, tuyệt đối là muốn giở trò!"
Triệu Giản nghe được là Giang Tam thiếu, trong lòng có chút bồn chồn, không biết Giang Lão Tam rốt cuộc có ý gì: "Hắn có nói ảnh chụp dùng làm gì không?"
Đường Quý Khai nói: "Không nói, hắn chỉ bảo nếu như anh thật muốn ảnh chụp thì gọi điện thoại cho hắn, tự mình cùng hắn thương lượng."
Triệu Giản không biết Giang Lão Tam trong hồ lô muốn bán cái gì đành nói: "Anh biết rồi, để anh gọi điện thoại cho hắn ngay bây giờ, chuyện này để anh xử lý."
"Đại ca, tự cầu phúc đi." Đường Quý Khai nói.
Đường Quý Khai cúp điện thoại, Triệu Giản nghĩ nghĩ, vẫn là gọi một cuộc cho Giang Tam thiếu, dù sao ảnh chụp đều ở trong tay hắn ta, những tấm ảnh kia bị lộ ra thì không tốt cho Đào Kỳ, hơn nữa còn có Triệu Giản trong đó, vạn nhất bị lộ ra, tuyệt đối sẽ có người nhận ra thân phận của hắn.
Triệu Giản gọi qua, còn tưởng rằng đối phương sẽ không nhận, dù sao cũng là số lạ, thế nhưng không ngờ tới, đối phương nhận rất nhanh, chỉ mới hai tiếng chuông nghe tiếng trả lời.
Tiếng một người đàn ông nghe rất trẻ trung mang theo ý cười vang lên: "Là Đường tiên sinh sao?"
Triệu Giản nói: "Là tôi."
Người đàn ông nói: "Biết ngay Đường tiên sinh rất nhanh sẽ gọi điện thoại cho tôi mà."
Triệu Giản nói: "Tôi muốn mấy bức ảnh trong tay cậu."
"Ảnh..." Người đàn ông nói: "Có thể cho Đường tiên sinh, chẳng qua tôi có chút việc muốn cùng Đường tiên sinh nói chuyện trực tiếp cho nên muốn cùng Đường tiên sinh hẹn gặp mặt."
Triệu Giản nghe xong liền nhíu mày, còn muốn gặp mặt, thực là phiền phức.
Bất quá đối phương kiên trì yêu cầu như vậy Triệu Giản cũng không có cách nào, dù sao đối phương trong tay vẫn đang giữ ảnh chụp.
Hắn nhìn thoáng qua thời gian, còn hai tiếng nữa mới đến lúc tan làm, Cố Trường Đình đang họp, hẳn là một lát nữa cũng sẽ chưa xong, nếu như chính mình đi nhanh về nhanh, hẳn là có thể trước khi buổi họp kết thúc liền trở về.
Bởi vì lần trước Triệu Giản vụng trộm hẹn Đào Kỳ bị Cố Trường Đình phát hiện cho nên rút được kinh nghiệm, không dám ở quán cà phê dưới tầng trệt hẹn Giang Lão Tam, cố ý hẹn ở một nơi xa một chút, phải đi xe nửa giờ.
Một lần đi về cần một giờ, nhiều nhất hai người gặp nhau bàn chuyện lại cần một giờ, tuyệt đối đủ thời gian.
Vì không để cho mình lộ tẩy, lúc Triệu Giản rời đi còn cố ý tìm Triệu Đan Tình: "Nếu như Cố tổng họp xong sớm, cô liền nói với Cố tổng tôi đi siêu thị, mua chút đồ ăn tối về nấu cơm, rất nhanh sẽ trở lại."
Tiểu thư ký Triệu Đan Tình không nghi ngờ gì, gật đầu đáp ứng.
Triệu Giản vội vàng ra khỏi công ty, đến dưới lầu đón xe đến điểm hẹn.
Ai ngờ Triệu Giản chân trước vừa đi, chân sau Cố Trường Đình liền từ phòng hội nghị đi ra. Bọn họ vốn là có hợp đồng trọng yếu phải ký, bên trong có một vài điều khoản cần cẩn thận thương thảo nhưng đối phương lại thực sự quá khách khí, cho rằng đây là lần thứ nhất hợp tác nên cho Cố gia chút ngon ngọt, cho nên điều khoản đều rất nhượng bộ, bởi vậy Cố Trường Đình rất hài lòng, hợp đồng tự nhiên là ký rất nhanh, xong xuôi liền tan họp.
Cố Trường Đình đi ra ngoài không nhìn thấy Triệu Giản, Triệu Đan Tình liền đem lời của Triệu Giản nói lại với Cố Trường Đình.
Cố Trường Đình không biết Triệu Giản đi mua gì nhưng cũng không hoài nghi.
Cố Trường Đình nhìn đồng hồ nói: "Anh ấy có nói đi siêu thị nào không?"
Triệu Đan Tình lắc đầu.
Cố Trường Đình gọi điện thoại cho Triệu Giản thế nhưng Triệu Giản để điện thoại ở chế độ yên lặng cho nên căn bản không nghe thấy.
Cố Trường Đình không còn cách nào, vốn định đi tìm Triệu Giản, hiện tại cũng chỉ có thể chờ Triệu Giản trở về.
Cậu nhìn đồng hồ, lại gọi cho Đào Kỳ một cuộc. Muốn hỏi Đào Kỳ lúc nào thì về nhà, vừa vặn có thể đón luôn cậu ta cùng về.
Đào Kỳ nhận điện thoại của Cố Trường Đình liền nói: "Cố đại ca, em bây giờ không có ở công ty, đang ở ngoại cảnh, xong việc em sẽ tự về nhà."
Cố Trường Đình nói: "Ngoại cảnh? Là ở nơi nào, có xa hay không, anh hiện tại không có việc, cứ để anh đi đón cậu."
Đào Kỳ hôm nay được Sầm Tưởng đưa đi ngoại cảnh, chẳng qua không phải đi quay phim hay là quay quảng cáo, mà là xem người khác quay phim mà học tập.
Đào Kỳ không nghĩ phiền phức đến Cố Trường Đình, thế nhưng Cố Trường Đình hiện tại cũng không có việc làm, nghĩ muốn lái xe đi đón Đào Kỳ, vừa lúc Triệu Giản mua đồ trở về liền có thể cùng nhau về nhà.
Đào Kỳ nói địa chỉ, cách công ty Cố Trường Đình cũng không quá xa, Cố Trường Đình nghe xong liền cầm chìa khóa đi đón Đào Kỳ.
Đào Kỳ cùng Sầm Tưởng chào tạm biệt, đứng trước cổng toà nhà chờ Cố Trường Đình.
Hiện tại vẫn là mùa hè, mặc dù sắp sang mùa thu nhưng vẫn cực kỳ nóng, Đào Kỳ đứng chốc lát liền muốn bốc khói, vội vàng chạy đến dưới bóng cây tránh nắng.
Cậu ta cả mặt đều bị hun đỏ, đưa tay quạt quạt cho mình, vẫn nhìn quanh bốn phía, không biết Cố Trường Đình lái xe từ hướng nào tới.
Đào Kỳ nhìn quanh nửa ngày, vẫn không thấy Cố Trường Đình, ngược lại nhìn thấy người khác có điểm giống Triệu Giản.
Đào Kỳ còn cho là mình hoa mắt, dù sao nơi này cách công ty Cố Trường Đình có chút xa, Triệu Giản phải ở cùng Cố Trường Đình mới đúng, sao lại đột nhiên một mình chạy tới đây?
Người đàn ông cao lớn cực giống Triệu Giản kia xuống xe taxi, bước nhanh vào một nhà hàng rất có phong cách bên cạnh.
Đào Kỳ căng mắt nhìn, cứ tưởng người đàn ông cao lớn tiến vào nhà hàng liền biến mất, nhưng không nghĩ tới hắn vừa tiến vào trong, vị khách ngồi gần cửa sổ liền đứng lên, hướng về phía người đàn ông cao lớn vẫy vẫy tay.
Kết quả Triệu Giản liền đi qua ngồi đối diện vị khách kia.
Thật đúng là Triệu Giản!
Đào Kỳ trừng lớn mắt.
Đào Kỳ lại nhìn lên, người đàn ông ngồi cùng bàn với Triệu Giản kia, đôi mắt đào hoa, dáng vẻ không tồi, khoảng hơn hai mươi tuổi, lúc nói chuyện vẫn luôn mỉm cười, không biết đang nói cái gì nhưng có vẻ tâm tình rất không tệ.
Đào Kỳ dường như hiểu ra gì đó nhưng ngay lúc cậu ta đang suy nghĩ, bỗng nhiên một chiếc xe dừng lại trước mặt cậu ta.
Cố Trường Đình hạ cửa sổ xe xuống: "Đào Kỳ, nhìn cái gì đấy, mau lên xe, nhìn em nóng quá."
Đào Kỳ nhìn vào xe thăm dò, quả nhiên không thấy Triệu Giản, vội vàng hỏi: "Cố đại ca, đại ca em đâu?"
Cố Trường Đình thuận miệng nói: "Triệu Giản nói đi siêu thị, không biết muốn mua cái gì."
Triệu Giản không ở đây, còn tìm cớ đi siêu thị, nhưng thật ra lại cùng một người đàn ông đẹp mắt ở cùng một chỗ hẹn hò...
Đào Kỳ não bổ, nháy mắt cảm thấy chuyện này lớn rồi đây!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.