Hộ Quốc Chiến Thần

Chương 339: Vậy là em sai rồi!




'Thẩm Khanh Nguyệt nhìn cô ấy không nói nên lời, dở khóc dở cười nói: “Rốt cuộc các em sao vậy? Chỉ là chơi game mà làm ầm ï lên như vậy, người không biết còn tưởng rằng bọn em đang đánh nhau."
"Bọn em đang đánh nhau mà" Đới Tư nhẹ nhàng chỉnh lại kính rồi nhanh chóng kể lại sơ bộ câu chuyện cho bọn họ nghe.
Họ đang một game online mà hiện nay khá hot, game này là do Dương Y Y. mang đến đây.
Dương Y Y này qua đây là do đổi ký túc xá với Lý Mộc Tử trước đó. Ban đầu xem cô ta chơi game, ba người đều không quan tâm. Kết quả là sau khi xem vài ngày, thấy game này rất thú vị, sau đó, họ lần lượt tham gia game này.
Những ngày đầu, mọi chuyện diễn ra bình thường, dưới sự hướng dẫn của Dương Y Y, họ chơi rất suôn sẻ, vô cùng vui vẻ nhưng thời gian tốt đẹp không kéo dài lâu.
Chỉ sau vài ngày chơi, họ đã gặp rắc rối.
Lý do là vì bốn người họ đang chiến đấu với một boss trong game, người chơi có trang bị tốt hơn họ rất nhiều đã tấn công, muốn cướp boss từ tay họ.
Kết quả là người chơi được mệnh danh là "Bất khả chiến bại" đã đánh giá quá cao thực lực của bản thân, chẳng những không giết được bọn họ, thậm chí còn bị bọn họ giết chết.
Kết quả là chuyện này đã chọc phải tổ ong. Có lẽ "Bất khả chiến bại" ngoài đời thực rất giàu có, chẳng bao lâu sau, đã cấu
kết với nhiều người bắt đầu truy sát bốn người họ, đe dọa sẽ đánh đến khi phục. mới thôi.
Họ vốn là những người mới chơi game, đối thủ lại đông hơn nên đương nhiên là không thể thắng.
Nhưng càng không đánh bại được thì bọn họ lại càng không cam lòng, dù có bị giết bao nhiêu lần thì họ cũng sẽ không bao giờ đầu hàng.
Theo như họ nói, đây gọi là phải có tự tin, phải có cốt khí.
Họ không chịu đầu hàng, "Bất khả chiến bại" liên tục phân cao thấp với họ, suốt ngày truy sát khiến tâm trạng họ cảm thấy rất tệ.
Sau khi biết được đại khái sự việc, Thẩm Khanh Nguyệt lại một lần nữa cạn lời.
Một lúc lâu sau, Thẩm Khanh Nguyệt mới an ủi nói: “Chơi game chỉ để giải trí thôi. Đâu có ai như bọn em, chơi game lại khiến bản thân ôm một bụng tức như vậy? Bọn họ muốn giết thì cứ để bọn họ giết, dù sao trên người bọn em cũng không mất đi miếng thịt nào.”
"Vậy đâu có được!" Lâm Thiển liên tục lắc đầu: "Anh em nói, có thể thua, nhưng không thể nhận thua!"
Thẩm Khanh Nguyệt nghe vậy, lập tức tức giận nhìn Lâm Vũ. Đang yên đang lành lại dạy Lâm Thiển những thứ này làm gì?
Đâu có người anh trai nào như hắn!
Nhưng Lâm Vũ cũng không hề có chút cảm giác hối hận, ngược lại tán dương khen ngợi: "Đúng, phải như vậy!"
..." Sắc mặt Thẩm Khanh Nguyệt tối sầm lại, vừa tức giận vừa buồn cười. Mục đích của việc chơi game là gì? Lâm Vũ cười ha ha nói với Lâm Thiển: "Người đó muốn tìm trợ thủ, các em cũng có thể tìm mài! Nếu không tìm được, chỉ bỏ một tiền mời một số người trong đó giúp các em đối phó với họ."
"Vậy là em sai rồi!"
Lâm Vũ lại gõ nhẹ vào đầu Lâm Thiển rồi cười nói: "Rõ ràng có nhiều con đường để đến đích, nhưng em vẫn cứng đầu từ vách đá nhảy xuống. Đây không phải là anh hùng mà là kẻ ngốc."
Mặc dù hắn rất yêu chiều Lâm Thiển nhưng đạo lý nên dạy thì vẫn phải dạy, không thể cô ấy làm sai nhưng vẫn một mực nói là cô ấy đã làm đúng được. Như
vậy, không phải là chiều chuộng mà là làm hại cô ấy.
Lâm Thiển nghiêng đầu, suy nghĩ cẩn thận về lời nói của Lâm Vũ. Sau một lúc lâu, cô gật đầu tỏ ra đã hiểu.
“Được rồi, nếu đã hiểu rõ rồi thì đừng lăn tăn chuyện này nữa.”
Thấy Lâm Thiển đã nghĩ thông, hắn cũng không nói thêm nữa, cười nói:
“Các bạn của em đã cùng em chịu khổ mấy ngày nay, bây giờ cũng sắp đến giờ ăn rồi, đi thôi, anh dẫn bọn em đi ăn, đợi ăn no uống đủ rồi hãy quay về tiếp tục chiến đấu với bọn họ."
Cho dù không có báo cáo của Ám Thất, hắn vẫn có thể đoán được chút gì đó.
Không phải Đới Tư bọn họ không muốn tìm người giúp, mà là vì sự kiên định của Lâm Thiển nên bọn họ mới không tìm người, cùng cô ấy chịu đánh mấy ngày nay.
"Được thôi!"
Nghĩ đến đây, nghĩ thông chuyện này, sự buồn bã trong lòng Lâm Thiển lập tức biến mất, ôm lấy cổ Lâm Vũ, làm nũng nói: “Mấy ngày nay bọn họ chịu khổ cùng em, anh phải khao bọn họ một bữa ra trò, nếu không em sẽ không để anh đi"
"Không thành vấn đề!" Lâm Vũ cười sảng khoái, đồng ý ngay lập tức.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.