Hôm Nay Thiên Kim Lại Đi Vả Mặt

Chương 480:




Nhóm FB: Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày - VietWriter
*********************************
Giới cổ võ là nơi như thế nào?
Là nơi sinh sống của cổ võ giả, căn bản là không mở cửa với bên ngoài.
Kỷ Nhất Nguyên cũng phải theo n1gười trong gia tộc đến mấy lần mới biết được, thì ra trên thế giới này còn có một
nơi thần kỳ như giới cổ võ.
Có được thiệp mời của hội đấu 0giá lần này cũng là vì Kỷ Nhất Nguyên có quan hệ tốt với một thành viên trong gia
tộc.
Với cống hiến hiện giờ của Kỷ Nhất Hàng, đừng nói là 1lấy được thiệp mời, căn bản là ông không thể vào được giới
cổ võ.
Còn Ôn Phong Miên?
Đúng là đã khôi phục thân phận và địa vị rồi nh2ưng trong thời gian ngắn như vậy, giới cổ võ không có ai đi liên
hệ với ông.
Về mối quan hệ, Ôn Phong Miên căn bản là không thể so sánh với 6ông ta.
Kỷ Nhất Hàng cắn răng: “Kỷ Nhất Nguyên, ông nhắm vào tôi cũng được nhưng đừng nhắm vào Phong Miên và
mọi người!
Ông đương nh9iên đã nghe nói đến hội đấu giá ấy rồi, quả thật ông cũng muốn tìm thiệp mời, mang đủ tiền để đấu
giá số thuốc ấy.
Chỉ có điều nội viện chưa từng có hứng thú với những hội đấu giá của giới cổ võ, thường thì đều xin gia tộc tài
nguyên chứ không đi đổi thiệp mời.
Năng lực của ông cũng không đủ để gia tộc đặc biệt cử người đến đưa thiệp mời.
Đúng là bố của bà Kỷ có bệnh trong người.
Làm nghiên cứu khoa học nhiều, ít nhiều gì trong thân thể cũng có bệnh, ngay cả ông cũng thế, mấy năm gần đây
phổi cũng không được khỏe.
Bố của bà Kỷ lui xuống cũng vì thân thể chịu ảnh hưởng rất lớn, uống thuốc trường kỳ nhưng vẫn không có chuyển
biến tốt.
Có một vài loại bệnh, đồng y và tây y không chữa được những cổ y có thể. Chỉ có điều dù là gia tộc nhà họ Kỷ thì
việc mời cổ y cũng không dễ dàng.
“Tôi đầu nhắm vào các người? Nhất Hàng, dù thế nào đi chăng nữa chúng ta cũng là anh em” Kỷ Nhất Nguyên
cười rồi thở dài, “Nếu là người khác, ông xem, tôi sẽ đi tìm họ sao? Không đầu”
Nhà họ Kỷ không cầm đầu đá nội bộ mà ngược lại còn ủng hộ.
Chỉ cần không giết người phóng hỏa, ông ta làm gì cũng đều phù hợp với quy củ.
“Được rồi, ông suy nghĩ cho cẩn thận” Kỷ Nhất Nguyên thu lại thiệp mời, “Tối mới bắt đầu hội đấu giá, tôi cho ông
một ngày, trước trưa mai, tôi đến tìm ông, nếu không… chậc chậc, ông cứ đợi bố vợ mình chết sớm đi.”
Kỷ Nhất Hàng siết chặt nắm đấm, vẻ mặt ảm đạm đi mấy phần.
Ông mím môi, rời khỏi phòng thí nghiệm, đến khu biệt thự của bố bà Kỷ.
***
Buổi tối.
Doanh Tử Khâm đến nhà họ Nhiếp.
Lâu lắm rồi ông cụ Nhiếp không gặp cô, vì thế ông cụ đã đặc biệt mời đầu bếp và thợ làm bánh ngọt đến để mở
một bàn tiệc.
Trên sô pha, Tu Vũ và Giang Nhiên đang chơi điện tử.
Tuy Giang Nhiên ở giới cổ võ, có điều nhà họ Lăng rất văn minh, lắp rất nhiều wifi và bộ truyền phát tín hiệu.
Mỗi ngày, sau khi Giang Nhiên tu luyện xong, Lăng Trọng Lâu cho phép cậu ta có thể chơi điện tử hai tiếng.
“Bố Doanh, ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi.” Tu Vũ vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, “Báo cáo cho cậu nghe thành tích gần đây
của tôi. Bây giờ tôi có thể chạy một vòng trong một phút ba mươi giây đấy”
Kỷ lục thế giới là một phút hai mươi giây, tốc độ này đúng là rất lợi hại.
Doanh Tử Khâm mở chai nước hoa quả, gật đầu: “Bao giờ đâu?”
“Vốn là năm sau nhưng bây giờ đổi thành cuối tháng Chín, là thông báo đột xuất” Tu Vũ nhún nhún vai, “Thời
gian gia tộc Manson tổ chức cuộc thi đều dựa vào tâm trạng của gia chủ họ. Có thể một năm tổ chức hai lần, cũng
có thể hai năm liền không tổ chức cuộc thi nào”
Như năm ngoái gia tộc Manson đột nhiên nổi hứng tổ chức hai cuộc đua F1 cũng kiếm được không ít tiền
Vẻ mặt Doanh Tử Khâm mệt mỏi: “Đặc biệt thật.”
“Bố Doanh, cậu có đi không?” Tu Vũ quay đầu, “Tôi đã đăng ký rồi, có thể lấy vé trước”
“Đi, vừa hay lúc ấy, một ánh hậu dưới trướng tôi bắt đầu quay phim” Doanh Tử Khâm gật nhẹ, “Cùng thành phố
với nơi tổ chức trận đua của cậu, tôi tiện thể qua đó xem luôn”
Hạng mục đầu tư đại diện cho tiền, cô phải đến giám sát.
“Được.” Tu Vũ bóng ngón tay một cái, “Đi luôn”
Ăn xong, Doanh Tử Khâm trở về phòng ngủ mà nhà họ Nhiếp đã dành cho cô.
Phó Quân Thâm đi vào, cầm một tờ giấy: “Yểu Yểu, đây là danh sách vật phẩm của hội đầu giá ngày mai, có muốn
món nào không?”
Doanh Tử Khâm vươn tay nhận lấy, nhìn nhìn rồi híp mắt lại: “Vật phẩm đấu giá quả thật không tệ”
Cô nhìn thấy vài gốc dược liệu rất hiếm, có thể luyện chế một số loại thuốc mới.
Giới cổ võ có tiền tệ thông dụng riêng nhưng cũng sẽ nhận tiền mặt và thẻ ngân hàng.
Số tiền này sẽ dùng để giao dịch với tứ đại tài phiệt ở châu u.
“Ừ, chọn đi” Phó Quân Thâm ngồi xuống sô pha, dang tay ra, vuốt mái tóc của cô gái. “Mua hết, lần sau anh sẽ để
lại trước cho em, không đi đâu giá nữa.”
Danh sách vật phẩm đấu giá lần này được đưa ra đúng lúc anh đang bị thương ở châu u.
Đợi đến khi anh tỉnh lại, vật phẩm trong danh sách gần như đã được các gia tộc cổ võ biết hết, không tiện gạch tên
đi.
Ti pháp đường giữ gìn pháp luật, không được đáo loạn trật tự.
Khoanh xăng dược liệu và một số vũ khí lạnh mình cần, Doanh Tử Khâm ngẫm nghĩ: “Còn thiệp mời không?”
Kỷ Ly muốn đến giới cổ võ, vừa hay mượn hội đấu giá lần này, cô dẫn cả nhà Kỷ Nhất Hàng đến đó một chuyến.
“Có” Phó Quân Thâm cũng không gì, trực tiếp dặn dò, “Vân Sơn.”
“Đến đây, đến đây, em đến đây” Vân Sơn đứng canh ở bên ngoài, nghe vậy liền lập tức nhảy vào, “Cô Doanh, có
nhiều thiệp mời lắm, còn có rất nhiều màu sắc nữa, cô cứ lấy đi”
Lúc này Doanh Tử Khâm mới nhận ra sau lưng Vân Sơn còn vác một chiếc túi: “..”
Vân Sơn đặt túi xuống, cởi dây thừng, đổ một đống thiệp mời ra.
Có hơn trăm cái.
Đúng là có rấy nhiều màu, trên một vài vài tấm thiệp còn viết tên những phòng VIP khác nhau.
Phó Quân Thâm sắp xếp thiếp mời mà Vân Sơn đổ ra: “Chỉ là giấy mà thôi.”
Vốn dĩ hội đầu giá do Ti pháp đường và giới cổ y liên kết mở ra, thiệp mời cũng do Ti pháp đường làm, đúng là
muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu.
Doanh Tử Khâm cũng không nhìn kỹ, tiện tay lấy một xấp: “Sếp, cảm ơn nhé!
Phó Quân Thâm nhướn mày, dài giọng: “Thế thôi ư? Anh có thể có chút đặc quyền không?”
Vân Sơn lập tức nhảy ra ngoài, chạy ra xa rồi bịt tai lại.
Chuyện tiếp theo ước chừng toàn là mấy cảnh hạn chế độ tuổi, không phải thứ mà đứa trẻ ngoan như anh ta có thể
nhìn.
Trong phòng ngủ.
Doanh Tử Khâm ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chốc trở nên sâu lắng.
Đang lúc Phó Quân Thâm định cất lời, một bài tay đột nhiên nắm cổ áo anh, cứ thế mà kéo anh xuống.
Động tác rất mạnh mẽ.
Tiếp theo, có thứ gì đó lành lạnh dán vào môi anh.
Mềm mềm giống như kẹo bông và thạch.
Như khuấy động gì đó, sống lưng của người đàn ông căng lại trong nháy mắt.
Những giây tiếp theo, cô gái lại kéo cổ áo anh, đẩy anh ra khỏi cửa.
Giọng nói lành lạnh, vẫn bình tĩnh như cũ: “Được rồi, em đi ngủ đây”
Cửa cứ thế mà bị đóng lại.
Phó Quân Thâm tựa lưng vào tường, chống tay lên trán, thấp giọng cười.
Chỉ biết châm lửa mà không dập lửa.
Đúng là ác mà.
Vẻ mặt Phó Quân Thâm lười biếng: “Yểu Yểu, chúc ngủ ngon”
Sau đó, anh vừa quay người liền thấy ông cụ Nhiếp đang nhìn mình chằm chằm.
Đôi mắt hoa đào của Phó Quân Thâm hơi híp lại, môi cong lên: “Ông Nhiếp?”
“A? À” Ông cụ Nhiếp giá vờ như mình chỉ đi ngang qua, nghiêm túc mà họ một tiếng, “Ông đến để xem xem cháu
có vào nhầm phòng không?”
Phó Quân Thâm kéo kéo áo, nhướng mí mắt: “Cháu đi tắm.”
Ông cụ Nhiếp lại nhìn chằm chằm anh một lúc rồi mới rời đi.
Bên ngoài.
Vân Sơn ôm súng trong lòng, đứng canh ở bên ngoài. Anh ta nhìn ánh đèn trong biệt thự, không nhịn được mà sụt
sịt một tiếng.
Nhiều trưởng bối nhìn như vậy, cậu chủ của họ đúng là vô cùng thảm mà.
*** Hôm sau, gần trưa.
Kỷ Nhất Hàng suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định đồng ý với đề nghị của Kỷ Nhất Nguyên.
Bà Kỳ không cho ông đi: “Nhất Hàng, ông ta cố ý nhắm vào anh, anh không thể đồng ý với ông ta được”
Nộp đơn xin thí nghiệm thất bại cũng sẽ bị trừ điểm cống hiến.
Đây là một thí nghiệm cấp A, Kỷ Nhất Hàng đã chuẩn bị nửa năm rồi, nếu bị trừ như vậy, ít nhất sẽ mất 5000 điểm
cống hiến.
Chức vị của Kỷ Nhất Hàng cũng sẽ bị miễn nhiệm.
“Mình à, em đã hy sinh cho anh rất nhiều rồi” Kỷ Nhất Hàng lắc lắc đầu, “Một thí nghiệm mà thôi, hơn nữa bây giờ
Phong Miên đã khôi phục thân phận, anh càng yên tâm hơn rồi. Chúng ta bắt buộc phải lấy được tấm thiệp mời
này, sau này cũng không biết còn cơ hội thế này không?
Ông rất trịnh trọng: “Anh vất vả một chút cũng không sao nhưng em và mọi người thì không thể.”
Bà Kỷ đứng sững người.
“Bố, mẹ!” Lúc này, Kỷ Ly trở về từ bên ngoài, cô rất phấn khích, “Em họ nói em ấy muốn mời bố mẹ đến giới cổ võ
một chuyến, ài, bố mẹ..”
Thấy vành mắt bà Kỷ đỏ ửng, cô ngẩn người: “Mẹ?”.
Từ trước đến nay, bà Kỷ rất mạnh mẽ, Kỷ Ly chưa từng thấy bà lộ ra vẻ mặt yếu đuối bao giờ.
Cô cũng biết gia đình mình khó khăn nên luôn cố gắng.
“Không có gì” Bà Kỷ lắc đầu, thở dài, “Cãi nhau với bố con nên tức đến phát khóc”
Kỷ Ly: “..”
Cô không hề tin một chút nào hết.
Lúc này điện thoại vang lên, người gọi đến là Kỷ Nhất Nguyên.
Giọng ông ta tràn ngập mỉa mai và giễu cợt: “Nhất Hàng, còn mười phút nữa, ông có đến hay không? Đừng tìm
nữa, nhà họ Kỷ chỉ có mình tôi và cô Nhan có thiệp mời thôi. Ông nghĩ cô Nhan sẽ cho ông cơ hội sao?”
Kỷ Nhất Hàng mím môi: “Tôi đến, tôi đã đánh xong báo cáo thí nghiệm rồi.”
“Thế là đúng rồi.” Kỷ Nhất Nguyên cười, “Tôi đợi ông, tốt nhất là ông nhanh lên một chút, nhỡ đầu tôi lại đổi ý thì
sao?”
Kỳ Nhất Hàng bị ông ta nắm đằng chuối còn có thể làm thế nào được nữa?
Giọng Kỷ Nhất Nguyên không nhỏ, Kỷ Ly cũng nghe thấy loáng thoáng: “Mẹ, thiệp mời gì vậy?”
Bà Kỷ trầm mặc một chút, cất lời: “Là…”
“Chẳng phải chỉ là thiệp mời đấu giá thôi sao?” Doanh Tử Khầm bước vào, lấy một xấp thiệp mời từ trong túi, xòe ra trên bàn: “Bác
trai, bác gái, bác xem xem có thích tên phòng VIP nào không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.