Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 53: Băng Liên nghiệt duyên




Nữ tử khàn khàn khóc, thanh thanh khẩn thiết, khi thì khủng hoảng núp vào trong cùng nhà giam, khi thì điên cuồng thét chói tai muốn xuyên thủng nhà giam đã giam cầm nàng mười lăm năm, thanh âm thê lương chói tai kia khan khan như âm thanh kền kền giữa đại mạc. “Ô…thả ta ra …….”
Khi thì yếu đuối. “Oa a — ha ha ha….Ta muốn giết ngươi, ta muốn giết ngươi!!”
Khi thì điên cuồng. Lũng Niệm Từ nhìn nữ nhân nổi điên trong nhà giam, phong thái ung dung có chút mất tự nhiên, tiếp nhận cái bát Thượng Quan Uyển Nhi đưa cho, đi ra phía trước: “Muội muội, đây là đường phèn tổ yến, nghe nói ngươi hai ngày chưa có một giọt nước nào, vẫn là nên ăn đi”
Ngữ khí khó được nhu hòa “Lạc nhi tốt lắm, hai ngày trước đại hôn, tỷ tỷ nhìn ngươi bệnh cho nên không cho ngươi tham dự, tỷ tỷ sai rồi, này không phải đến đây cho ngươi đường phèn tổ yến sao, tỷ tỷ này cho ngươi hỏi tội”
Lúc này, nàng chưa nắm thiện hạ trong tay, có hơi nhợt nhạt chột dạ. Nàng dùng tay cầm cái bát kia, ngón tay đưa lên, dùng muỗng nhỏ múc một muỗng: “Nào, muội muội, tỷ tỷ uy một ngụm, nhiều năm như vậy chưa ăn qua, khẳng định là muốn ăn rồi”
.
(*TN: ác….
con mẹ Lũng Thị này ta mún bâm giầm ả ra quá, ôi nhốt mẹ của Lạc ca 15 năm qua *chấm chấm nước mắt*~~~ Sâu: cái loại hỗn đản này phải tùng xẻo rồi băm vằm, cho vào máy xay nhuyễn nàng ạ.
Úi chết, có vẻ mình bạo lực quá thì phải) Nữ tử trong lồng giam phát cuồng nhìn nàng, cặp mắt to xinh đẹp kia gắt gao nhìn chằm chằm nữ nhân hoa phục trước mắt, vội vàng xông lên bất ngờ hướng Lũng Thị không kịp phòng bị phun ra một ngụm nước bọt, bởi vì chạy đi mà xích sắt kéo theo một vết máu. Nàng cười thê lương: “Ha ha….Ha ha ha…”
Lũng Niệm Từ trợn to hai mắt, như không thể tin nhìn nữ nhân điên trong nhà giam kia, triều phục màu vàng thêu phượng bị phun nước bọt: “Ngươi! Đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”
Nàng nắm trong tay thiên hạ mười lăm năm, chỉ có nữ nhân này dám như thế quang minh chính đại hết lần này đến lần khác xâm phạm nàng.
(*TN: đáng đời~~ Sâu: *phẩy phẩy* thế đã là cái gì hả nàng, chưa đủ) Lũng Niệm Từ hòa hoãn khẩu khí: “Muội muội, năm đó là ngươi nói cho ta biết làm việc gì cũng phải đúng mực, nay như thế nào đổi lại là ngươi không hiểu chuyện?”
Nếu lòng nàng không phải là có áy náy, đã sớm đem nữ nhân này giết.
Muội muội? A…Lũng Niệm Từ cười lạnh một tiếng, năm đó Tô gia đuổi nàng cùng mẫu thân nàng ra khỏi cửa, nàng bị buộc phải lưu lạc trong dân gian, vào thanh lâu làm ca kĩ, địa vị đê tiện, chỉ vì sống tạm, nhận hết chế nhạo….Muội muội ư…Người ngoài chỉ biết các nàng là giao hảo, quan hệ thực chất thế nào có mấy người biết được? “Muội muội, ngay cả khi ta có lỗi với ngươi, ngươi cũng không nên hướng tỷ tỷ mà phun nước bọt, ngươi là Đông Cung Thái Hậu, hành động này còn ra thể thống gì nữa”
.
Nàng chưa bao giờ phủ nhận, quả thật là nàng đoạt của nàng hết thảy, “Muội muội, tuy rằng tỷ tỷ đem ngươi giam ở đây, nhưng ta hết mực nuôi dưỡng Lạc Nhi, không hại hắn”
.
Lũng Niệm Từ cười, ngừng lại một chút, lại nói tiếp: “Yên tâm đi, chờ Tịch Ngọc sinh hạ hoàng nhi, ta liền để cho Lạc Nhi đến hầu hạ ngươi, về phần đường phèn tổ yến này, không ăn liền bỏ, người đâu, đem xuống cho chó ăn.”
Nữ nhân trong nhà giam nhìn nàng bằng ánh mắt như dao, một chút lại một chút khoét sâu vào lòng nàng.
Đây là tỷ muội của nàng kết, nhưng mỗi lần đứng trước mặt Tô Tử Hoàn, nàng liền nhịn không được diễu võ dương oai một phen.
Mỗi lần đắc ý đi qua đều là hoảng hốt vô tận… Lũng Niệm Từ xoay người, nhắm mắt gẩy phật châu, miệng lẩm bẩm: “A Di Đà Phật…”
(*TN: ta khinh…ác quỷ mà bày đặt niệm Phật… Sâu: con mụ này có bị tâm thần phân liệt không thế?) “Báo —”
đột nhiên bên ngoài điện một công công chạy đến, phất trần màu trắng đảo qua, quấy rầy Lũng Thái Hậu sám hối: “Thái Hậu nương nương, Lạc Tuyết cung quả thực xuất hiện cảnh tượng trăm điểu hướng phượng —”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.