Kiếm Vực Vô Địch

Chương 84: Bảo bối!




Trong lỗ mũi chồn tía phát ra một tiếng hừ nhẹ, dưới tiếng hừ nhẹ này, chừng hai mươi con huyền thú nhỏ kia lập tức cứng đờ, khi chúng nó ngẩng đầu nhìn thấy nhóc con đang ở trong lòng Dương Diệp thì lập tức cứ như nhìn thấy được thứ gì đó đáng sợ, trong mắt khủng hoảng từng cơn, thân thể run lẩy bẩy.
Tuy rằng Dương Diệp và Tô Thanh Thi đều từng thấy qua uy áp của chồn tía đối với huyền thế, thế như lại nhìn thấy lại cảnh tượng này một lần nữa, trong lòng hai người vẫn có chút khiếp sợ. Nhất là Tô Thanh Thi, nàng thực sự tò mò Dương Diệp làm thế nào mà thu phục được con huyền thú thần bí có huyết mạch Thánh Giả này!
Ở dưới sự chỉ huy của chồn tía, đám huyền thú nhỏ vô cùng ngoan ngoãn xếp thành hai hàng, thấp đứng bên trái, cao đứng bên phải, một ổ huyền thú vốn rất lộn xộn rất nhanh đã được nhóc con sắp xếp ngay ngắn rõ ràng.
Nhìn thấy nhóc con vì nghịch ngợm khoe uy phong mà quên làm chính sự, Dương Diệp bất mãn vỗ vỗ đầu chồn tía mà nói: "Nhóc con, mau làm chính sự!"
Chồn tía gật gật đầu, sau đó bắt đầu trao đổi với đám huyền thú nhỏ này.
Khoảng chừng sau một khắc, chồn tía ngẩng đầu nhìn Dương Diệp, sau đó móng nhỏ chỉ chỉ về phía U Minh cốc.
Thấy thế, Tô Thanh Thi với Dương Diệp trong lòng vui mừng, Dương Diệp hỏi: "Nhóc con, ngươi nói những kẻ đó ở bên kia sao?"
Nhóc con chỉ chỉ mấy con huyền thú nhỏ trên đất, sau đó móng vuốt lại chỉ chỉ về phía U Minh cốc, dường như muốn nói là chúng nó nói ở bên kia.
Dương Diệp gật đầu, sau đó nhìn về phía Tô Thanh Thi. Tô Thanh Thi hiểu ý, tay quét lên, cầm lên túi đựng mấy con huyền thú nhỏ kia, sau đó dẫn Dương Diệp đi theo hướng chồn tía chỉ.
Khoảng chừng sau nửa canh giờ, dưới sự hướng dẫn của mấy con huyền thú nhỏ, hai người đến chỗ một vách đá, vách đá chỉ cao mấy trượng, rộng chừng mười trượng, cỏ dại phủ rất nhiều trên mặt ngoài vách đá, chỉ nhìn qua là biết vách đá này đã tồn tại vài niên đại rồi.
Advertisement
Nhìn thấy móng vuốt chồn tía chỉ vào chỗ vách đá kia, Dương Diệp nhíu mày hỏi: "Nhóc con, mi xác định là chúng nó nói đúng sao? Những kẻ kia trốn trong đây?"
Nhìn vách đá không có một chút khác thường nào, Dương Diệp quả thật có hơi nghi ngờ.
Chồn tía trừng mắt nhìn, sau đó lại hỏi đám huyền thú nhỏ, sau chốc lát nhóc con chỉ chỉ đám huyền thú rồi lại chỉ chỉ vách đá.
Dương Diệp và Tô Thanh Thi nhìn nhau một cái, Tô Thanh Thi gật đầu, sau đó thả những con huyền thú này trên mặt đất.
Sau khi mấy con huyền thú nhỏ kia rơi xuống đất, bọn chúng cũng không chạy đi mà là làm bộ dạng đáng thương nhìn chồn tía, hiển nhiên là chồn tía không lên tiếng chúng nó cũng chẳng dám động đậy.
Chồn tía gật đầu, những huyền thú nhỏ này lập tức nhún nhảy một trận sau đó thì nhanh chóng lao về phía vách đá, Dương Diệp và Tô Thanh Thi vội vã đi theo.
Khi đi đến trước vách đá, những con huyền thú này từng con từng con một chui vào một cái lỗ nhỏ bên dưới vách đá, lúc này, chồn tía lấy móng nhỏ cào cào tóc Dương Diệp, sau đó chỉ chỉ vào trong vách đá.
Ngay khi Dương Diệp định nói chuyện, Tô Thanh Thi bên cạnh đột nhiên biến sắc, sau đó kéo Dương Diệp vọt lên vài lần khỏi chỗ cũ rồi ẩn nấp trong một chỗ cây cối rậm rạp cách đó mười trượng.
Ngay khoảnh khắc Dương Diệp và Tô Thanh Thi vừa biến mất, vách đá đột nhiên phát ra tiếng "kèn kẹt", sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của Dương Diệp và Tô Thanh Thi, giữa vách đá từ từ mở ra như một cánh cửa vậy, hai người mặc hắc bào thấy không rõ bộ dáng đi ra từ bên trong.
Hai người mặc hắc bào dường như có hơi cảnh giác, nhìn thử xung quanh, khi không thấy ai, một người trong số đó nói: "Hắc Đại, ta đã nói rồi, nơi này căn bản là chẳng thể nào có người đến được. Trước đó chắc hẳn là có huyền thú nào đó đi ngang qua đây thôi, ngươi còn không tin, bây giờ thì tin chưa?"
Advertisement
Nam tử tên là Hắc Đại nói: "Chúng ta hãy cứ cẩn thận chút thì hơn, gần đây người của Kiếm tông đột nhiên không có động tĩnh gì nữa, trưởng lão nói Kiếm tông ắt hẳn có kế hoạch nào đó nhằm vào Quỷ tông chúng ta. ngài ấy bảo chúng ta nhất định phải cẩn thận."
Tên hắc bào còn lại nói: "Ta thấy Kiếm tông là tìm không thấy chúng ta, sau đó thì bỏ cuộc rồi. Nhưng mà ngươi nói cũng đúng, vẫn là cẩn thận thì tốt hơn, nếu không vì chúng ta mà bại lộ chỗ ẩn náu, hai kẻ chúng ta ngay cả muốn chết cũng khó!"
Hắc Đại gật đầu, sau đó nhìn lướt qua xung quanh, không thấy cái gì khác thường thì lập tức nói: "Đi thôi, chúng ta trở về!"
Ngay khoảnh khắc hai người xoay lại, Tô Thanh Thi đang ở trong bụi rậm đột nhiên xuất hiện ở sau lưng hai người, sau đó cũng không nhìn thấy động tác của Tô Thanh Thi như thế nào, hai gã hắc bào đã lặng yên không một tiếng động mà ngã xuống.
Nhìn thấy cảnh này, Dương Diệp kinh hãi trong lòng không thôi, bởi vì hắn không phát hiện Tô Thanh Thi rời khỏi và động thủ ra sao, tốc độ kia phải nhanh đến cỡ nào đây?
Đè nén khiếp sợ trong lòng, Dương Diệp mang theo chồn tía đi ra ngoài. Dương Diệp nhìn thoáng qua hai thi thể trên đất rồi nói: "Thi thể này xử lý như thế nào?"
Tô Thanh Thi nói: "Đợi lát nữa sẽ có huyền thú đến xử lý, hiện giờ đã phát hiện chỗ ẩn thân của Quỷ tông rồi, ngươi quay về Kiếm tông đi!"
"Vậy còn ngươi?" Dương Diệp bất giác hỏi.
Tô Thanh Thi nhìn vào trong cánh cửa tối đen mờ mờ mà nói: "Ta muốn đi vào trong nhìn thử, bọn chúng chắc hẳn có đại âm mưu gì đó ở trong này."
Dương Diệp trầm ngâm rồi nói: "Chúng ta đã phát hiện chỗ ẩn thân của bọn chúng, vì sao không chờ các cường giả của Kiếm tông rồi đi vào? Hiện giờ đi vào, quá nguy hiểm!"
Tô Thanh Thi nhìn Dương Diệp rồi nói: "Với thực lực của ta, cho dù là không địch lại thì chạy trốn vẫn được. Hơn nữa, bọn chúng hành sự cẩn thận như vậy, ta đã giết hai người của bọn chúng, bọn chúng khó mà không phát hiện được, ngộ nhỡ bọn chúng ở trong đó trốn theo đường khác, chúng ta đây sẽ công dã tràng!"
Nhìn thấy Tô Thanh Thi khăng khăng muốn đi vào, Dương Diệp không khuyên nữa: "Vậy ta với ngươi cùng đi vào đi!"
Tô Thanh Thi khẽ nhíu mày nói: "Thực lực của ngươi quá yếu!"
Dương Diệp giật giật khóe miệng, không thể nói uyển chuyển hơn một chút sao? Dương Diệp chỉ chỉ chồn tía rồi nói: "Có nhóc con ở đây, cho dù bọn chúng có đào tẩu theo đường khác chúng ta cũng có thể tìm được."
Tô Thanh Thi nhìn chồn tía một cái, do dự một chút rồi gật đầu. Với thực lực của Dương Diệp tiến vào rất có thể sẽ trở thành trở ngại chứ không giúp gì, thế nhưng có con chồn tía thần bí này thì khác rồi, nàng vẫn nhớ rõ tình cảnh chồn tía thế mà dọa lui được Dạ Kiêu.
Sau khi hai người vào cổng mới phát hiện bên trong hang động là một lối đi, lối đi này rất lớn, hơn nữa còn không phải là bằng phẳng mà là đi xuống dưới lòng đất.
Ở trước mắt của hai người là từng bậc thang đá, dẫn thẳng xuống dưới, nhìn không thấy đáy. Tuy rằng ánh mặt trời không chiếu đến, thế nhưng có thể nhìn thấy bên trong rõ ràng, bởi vì trong lối đi này cách mỗi mấy trượng lại có một viên Nguyệt Quang thạch!
Dương Diệp với Tô Thanh Thi nhìn nhau, từ trong mắt đối phương hai người đều thấy thấy vẻ nghiêm trọng.
Hai người đi xuống theo thềm đá, đi khoảng chừng nửa canh giờ mới đến đáy, sau đó hai người lại đi sâu vào trong. Trong lúc đi, hai người cũng gặp phải một vài tên hắc bào, thế nhưng đều là có Tô Thanh Thi thần thức cường đại sớm phát hiện, sau đó bị nàng lặng im không tiếng động giết chết.
Lại đi khoảng chừng một canh giờ, Tô Thanh Thi dừng bước.
"Làm sao vậy?" Dương Diệp nhẹ giọng hỏi.
Tô Thanh Thi nhìn vào lối đi vẫn mãi không thấy điểm cuối kia rồi nói: "Phía này là đi thông về hướng Kiếm tông!". harry potter fanfic
Nghe vậy, Dương Diệp nheo mắt, nghĩ thầm Tô Thanh Thi nghĩ không sai, Quỷ tông này khẳng định có âm mưu gì đó nhằm vào Kiếm tông!
"Có người!"
Đột nhiên, Tô Thanh Thi nắm tay Dương Diệp sau đó nhoáng lên, biến mất ngay tại chỗ. Lối đi ở đây thẳng tắp, cũng không có ngã rẽ nào, cho nên Tô Thanh Thi và Dương Diệp chỉ có thể nấp ở trên chóp. Dương Diệp đương nhiên không có bản lĩnh trôi nổi trên không trung mà không cần điểm tựa, thế nhưng Tô Thanh Thi thì có!
Chẳng bao lâu một tên hắc bào xuất hiện ở trong tầm mắt Dương Diệp và Tô Thanh Thi. Lúc tên hắc bào đi ngang qua bọn họ, tên hắc bào đột nhiên dừng bước, ồ một tiếng rồi nói: "Sao lại có mùi người lạ?"
Y tiếp xúc đều là thứ máu tanh, rất là nhạy cảm với mùi vị.
Đúng lúc này, Tô Thanh Thi đang trên đỉnh đầu tên hắc đào động. Một vệt kiếm quang nhoáng lên, đầu của tên hắc bào nháy mắt bay ra ngoài.
Dương Diệp rơi xuống, nhìn Tô Thanh Thi mà nói: "Dường như vừa rồi ngươi không muốn giết y?"
Tô Thanh Thi khẽ gật đầu: "Người này đã đạt tới Vương Giả cảnh, ở Quỷ tông có hồn bài, chúng ta giết hắn, hồn bài ở Quỷ tông của y sẽ lập tức nổ tung. Nói cách khác, tối đa là một khắc chung nữa cường giả ở chỗ này sẽ biết tin y bị giết, chúng ta nhất định phải nhanh lên."
Dương Diệp trầm giọng nói: "Thanh Thi, trước đây ngươi nói có hai cường giả không kém Huyết Thủ ở nơi này, nếu như chúng ta bại lộ, tình hình của chúng ta sẽ vô cùng nguy hiểm!" Dương Diệp không sợ chết thế nhưng hắn không muốn chịu chết không chút ý nghĩa nào.
Tô Thanh Thi nói: "Yên tâm, ngay lúc bước vào đây ta đã liền thông báo cho cường giả Kiếm tông ở phụ cận. Nếu như ta không đoán sai, người của chúng ta hiện giờ cũng đã bước vào chỗ này." Nói đến đây, nàng lại nhìn Dương Diệp một cái, "Nhưng mà ngươi nói cũng đúng, ngươi theo ta vào đây sẽ vô cùng nguy hiểm, dù sao thực lực của ngươi quá yếu, ngươi ở lại chỗ này hoặc là quay lại hội hợp với cường giả Kiếm tông ta đi."
Nói xong, Tô Thanh Thi chẳng quan tâm Dương Diệp nữa, thân hình chợt động, vọt đi về phía trước.
Nhìn phía xa xa, Dương Diệp hít sâu một hơi, dự định xoay người lại hội hợp với cường giả Kiếm tông. Tô Thanh Thi nói đúng, thực lực của hắn bây giờ quá yếu. Tuy rằng Tô Thanh Thi nói có hơi bộc trực nhưng đây là sự thật.
Nếu như hắn đi theo Tô Thanh Thi mà gặp nguy hiểm gì, hắn chỉ là một gánh nặng!
Tuy rằng những thứ này đều là sự thực, hơn nữa hiện giờ hắn cũng không có biện pháp gì thay đổi, thế nhưng trong lòng Dương Diệp vẫn thấy hơi không cam lòng.
Hắn cũng muốn có thực lực cường đại, muốn để Tô Thanh Thi nghiêm túc nhìn vào hắn, muốn cho sau này hắn không cần Tô Thanh Thi bảo vệ nữa mà là hắn đến bảo vệ Tô Thanh Thi, nhưng đây hết thảy chỉ là mong muốn của hắn thôi, hắn bây giờ vẫn chỉ là một kẻ yếu, ít nhất tạm thời là như vậy.
Hiện thực chính là tàn khốc như vậy!
"Ta còn cần nỗ lực hơn!"
Nhìn phía xa, Dương Diệp lẩm bẩm nói.
Ngay lúc Dương Diệp chuẩn bị đi quay lại hội hợp với cường giả Kiếm tông, chồn tía trên vai hắn đột nhiên lấy móng vuốt chỉ chỉ về phía xa, cứ như đang kêu Dương Diệp đi về hướng bên kia.
"Vì sao?" Nhìn nhóc con kêu hắn đuổi theo Tô Thanh Thi, Dương Diệp hỏi.
Nhóc con vung vẩy móng nhỏ trên không hồi lâu, Dương Diệp rốt cuộc hiểu rõ ý của nó, lập tức biến sắc: "Ngươi là nói bên kia có rất một thứ rất kinh khủng, rất nguy hiểm, nhưng lại là bảo bối?"
Nhóc con gật gật đầu, nó cũng đang xoắn xuýt, bởi vì nó muốn bảo bối kia thế nhưng như vậy quá nguy hiểm. Nó không sợ, bởi vì nó muốn chạy thì căn bản là không ai có thể đuổi theo, thế nhưng Dương Diệp thì không được!
Nghe thấy nhóc con nói vậy, Dương Diệp không chút do dự chạy theo vào sâu bên trong.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.