Lăng Thiên Truyền Thuyết

Chương 459: Hy vọng cuối cùng (2)




Từ lúc hoàn toàn giải khai khúc mắc, Lăng Thiên sớm đã không đem chuyện của kiếp trước để ở trong lòng, lúc này thấy một bộ dáng Lê Tuyết lý không buông tha người, không khỏi cố ý nói ra đả kích nàng. Miễn cho này nha đầu cao hứng nổi lên hỏi han liên tục, nếu vậy chính mình sẽ phải ứng phó vất vả, không bằng là trước ngăn chặn miệng nàng lại.
Không thể không nói, Lê Tuyết tất nhiên cực kỳ hiểu rõ Lăng Thiên, nhưng Lăng Thiên với tính cách nhược điểm của Lê Tuyết, lại cũng là rõ như lòng bàn tay. Lúc này bỏ thuốc đúng bệnh, quả nhiên hiệu quả rõ ràng.
" Hừ!" Lê Tuyết hừ một tiếng, sau đó cúi đầu, cái miệng nhỏ nhắn vểnh lên, đầy mặt không cao hứng trầm mặc đi xuống. Nguồn truyện: TruyệnFULL.vn
Nói chung là yên tĩnh!
Trong long Lăng Thiên thở dài một tiếng, hèn hạ thì hèn hạ đi, dù sao cũng là yên tĩnh, phần thanh tĩnh này quả nhiên là không dễ có a.
Cũng giống vậy, Ngọc gia tất nhiên không thoải mái, một phương Lăng Thiên coi như là trải qua kiếp nạn, nhưng đả kích lớn nhất, lại còn thuộc về người của Thủy gia.
Đả kích cực lớn, khiến Thủy gia đại công tử Thủy Thiên Huyễn lâm vào điên cuồng!
Thủy Thiên Huyễn thực sự cảm thụ được cảm giác một lần từ thiên đường trực tiếp rơi xuống địa ngục! Thương cảm cho Thủy đại công tử một khắc trước còn say mê với mộng đẹp sắp khống chế đại bộ phận quan phương thế lực Bắc Ngụy, một khắc sau, lại gặp phải đả kích tàn khốc khó có thể tưởng tượng, căn bản không cách nào thừa nhận, một cái đả kích này, thậm chí so với lúc trước suất lĩnh bốn mươi vạn đại quân bị Lăng Thiên đánh cho hoa rơi nước chảy còn phải mạnh mẽ, thảm thiết hơn!
Bởi vì, đám người vừa chết này, đều là người của Thủy gia! Triệt để đem thế lực Thủy gia sở hữu ở triều đình Bắc Ngụy nhổ tận gốc, một chút cũng không để lại!
Hành động diệt tuyệt của Ngọc gia, vốn có nguyên tắc giết nhầm hơn bỏ sót, đem cả quan trường Bắc Ngụy ở Minh Ngọc Thành hoàn toàn xử lý một lần! Bên trong tất nhiên có một bộ phận là vô tội, nhưng nhân vật vô tội chiếm được tỉ lệ còn chưa đến ba thành. Còn lại, cơ bản đều là người của Thủy gia. Vô luận là gián điệp vốn vẫn ẩn núp, lại hoặc là quan viên mới thượng vị, chân chân chính chính không một ai may mắn thoát khỏi!
Thủy gia hơn mười năm qua xếp vào nội tuyến ở Bắc Ngụy, bởi vì này một chuyến động này, toàn bộ bị chém giết, tổn thất đã không cách nào dùng con số cụ thể để hình dung!
Thủy gia kinh doanh hơn mười năm, thủy chung cẩn thận, không tiếc tài lực vật lực của gia tộc, đến giúp đỡ nhân ên gián điệp ẩn tại Bắc Ngụy chậm rãi lấy đi quyền lực đỉnh phong, vốn là dựa theo Bắc Ngụy hoàng thất, đã ở trong triều đình chiếm cứ nửa giang sơn, có quyền phát ngôn tương đối.
Sau lại nương theo nhân lực của Đệ Nhất Lâu ở bốn phía giết chóc quan viên Bắc Ngụy, đem một tầng quan viên chém giết, mà Thủy gia đồng dạng lại trả giá cực lớn, đả thông từng bước, mới đem quan viên tầng thấp thuộc về Thủy gia từng bước thượng vị, đi lên tới mấy cái chức vụ quan trọng, cơ hồ khống chế quan chức trọng yếu của cả Minh Ngọc Thành sở hữu.
Lấy dự tính của Thủy đại công tử, nếu là không có gì bất ngờ xảy ra, bất quá mất thời gian hai ba năm, tin tưởng Minh Ngọc Thành liền có thể thông qua những người này rơi vào trong lòng bàn tay của Thủy Gia; thậm chí, không cần dùng nhiều thời gian như vậy, liền có thể tạo vô số phiền toái cho bình sinh đại địch Ngọc Gia. Đáng tiếc, lại hết lần này tới lần khác ở lúc này, Ngọc Gia lại có thể dĩ nhiên học theo Đệ Nhất Lâu, tạo ra một trận đại thanh tẩy máu tanh! Lúc này đây, đã có thể một lần chân chính đem tai mắt cùng nhân thủ các cấp của Thủy gia tại Bắc Ngụy, thoáng cái dọn sạch!
Thủy gia mấy chục năm, vài thế hệ nỗ lực, đều theo gió bay đi! Cho dù vẫn có không ít cá lọt lưới lưu lại, nhưng bộ phận người này lại mất đi thủ lãnh, tục ngữ nói rắn không đầu không bò được, chim không đầu không bay; một nhúm người còn lại mất đi người lãnh đạo, hoàn toàn trở nên giống như một đám ruồi không đầu vậy, không phát huy được tác dụng hữu hiệu gì nữa.
Ngay cả lưu tính mạng lại, cũng sẽ không làm nổi lên cái sóng gió lớn gì. Nếu như Thủy gia còn muốn làm lại, chỉ là dựa vào cơ sở bạc nhược này, chỉ sợ không có bảy tám năm thời gian cũng tuyệt sẽ không khôi phục được như cũ! Càng đừng nói Bắc Ngụy hoàng thất đã xong đời, địa giới Bắc Ngụy này căn bản là Ngọc gia tung hoành.
Có thể nói, hành động ở Bắc Ngụy của Thủy gia, hoàn toàn có thể tuyên cáo kết thúc thảm hại.
||||| Truyện đề cử: Gả Cho Tổng Tài Trai Bao |||||
Thủy Thiên Huyễn đại công tử trải qua một kiếp này, lập tức biến thành người cô đơn! Hơn nữa, còn lâm vào trong nguy cơ tùy thời sẽ bị Ngọc gia lùng bắt. Tình cảnh rất nguy hiểm, có thể nói sinh tử cách một gang tay!
Khi hắn lại dựa theo ước định lúc trước liên lạc với Đệ Nhất Lâu, lại phát hiện giống như đá chìm vào biển rộng, hoàn toàn không có nửa điểm tin tức. Nhân mã của Đệ Nhất Lâu phảng phất cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện qua, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi đâu nữa. Hết thảy việc phát sinh lúc trước, tại trong cảm giác của Thủy đại công tử, tựa như là một giấc mộng.
Xuân mộng vô ngân.
Chỉ là, cái mộng này, đối với Thủy Thiên Huyễn mà nói, thật sự là quá mức tàn khốc một chút.
Thủy Thiên Huyễn ngây người ngồi ở bên trong phòng, trong đầu hồi tưởng lại một loạt sự tình của mình từ sau khi đi tới Thiên Tinh đại lục, đột nhiên có một loại cảm giác, tựa hồ hành động vốn có của mình, trong đêm đen đã có một bàn tay lớn yên lặng thao túng, đem chính mình ý khí phong phát mà đến, lại từng bước từng bước đi vào hướng gần như cảnh khốn khổ cùng đường này.
" Thiếu chủ, Ngọc gia trải qua chuyện ám sát lúc trước, đã hoàn toàn bị chọc giận, hiện tại đã bắt đầu đối với các phương thế lực ở Minh Ngọc Thành hạ sát thủ." Bên người, thiếp thân thị vệ của Thủy Thiên Huyễn cúi người nói:" Lùng bắt toàn thành như thế, tin rằng không mất thời gian bao lâu liền sẽ lục soát tới nơi này. Hơn nữa chúng ta trải qua một chuyện này tổn thất thảm trọng, cho dù trên tin tức truyền lại cũng là có thiếu sót linh mẫn, thời gian còn lại của chúng ta chỉ sợ không nhiều lắm. Cho nên, vì phòng vạn nhất nên......".
" Chạy?" Thủy Thiên Huyễn lạnh lùng khẽ cười, cô đơn nói:" Cho dù thực sự có thể đi ra khỏi Minh Ngọc Thành, ta có thể đi tới nơi nào chứ? Thủy Thất à, nhân thủ từ Thiên Phong đại lục đi theo ta đến Thiên Tinh, hiện tại cơ hồ tử thương gần hết, lúc này chỉ còn lại vài người các ngươi; mà Thủy gia ta mấy chục năm khổ cực kinh doanh, âm thầm thao túng nhân thủ tại triều đình Bắc Ngụy, trong một đêm hôm qua chết đi cơ hồ không còn một mống. Tổn thất nặng nề như thế, đều là bởi vì quyết định của ta mà lên; cho dù ta có thể may mắn thoát được một tính mạng, thì ta cũng mặt mũi nào đi gặp chúng nhân trong gia tộc? Như thế nào đối mặt với sự kỳ vọng của phụ thân cùng các vị trưởng lão trong tộc vào ta chứ?"
" Núi xanh còn đó, không sợ không có củi đốt." Thủy Thất cúi thấp đầu, buồn bã nói:" Bất luận như thế nào, chỉ cần thiếu chủ bảo trọng an toàn của chính mình, thì tất nhiên sẽ có hy vọng đông sơn tái khởi. Nếu là liền xem nhẹ sống chết, thì không còn có cơ hội lật mình."
" Đông sơn tái khởi, ha ha ha, đông sơn tái khởi." Thủy Thiên Huyễn cất tiếng cười to, trong tiếng cười là một sự phẫn nộ, một sự tuyệt vọng:" Ngươi cũng nói như vậy, xem ra ngươi cũng hiểu rõ a; sau chuyện này, thân phận đệ nhất thiếu chủ người kế vị Thủy gia này của ta, đó là tất nhiên không giữ được. Bọn Thủy Thiên Hồ, Thủy Thiên Giang, Thủy Thiên Hải như hổ rình mồi nhiều năm như vậy, có chuyện này há có thể dễ dàng buông tha cho ta? Ha ha, chỉ cần ta trở lại Thiên Phong, chờ đợi ta tất nhiên là trừng phạt khắc nghiệt nhất của gia tộc, một chuyện này, cho dù là phụ thân cũng không cứu được ta, ta còn có cơ hội đông sơn tái khởi sao?!".
Thủy Thất nhìn Thủy đại công tử giống như đang điên điên rồ rồ, im lặng không nói, trong lòng âm thầm kêu khổ. Nhưng sự thật chính là như thế, Thủy Thiên Huyễn nếu như có thể giữ được một mạng, đã là chuyện cực kỳ đại cát, còn nói chuyện gì tiền đồ, cái quyền thừa kế gia chủ gì nữa! Chỉ là Thủy Thất chẳng qua chỉ là một hạ nhân của Thủy gia, có thể nói cái gì đây?
" Chạy là phải chạy, nhưng ở trước khi ta đi, cùng muốn xuất ra một ngụm ác khí này!" Thủy Thiên Huyễn đứng lên, trong đôi mắt bắn ra vẻ gần như điên cuồng:" Là ai, làm ta lâm vào cảnh như thế này? Chẳng lẽ, ta lại có thể như vậy mà đi không thôi sao?"
" Xuất một ngụm ác khí? Thiếu chủ, ngươi sẽ đối phó Ngọc gia?" Thủy Thất nghĩ hồi lâu, rốt cục cẩn thận hỏi.
" Không sai! Ngọc gia! Ngọc Mãn Lâu lão thất phu này, lợi dụng tâm lý muốn nhanh tham lợi của ta, mượn thế đem tinh nhuệ của Thủy gia ta một lưới bắt hết, thù này hận này, không đội trời chung! Không báo thù này, thề không làm người!" Thủy Thiên Huyễn cắn răng nghiến lợi, trong đôi mắt tơ máu chằng chịt, thanh âm khàn khàn mang theo cực độ điên cuồng cùng nhục nhã, cả người run nhè nhẹ, đã đến bên bờ hỏng mất!
" Nhưng là, lấy thực lực trước mắt của chúng ta, thật sự......" Thủy Thất mặt ủ mày chau, lấy lực lượng bây giờ của Thủy Thiên Huyễn, chỉ sợ cũng chỉ cấp cho Ngọc Mãn Lâu một chút chút tiểu phiền toái cũng là không có lực rồi, chớ nói chi đến trả thù cái gì?
" Đúng! Thực lực của chúng ta là không đủ, chính là, chúng ta còn có minh hữu, còn có Lăng Thần cô nương. Ta có thể dùng bất cứ cái giá nào, hướng Lăng Thần cô nương cùng muội muội cầu viện, bất luận như thế nào, ta cũng muốn làm cho Ngọc gia nhớ kỹ Thủy Thiên Huyễn ta!!" Nói đến tên Lăng Thần này làm cho hắn hồn mơ mộng, ánh mắt Thủy Thiên Huyễn rốt cục xuất hiện một tia tỉnh táo, một tia nhu tình, nhưng, chợt lại bị cuồng nộ càng sâu, thống khổ khắc sâu cùng tuyệt vọngẳm chôn dấu đi xuống.
Thủy Thiên Huyễn thân là thiếu chủ của Thủy gia, luôn luôn để mắt cao hơn đỉnh núi, coi trời bằng vung, từ nhỏ càng nhìn quen loại tuyệt thế mỹ nữ như muội muội Thủy Thiên Nhu của mình, bất cứ là loại hương phấn phàm tục nào làm sao có thể hắn đặt vào trong mắt? Thẳng đến khi gặp phải Lăng Thần, mới là lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy tim đập nhanh, có ước mơ đối với nữ sắc, đối với tương lai của chính mình, nhưng cũng thêm vài phần hy vọng. Tuy nhiên Lăng Thần đối với hắn không chút nào để ý, nhưng ngược lại trong lòng hắn càng thêm nổi lên cố chấp.
Đây có lẽ gọi là, thứ không có được mới là thứ tốt nhất ( kiểu như tình dang dở mới là tình đẹp nhất^^).
Ngay khi hắn ý khí phong phát, tại trong lòng thậm chí âm thầm nghĩ đến tương lai tốt đẹp, lại xảy ra một chuyện này, tổn thất trầm trọng như thế, làm cho Thủy Thiên Huyễn biết mộng khua đồ đao của mình với Ngọc gia, đã là tuyên cáo tan vỡ hoàn toàn. Đợi về đến gia tộc, chỉ sợ ngay cả tự do cũng sẽ là hy vọng xa vời, làm sao nói chuyện gì tài tử giai nhân tay nắm chặt tay? Dưới ánh trăng trước hoa tự tình?
Sau khi ý thức được điểm này, niềm tin trong lòng Thủy Thiên Huyễn ầm ầm sụp đổ, hai tay thu lại ôm đầu của mình, lên tiếng rên rỉ, chậm rãi quỳ gối trên mặt đất. Cái loại cảm giác tuyệt vọng sở hữu giấc mộng trong một đêm tan biến toàn bộ này, hoàn toàn đả kích vị thiếu niên thiên tài này của Thủy gia......
" Các nàng sẽ giúp ta, muội muội sẽ giúp ta, Lăng cô nương cũng sẽ giúp ta......... Một khi Lăng cô nương đã có thể trả giá lớn như vậy thuê Đệ Nhất Lâu đến đối phó Ngọc gia, đến phối hợp với hành động của ta, làm sao có thể không giúp ta? Lăng cô nương đối với ta......" Gục trên mặt đất, Thủy Thiên Huyễn thì thào tự nói, càng về sau càng không biết chính mình đang nói cái gì, lệ nam nhi từ trước đến giờ không rơi bao giờ, chậm rãi từ trong hốc mắt mạnh mẽ đi ra. Đó có lẽ sẽ là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của Thủy Thiên Huyễn.
Quyển 5

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.