Lão Đại Là Nữ Lang

Chương 51: Bóng ma




Còn chưa tiến vào phòng, Phó Vân anh đã ngửi thấy mùi ngọt tới gay mũi của dầu bôi tóc.
Phụ nữ trong nhà bình thường chỉ búi tóc thấp rồi lấy khăn trùm ra ngoài nên cũng không cần dùng dầu bôi tóc, hôm nay là ngày tết, lại có người chuyên chải đầu tới nhà tạo kiểu nên mới sử dụng.
Trong sương phòng, Hàn thị đỏ mặt, ngồi trên ghế soi mình trong gương, sờ bên này, vuốt bên kia, cảm thấy không được tự nhiên, giơ tay định gỡ chiếc trâm thỏ ngọc bằng vàng trên mái tóc xuống.
Lư thị kéo tay bà lại, tươi cười nói: "Đây là đồ dùng dịp Trung thu, người trong nhà ai cũng phải đeo."
Hàn thị nhìn sang Phó tam thẩm, thấy hóa ra bà cũng đeo một chiếc trâm thỏ ngọc, lúng túng nói: "Ta hấp tấp, vụng về, bên ngoài trời lại tối, làm sao nhìn rõ được, nếu không cẩn thận làm rơi mất, ta chẳng tiếc đứt ruột ra ấy chứ."
"Có mấy đứa nha hoàn rồi, tẩu tử không cần phải lo đâu." Lư thị lại cười nói.
Hàn thị cười ngượng ngùng, thầm nghĩ tới tối nay ra ngoài nhất định phải để ý, toàn trâm vàng trâm bạc nặng trĩu cả đầu thế này, không thể để người khác trộm mất được.
Chị em dâu cười nói mấy câu, thấy Phó Nguyệt, Phó Quế và Phó Vân anh tới, Lư thị vẫy tay gọi mấy cô bé, chỉ vào trước bàn trang điểm, cười tủm tỉm nói: "Đêm nay đi hội đèn lồng, mấy đứa ra đây để Uyển cô vấn cho mấy đứa kiểu tóc đang phổ biến gần đây nào."
Mặt Phó Nguyệt ửng hồng, e thẹn đi tới trước bàn trang điểm, cúi đầy xoắn xoắn góc áo.
Người chuyên chải đầu, Uyển cô ngắm trái ngắm phải, đỡ nàng ngồi xuống, tấm tắc khen: "Tiểu thư đúng là tươi như hoa, đẹp như trăng, nhìn da mặt này xem này, mềm ghê không!"
Uyển cô vừa luôn miệng lấy lòng Lư thị vừa tháo tóc Phó Nguyệt ra, chải lại cho suông.
Khóe môi Lư thị cong lên, im lặng mỉm cười.
Phó Quế bật cười, ghé sát vào vai Phó Vân anh, thì thầm bên tai nàng: "Mềm làm cái gì, bà ấy định làm vằn thắn không bằng? Da mặt chứ gì, da tỷ còn làm được sủi cảo đây này." [1]
[1] Da người hay vỏ vằn thắn, sủi cảo trong tiếng Trung đều là "da". Vỏ để làm vằn thắn sủi cảo cũng phải mềm mịn nên Phó Quế mới mỉa mai như thế.
Phó Vân anh cười cười không nói lời nào. Thấy Uyển cô ra sức lấy lòng Lư thị và Phó Nguyệt như thế, Phó Quế đương nhiên là khó chịu, nhất định phải nói ra mấy lời cay nghiệt chua chát cho thoải mái thôi, chứ thực ra nếu Uyển cô mà nói xấu Phó Nguyệt xem, Phó Quế chẳng là người đầu tiên tức giận ấy chứ.
Nha hoàn của Phó Nguyệt bưng tráp trang sức của nàng tới, lấy từng chiếc trâm ra ướm thử lên đầu Phó Nguyệt cho Uyển cô xem. Uyển cô cân nhắc một hồi, chọn ra mấy cái rồi hỏi ý kiến Lư thị. Cuối cùng, Uyển cô chọn cho Phó Nguyệt một bộ trâm hoa hình hồ lô, một chiếc trâm bạc bươm bướm, một đôi khuyên tai thỏ ngọc xinh xắn. Ngoài ra, Phó Nguyệt còn phối thêm một chiếc vòng tay bằng bạc, eo thắt đai lụa, bên hông là một tua ngọc bội.
Uyển cô trang điểm cho Phó Nguyệt xong là đến phiên Phó Quế.
Nha hoàn bà tử trong phòng một nửa giúp đỡ Uyển cô, một nửa còn lại vây quanh Phó Nguyệt xuýt xoa. Phó Nguyện đã được trang điểm rực rỡ, nhìn diễm lệ hơn hẳn ngày thường. Phó Vân anh nhân cơ hội này đi về phía Lư thị, nhón chân, thì thầm mấy câu vào tai bà.
Lư thị thấy nàng đến gần, mỉm cười nghiêng tai lắng nghe. Nghe xong, nụ cười cũng nhạt đi, kinh ngạc, cúi xuống nhìn nàng thật lâu, chần chừ một lúc rồi nhíu mày nói: "Cũng được, nếu tứ thúc con đồng ý..."
Được sự cho phép của Lư thị, Phó Vân anh cong khóe miệng mỉm cười, quay ra xin phép Hàn thị và Phó tam thẩm rồi dẫn ma ma, nha hoàn về phòng thay quần áo.
...
Phó Nguyệt và Phó Quế đều đã trang điểm xong, ngắm nghía nhau một lát, người này cười trêu ghẹo người kia mấy câu, ngẩng đầu nhìn xung quanh lại không thấy Phó Vân anh đâu cả liền đi ra ngoài hành lang tìm mà tìm hồi lâu vẫn không thấy nàng.
"Hay là anh tỷ nhi thẹn thùng rồi?", Phó Quế kết luận, cười nói, "anh tỷ nhi, đừng trốn, có gì mà phải thẹn thùng nào?"
Nàng vừa dứt lời đã nhìn thấy một tiểu quan nhân thanh tú đang đi tới từ đầu hành lang bên kia, nàng hơi nhíu mày, thắc mắc: Trung thu là dịp đoàn viên, là ai mà giờ này còn tới nhà người khác chơi chứ? Chẳng lẽ là bạn học của Phó Vân Khải và Phó Vân Thái?
Vị khách này vóc người không cao, nhìn có vẻ còn nhỏ tuổi hơn Phó Vân Thái nhưng khí độ bất phàm, dáng dấp tuấn tú, trắng trẻo thư sinh, trên người mặc chiếc áo bào màu xanh ngọc thêu hoa văn chìm, tay cầm quạt khẽ phe phẩy, chân đi chiếc giày lụa màu đen, cử chỉ nhẹ nhàng, tự nhiên nhưng vẫn tràn đầy khí chất, không biết là con cái nhà ai.
Tiểu quan nhân này quá đẹp, hơn hẳn những thiếu gia, công tử khác trong huyện. Phó Quế thấy người kia tuổi còn nhỏ nên không kiêng dè gì, mắt dán chặt vào "y".
Thiếu niên thấy nàng nhìn trộm mình cũng mỉm cười chắp tay, mỉm cười với nàng coi như chào hỏi.
Chỉ một động tác đơn giản như vậy thôi đã khiến tim Phó Quế như lạc một nhịp. Nàng chột dạ, không dám nhìn "y" nữa, nghiêng người tránh vào góc hành lang, trong lòng thầm mắng: Sao lại có tên háo sắc ở đâu ra thế này, còn dám vô lễ như thế nữa!
Khoan đã, thiếu niên kia môi hồng răng trắng, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, hình như hơi quen quen, giống như từng gặp ở đâu rồi...
Nhận ra điều gì, Phó Quế bỗng nhiên xoay người một cái, thiến niên đã ở ngay gần nàng, nàng nhìn kỹ thiếu niên, sửng sốt tới mức mồm miệng cũng há hốc, hồi lâu cũng không khép lại được.
"anh tỷ nhi!"
Khóe miệng thiếu niên hơi nhếch lên, khép quạt, chắp tay thi lễ với nàng: "Quế tỷ nhi, tiểu sinh hữu lễ."
Người từ trước đến nay vẫn nhanh mồm nhanh miệng như Phó Quế bỗng cứng họng, không nói nên lời, vừa xấu hổ vừa bực tức, mặt đỏ bừng, hừ một tiếng xoay người chạy về phòng, ngọc bội bên hông cũng nhảy nhót theo bước chân nàng.
Phó Vân anh sửng sốt trong giây lát. Nàng còn nhỏ tuổi, ở tuổi này vốn đã khó phân biệt nam nữ, lại còn mặc nam trang. Bộ quần áo này là do Hàn thị mới may cho nàng. Khi nãy nàng vào phòng thay quần áo, vấn kiểu tóc của con trai rồi bắt chước dáng đi và cách nói chuyện hằng ngày của Phó Vân Chương, ma ma và nha hoàn cười rạp, còn bảo nàng nhìn y hệt mấy tiểu quan nhân nhà giàu được nuông chiều từ nhỏ. Nàng tưởng đó là ma ma trêu chọc nàng thôi nên thử không dẫn theo nha hoàn, ra khỏi Đan Ánh Sơn Quán một mình, đi thẳng đến chính viện xem người hầu người hạ trong phủ sẽ phản ứng ra sao.
Quả nhiên, bà tử đang quét sân không nhận ra nàng, còn nghĩ nàng là khách của Phó Vân Khải và Phó Vân Thái. Thậm chí cả Phó tứ lão gia đang lơ đãng, không nhìn kỹ cũng không nhận ra được nàng, còn nhíu mày hỏi nàng là con cái nhà ai, sao lại chạy vào nội viện Phó gia thế này.
Nhận được câu trả lời của nàng, Phó tứ lão gia sững sờ, đi tới bên cạnh nắm bả vai nàng nhìn chằm chằm một lúc lâu rồi ôm bụng cười: "anh tỷ nhi, con còn tuấn tú hơn hai thằng anh kia của con nhiều!"
Cười xong ông còn định lôi nàng đi gặp anh em Phó Vân Khải để so sánh một lần xem đứa nào tuấn tú hơn.
Phó Vân anh khuyên mãi mới kiềm chế được cơn hưng phấn quá độ của Phó tứ lão gia, chạy về bên này tìm Phó Nguyệt và Phó Quế. Nhìn phản ứng ban đầu của Phó Quế, chắc hẳn là lúc đầu Phó Quế cũng không nhận ra nàng.
Mãi tới khi nàng cố ý tới gần, Phó Quế mới phát hiện ra có gì đó khác lạ.
Về phần Phó Nguyệt, nàng đang giơ tay che trán nhìn khắp xung quanh để tìm Phó Vân anh nên nào có phát hiện được thiếu niên mặc nam trang kia chính là cô em họ mình vẫn đang tìm. Thấy Phó Vân anh đang nhìn chằm chằm mình, Phó Nguyệt ngẩn ra một lúc, lui ra sau nửa bước, hỏi nha hoàn đang đứng bên cạnh: "Đây là tiểu quan nhân thuộc chi nào thế?"
Nàng nghĩ Phó Vân anh là đường đệ nào đó trong tộc.
Ban đầu, mấy nha hoàn cũng nghĩ giống Phó Nguyệt, cho rằng Phó Vân anh là tiểu thiếu gia Phó gia nhưng sau lại nghe thấy nàng và Phó Quế nói chuyện nên cũng hiểu ra. Giờ thấy Phó Nguyệt hỏi như thế, nha hoàn mím môi cười, "Vị tiểu quan nhân này Nguyệt tỷ nhi vẫn hay gặp mà, Nguyệt tỷ nhi nhìn kỹ lại xem."
Phó Nguyệt nghi ngờ nhìn ngắm Phó Vân anh thật kỹ. một lúc lâu sau nàng chợt a một tiếng, cười xòa: "anh tỷ nhi!"
Vừa kinh ngạc lại vừa buồn cười, nàng tiến lên vài bước, kéo tay Phó Vân anh, nhìn trái nhìn phải còn sờ tay lên khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của nàng: "Tỷ cứ tưởng tiếu thiếu gia nhà ai cơ!"
Phó Vân anh mỉm cười, nhìn về hướng Phó Quế vừa chạy đi, hơi nhíu mày, Phó Quế đã nhận ra nàng mà sao lại còn chạy mất nhỉ?
...
Lư thị và Phó tam thẩm nhìn thấy Phó Vân anh mặc nam trang cũng cười rộ lên kinh ngạc. Sáng nay khi Phó Vân anh thử đồ, Hàn thị đã được mở rộng tầm mắt một lần nhưng giờ nhìn thấy Phó Vân anh văn nhã tuấn tú đi đằng sau Phó Nguyệt vào phòng, bà cũng không khỏi muốn dụi mắt thử xem có phải mình nhìn nhầm rồi không.
Phó tứ lão gia căn dặn phụ nữ trong nhà không được tiết lộ chuyện này. Tuy mọi người trong nhà không biết hai chú cháu đang định làm gì nhưng vẫn cứ mỉm cười đồng ý. Lư thị sai bà tử ra ngoài cảnh cáo người hầu kẻ hạ trong nhà, ai dám lắm mồm nói linh tinh thì sẽ bị bán đi ngay lập tức, đám nha hoàn vội vàng cung kính vâng vâng dạ dạ.
Thấy người lớn trong nhà yêu thương chiều chuộng, khoan dung với mình như thế, ngay lúc ấy, Phó Vân anh có một quyết định.
Nàng sẽ tới phủ Võ Xương. Nếu còn ở huyện Hoàng Châu, họ hàng thân thích ở các chi khác của Phó gia chưa gặp nàng bao giờ, có gặp cũng không nhớ diện mạo của nàng nhưng lắm người nhiều miệng, nàng mặc nam trang như vậy dù sao cũng chỉ là kế sách tạm thời, sớm muộn sẽ bị lộ ra ngoài. Vậy tốt nhất là ra khỏi huyện Hoàng Châu sớm hơn một chút. Ở phủ Võ Xương, có rất ít người biết nàng, nàng có thể lấy một thân phận khác xuất hiện trước mặt người khác. Thực ra nàng cũng chẳng sợ người khác phát hiện ra nàng là con gái, nàng chỉ lo lắng cho Phó Nguyệt và Phó Quế, dù sao cũng là người một nhà, sống dưới một mái hiên, những hành động của nàng dù ít dù nhiều cũng sẽ ảnh hướng tới thanh danh của hai người chị. một khi nàng vẫn chưa đủ mạnh mẽ để có thể che chở cho người thân của mình, giữ khoảng cách mới là tốt cho tất cả mọi người.
Nàng không muốn gây ảnh hưởng không tốt đến chuyện hôn nhân của Phó Nguyệt và Phó Quế.
...
Khi cả nhà xuất phát đi trúc lâu bên bờ sông xem diễn, Phó Vân Khải và Phó Vân Thái nhận ra tiểu quan nhân đang đi bên cạnh Phó tứ lão gia là ngũ muội muội thì vô cùng sửng sốt.
Phó Vân anh không ngồi cùng xe với Phó Nguyệt và Phó Quế. Dưới ánh nhìn chằm chằm của hai anh em Phó Vân Khải, nàng vẫn thoải mái tự nhiên để Vương thúc đỡ lên lừa rồi điều chỉnh lại tư thế cho ngay ngắn, nghiêng đầu mỉm cười với hai anh em, nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt.
Phó Vân Khải rùng mình. Trước kia hắn đã hơi sợ ngũ muội muội, giờ ngũ muội muội mặc nam trang, cử chỉ lại có phần giống với nhị ca của đại phòng Phó Vân Chương, hắn lại càng sợ nàng hơn.
Từ tài năng đến nhân phẩm, nhị ca đều xuất chúng. Đám con trai trong tộc từ khi còn nhỏ đã bị người lớn trong nhà răn đe, bảo họ phải học theo nhị ca. Ban đầu bọn họ cũng không phục, gân cổ lên cãi lại nhưng sau này lại nhận ra dù có vắt chân lên cổ mà chạy cũng chẳng đuổi kịp một phần mười của nhị ca nên chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời. Dù cùng là người Phó gia nhưng mỗi lần nhìn thấy nhị ca, đứa nào cũng rùng mình rồi nhanh chóng nghĩ cách tránh người này càng xa càng tốt, chạy còn nhanh hơn chuột thấy mèo.
Phó Vân Thái không nhận ra điểm giống nhau giữa Phó Vân anh và Phó Vân Chương nhưng vẫn vô thức rùng mình, giọng run run, "Cửu ca, đệ cảm thấy hơi tức ngực sao ấy."
"Huynh cũng thế." Phó Vân Khải xấu hổ thở dài, "Huynh cứ nghĩ đợi anh tỷ nhi lớn lên chút nữa, chúng ta có thể được giải thoát rồi, ít nhất ở bên ngoài cũng được giải thoát, Tôn tiên sinh sẽ không dạy muội ấy mãi..."
Phó Vân anh không chỉ cần cù chịu khó còn học rất nhanh, đặt nàng bên cạnh để so sánh, hai anh em hầu như hôm nào cũng bị đánh mắng. Tôn tiên sinh cảm thấy bất lực vì dạy mãi mà hai anh em nhà này chẳng khôn ra nổi, hai anh em họ thì không lo chắc! Cũng may Phó Vân anh là con gái, con gái dù học hành giỏi giang thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ người trong nhà và Tôn tiên sinh biết. Đợi vài năm nữa, Phó Vân anh nhất định sẽ bận rộn chuyện mai mối, gả chồng, đến lúc đó hai anh em họ có thể thoát khỏi bể khổ này rồi!
Nhưng mà giờ thì sao... Ngũ muội muội lại mặc nam trang! Ngũ muội muội là người biết tính toán, làm gì có chuyện tự nhiên hứng lên thì mặc nam trang cho vui đâu. Họ bắt đầu tưởng tượng đến cảnh sau này rất có thể họ sẽ bắt gặp hình ảnh của ngũ muội muội trong những lớp học ngoài phạm vi nội viện Phó gia... Ngũ muội muội là khắc tinh của bọn họ, còn xuất hiện khắp mọi nơi, rồi cũng sẽ giống như nhị ca, sẽ bỏ xa bọn họ, còn bọn họ đuổi thế nào cũng không đuổi theo kịp, người lớn trong nhà sẽ cầm gậy đuổi theo phía sau bọn họ, vừa mắng bọn họ không biết cố gắng vừa thúc giục bọn họ chạy nhanh lên, nhanh lên...
Hai anh em nhìn nhau một lúc, trong lòng nổi lên một cảm giác bất an, như một bóng ma mãi không tiêu tán, hơn nữa còn càng lúc càng rõ ràng hơn.
Phó Nguyệt và Phó Quế lo lắng cho Phó Vân anh, cả tối liên tục quay đầu nhìn lại xem nàng thế nào, sau rồi lại bị cảnh náo nhiệt ở hội đèn lồng hấp dẫn mới dần quên đi việc này. Tới khi họ đột nhiên nhớ tới cô em họ, nôn nóng nhìn quanh thì Phó Vân anh đang bình thản ung dung nói chuyện với vợ chồng Trần tri huyện.
Trần tri huyện và tri huyện nương tử tới trúc lâu của Phó gia tặng lễ cho Trần lão thái thái, tiện thể qua chào hỏi Phó tứ lão gia. Tri huyện nương tử thấy bên cạnh Phó tứ lão gia còn có một tiểu quan nhân trắng trẻo tuấn tú lại còn trầm tĩnh văn nhã như vậy nên yêu thích vô cùng, trìu mến hỏi tên "y". Từ trước đến nay bà cũng chỉ qua lại với đại phòng và tộc trưởng của Phó gia là tam lão gia nên chưa gặp Phó Vân anh bao giờ.
Phó tứ lão gia bình tĩnh, cười ha hả trả lời: "Thằng bé là em của Thái ca nhi và Khải ca nhi, Vân ca nhi, đứng hàng thứ mười một."
Phó Vân anh không biết phải nói sao, chữ "Vân" này là tên đệm của tất cả con trai Phó gia thế hệ này, Phó tứ lão gia gọi nàng là Vân ca nhi, thế chẳng lẽ tên nàng là Phó Vân Vân à?
Tuy vậy tri huyện nương tử và Trần tri huyện cũng không phát hiện ra điều này, vẫn tươi cười gọi nha hoàn mang lễ gặp mặt tới.
Phó tứ lão gia từ chối lấy lệ rồi vẫn nhận lễ này, bảo Phó Vân anh tới chính thức bái kiến Trần thi huyện.
Phó Vân anh nghe lời làm theo.
Bỗng Trần tri huyện a lên một tiếng, vuốt râu nhìn ngắm Phó Vân anh, ánh mắt có chút nghi hoặc.
Phó tứ lão gia cứng đờ người, tim đập thình thịch.
Rồi Trần tri huyện lại nói: "Hình như phong thái có vẻ hơi giống Vân Chương."
Phó Vân Chương vẫn chưa có tên chữ [2] nên người khác vẫn gọi thẳng tên của y.
[2] Tầng lớp quí tộc thời xưa khi mới sinh thì đặt tên (danh), hai mươi tuổi trưởng thành thì làm lễ đội mũ và đặt thêm tên chữ (tự). Tên (danh) dùng để tự xưng, còn người khác muốn biểu thị sự tôn trọng với người mình gọi, thường gọi bằng tên chữ (tự).
Nghe Trần tri huyện nói vậy, Phó tứ lão gia cũng an tâm, chậm rãi nói: "Ngài quả là có con mắt tinh tường, Vân ca nhi theo nhị ca thằng bé đọc sách một thời gian, nhị ca nó cũng nói như vậy."
Trần tri huyện nghe thế, ánh mắt dành cho Phó Vân anh lại càng từ ái hơn, tấm tắc khen Phó Vân anh đủ điều.
...
Sau đó, Phó Vân anh còn gặp người lớn ở các chi khác của Phó gia.
So với hồi mới ở Cam Châu về, nàng đã cao lên rất nhiều. Hơn nữa trời đã tối, dưới ngọn đèn vàng vọt, ngay cả những chú bác từng gặp nàng trước đây cũng không thể nhận ra nàng. Đa phần mọi người đều đoán nàng là đứa bé Phó tứ lão gia nhận ở đâu về nuôi.
Phó tam thúc và Phó tam thẩm chỉ có một con gái là Phó Quế. Thời còn trẻ, Phó tam thẩm chịu quá nhiều vất vả, thầy thuốc nói bà không thể sinh con được nữa. Đại Ngô thị bề ngoài không nói gì nhưng sau lưng lại ám chỉ với Phó tứ lão gia phải nghĩ cách nạp thiếp cho Phó tam thúc, cũng không cần phải mời rượu, chỉ cần tìm một nha hoàn khỏe mạnh, có thể sinh con là được rồi, dù sao cũng không thể để tam phòng tuyệt tự. Sau này Phó tam thúc biết được tính toán này của Đại Ngô thị. Vậy là lần đầu tiên trong đời ông dám cãi lại mẹ mình, cuối cùng chuyện này chẳng đi đến đâu.
Phó Vân Khải là do Phó gia nhận nuôi để sau này trở thành người thừa kế của Phó lão đại. Bởi vậy người trong tộc cũng nghĩ "Vân ca nhi" là con thừa tự Phó tứ lão gia nhận nuôi thay cho Phó tam thúc.
Đương nhiên, cũng có vài người nghi ngờ Vân ca nhi là con rơi con rớt bên ngoài của Phó tứ lão gia.
Nhưng dù người trong tộc có suy đoán gì về thân phận của Phó Vân anh đi chăng nữa thì từ đầu đến cuối vẫn chẳng có ai nghi ngờ về giới tính của nàng.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, thế là không uổng nửa năm cố gắng của nàng.
...
Nàng ở cạnh Phó Vân Chương lâu ngày, không chỉ được y dạy đọc sách, viết chữ mà từng lời ăn tiếng nói, thái độ cử chỉ của y nàng đều thầm ghi tạc trong đầu. Dù sao nàng cũng là con gái, không bắt chước nổi cái khí chất hào sảng của Phó tứ lão gia, người ôn tồn, lễ độ như Phó Vân Chương dễ bắt chước hơn nhiều. Hơn nữa, Phó Vân Chương còn tình nguyện dạy nàng làm thế nào để lấy thân phận nam tử tiếp xúc với người khác. Y nói thân phận này sẽ mang tới cho nàng nhiều cơ hội hơn.
Về phần áp lực và nguy hiểm, nàng cũng không để tâm.
Phó Vân Chương tuy thường tỏ ra lãnh đạm xa cách với mọi người nhưng thực ra lại cực kỳ thích trêu chọc nàng. Y từng dặn dò nàng bằng giọng điệu trịnh trọng: "anh tỷ nhi, quan sát cho thật kỹ, bắt chước cho thật chuẩn, sau này nếu có ngày nhị ca gặp nạn, có khi muội có thể noi gương Hoa Mộc Lan thay nhị ca tòng quân."
Phó Vân anh phản bác ngay: "Nhị ca, huynh không có quân tịch, sẽ không bị ép nhập ngũ tòng quân đâu."
Phó Vân Chương bật cười khe khẽ, cốc nhẹ lên trán nàng.
...
Đêm nay, nhân hội đèn lồng trung thu, nàng quyết định thử một lần, Phó Vân Chương nói đúng, thân phận nam tử thực sự có nhiều cái lợi.
Về nhà nàng lại nhờ Hàn thị may cho vài bộ quần áo nữa vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.