Lương Cầm Chọn Chồng

Chương 1:




Hứa Lương Cầm đứng dưới lầu nhà mình, ngửa đầu nhìn ban công tầng 4 thấy sáng đèn, biết cha mẹ đều đang bận việc trong bếp, do dự chốc lát, rốt cuộc cô vẫn chậm chạp đi lên.
“Cha, mẹ, con về rồi”. Vừa cởi giày, Hứa Lương Cầm liền vào bếp chào bố mẹ.
“Con gái yêu đã về à, nhanh đi rửa tay thôi, đồ ăn nấu xong rồi. Lão Hứa, cá xong chưa, nhanh nhanh!” Trình Lệ cười tươi nhìn con gái mình một cái, lại quay ra tiếp tục nấu đồ ăn.
“Mẹ, không phải mẹ bảo con về để xem mắt sao, kì công chuẩn bị một bàn thức ăn nhiều như thế làm gì chứ? Chỉ gặp mặt một tí, nói chuyện là xong thôi mà”. Hứa Lương Cầm vừa rửa tay vừa nói.
“Ai bảo vì xem mắt nên mới gọi con chứ, con gái yêu của mẹ, mẹ muốn nhìn con một chút, cái này cũng không được sao?”
Hứa Lương Cầm bắt đầu nghi ngờ, việc mà mẫu thân đại nhân nhà cô thích nhất chính là mỗi thứ sáu sẽ sắp xếp cho cô đi xem mắt, hôm nay sao vậy nhỉ, có gì hơi khác thường.
“Thế nào, con không tin mẹ sao? không tin hỏi cha con đi!” Trình Lệ cũng chẳng thèm để ý con gái, trực tiếp bưng thức ăn ra bàn.
Hứa Thế Huy cười nói: “Tối nay mẹ con đúng là không chuẩn bị xem mắt cho con thật”.
Lúc này Hứa Lương Cầm mới thật sự yên tâm, lại giúp dọn chén đũa, ba người ăn cơm xong, Hứa Lương Cầm xem TV một lát rồi về phòng của mình nghịch điện thoại.
“Tiểu Cầm, mẹ nói chuyện phiếm với con chút nhé?” Trình Lệ bỗng đẩy cửa vào.
Hứa Lương Cầm để điện thoại xuống rồi ngồi dậy: “Vâng ạ”. Nghĩ thầm mẫu hậu nhà mình còn có chuyện gì khác ngoài việc thúc giục mình tìm đối tượng chứ.
“Tiểu Cầm, con còn nhớ thím họ ở quê mình trước kia không?” Trình Lệ ngồi vào bên giường hỏi con một câu.
“Mẹ, con làm sao mà nhớ nổi, mẹ với cha cũng chẳng bao giờ nhắc đến, con làm sao biết thím họ nào chứ”.
Trình Lệ vội vàng nói: “Tên thím ấy có trên hộ khẩu mà nhỉ, hôm nào rảnh thì lấy ra xem đi”.
“không cần đâu, lúc con vào trường điền quê quán cũng chẳng để ý, hộ khẩu của con với cha cũng viết như nhau mà”.
“Đứa bé này, mẹ nói với con như thế để biết con có thím họ là được rồi, dám xiên xẹo linh tinh! Ông bà nhà mình đều từ Sơn Đông qua đây đó”. Trình Lệ cũng không lừa gạt con gái mình nên có chút tức giận.
“Con biết, con biết, mẹ nói tiếp đi”. Hứa Lương Cầm cũng không để ý điều này.
“Chuyện là như thế này, thím họ con có một người bạn đồng hương ở gần nhà ta, nghe thấy con chưa có đối tượng cũng lo lắng theo. Vì thế muốn giới thiệu cho con một người, điều kiện đối phương không tệ, có xe có nhà, tiền cũng không thiếu, bộ dạng cũng được lắm, cao tầm 1m82 đó”.
“Mẹ, điều kiện tốt như thế không phải anh tuấn phi phàm sao, người ta sao để ý con chứ? Chúng ta đừng tự làm xấu hổ nhau nữa”. Bộ dạng của mình cũng không phải tiên giáng trần, dáng người cũng bình thường, suy nghĩ cũng không dám trèo cao, vẫn nên chọn môn đăng hộ đối, điều kiện bình thường thôi.
Trình Lệ do dự trong chốc lát, nói: “Chẳng qua cũng không phải chỉ có toàn ưu điểm, đối phương tuổi hơi lớn, lại qua một đời vợ, nhưng không có con. Cho nên nhà bọn họ chỉ mong cưới được một người con dâu tính tình tốt một chút, cũng không có yêu cầu khác”.
Hứa Lương Cầm nghe xong lập tức nóng nảy: “Mẹ, mẹ nghĩ gì thế, con mới 28 tuổi, hiện nay còn nhiều phụ nữ hơn 30 còn chưa kết hôn kìa, mẹ sao lại tìm cho con một lão già thế, cái đó có khác gì bán con đi chứ! Con tốt xấu gì vẫn là cô gái trong sạch, thà rằng không tìm được chồng, cũng không chấp nhận thua thiệt vậy cho mình đâu!”
“Vớ vẩn! Cả tuổi mụ của con cũng đến 30 rồi còn gì, đối phương chẳng qua mới có 35 tuổi, là độ tuổi tốt để cưới đó, con nhìn con xem, khác gì một đứa trẻ con không, công việc cũng chẳng ổn định, cả ngày chỉ ôm cái máy tính viết tiểu thuyết gì gì đó, ai mà xem cái đó chứ! Nếu không ôm máy tính thì lại dán vào điện thoại, mẹ và cha con cũng chẳng trông cậy vào việc con sẽ chăm sóc hai người già này, nhưng tối thiểu mẹ phải tận mắt nhìn con cưới chồng sinh con mới nhắm mắt được! Tiểu Cầm, con nghe mẹ nói đây, đàn ông qua một lần hôn nhân cũng chẳng sao cả, quan trọng là không có con, tương lai con và anh ta sẽ có một đứa nhỏ, thế có khác gì các đôi vợ chồng trẻ đâu. Lại nói người ta có xe có nhà, chẳng cần lo chạy vạy, con xem hàng xóm xung quanh đều vay mượn mới thuê được nhà ở, mỗi ngày lo lắng, không thấy mệt sao! Mẹ cũng không muốn ép con quá đáng, chẳng qua chỉ gặp thử một lần, nếu thấy không hợp thì thôi, con xem được không? Mẹ sẽ chẳng can thiệp nhiều đâu, đưa cho con số điện thoại trước, đến lúc đó các con tự mình liên hệ”.
“Con không đồng ý chút nào, con không đi làm nhưng cũng chẳng thiếu gì, con cũng có khả năng tìm được một đối tượng khác, mẹ không cần ép con, về sau cũng đừng quan tâm nữa, con thấy lúc về nhà là chẳng có chuyện gì tốt, đó là lý do vì sao con thà thuê nhà ở ngoài còn hơn về nhà ở, con đi đây!” Tính quật cường của Hứa Lương Cầm nổi lên, nhanh chóng lấy quần áo, xách túi ra về.
“Con bé chết tiệt kia, đúng là đồ cứng đầu, cả ngày chơi với một đám bạn không có tiền đồ mà! Nào có chuyện phụ nữ không kết hôn, mẹ nói cho cô biết, chuyện này mẹ không để yên đâu!” Trình Lệ tức giận đuổi theo nói.
Hứa Lương Cầm làm như không nghe thấy, chạy nhanh xuống tầng, lúc xuống đường mới chậm rãi đi, vừa đi nước mắt vừa rơi, cô không phải là người dễ rơi nước mắt, chẳng qua chỉ vì chuyện kết hôn nên rất mệt mỏi, chính cô cũng hiểu cha mẹ rất lo lắng, chẳng qua hôn nhân mà không tâm đầu ý hợp thì sao nên duyên chứ, lấy kiểu đó sớm muộn gì cũng có vấn đề, lại nói dù gì thì mình cũng đã 28 tuổi, sinh nhật xong thêm nửa tháng nữa là sang năm mới, cho nên tính tuổi mụ liền thêm hai tuổi, điều này cũng chẳng thay đổi được.
cô cũng chẳng có công việc, chỉ chờ vào tiền viết tiểu thuyết trên mạng, tiền thuê nhà với ăn uống có thể giải quyết, nhưng tiền để dành cũng không có nhiều.
Trở về nhà trọ, vừa mở cửa, Hứa Lương Cầm liền trợn mắt nhìn, phòng này cô và Tô Hiểu Vũ cùng thuê, cũng là tác giả viết truyện, cùng nhau ở một năm rưỡi, ở chung cũng không tệ, đều không giấu nhau chuyện gì.
Sau đó Tô Hiểu Vũ cho một tên con trai là Ngô Thừa Long đến thuê một phòng nhỏ, mới đầu cô cứ nghĩ đó là bạn trai Tô Hiểu Vũ, sau mới phát hiện hóa ra không phải.
thật ra cũng chẳng ngạc nhiên gì, chủ yếu là lúc Ngô Thừa Long có một cô em họ, cô quen cô ta lúc đi làm từ thiện nhưng bọn cô chẳng ưa gì nhau. Từ khi Ngô Thừa Long đến trọ thì lúc Trần Trần Mĩ Nhạc vui, buồn, giận hờn gì đều xả lên người cô.
“Xem mắt về rồi sao, nhìn dáng vẻ của cô này, chắc là lại thất bại rồi chứ gì”. Trần Trần Mĩ Nhạc đắc ý nhìn dáng vẻ của Hứa Lương Cầm, liền cười hỏi.
“Tôi không đi xem mắt, cô tới đây làm gì?” Hứa Lương Cầm cũng chẳng quan tâm Trần Mĩ Nhạc, liền ngồi xuống ghế sô pha nhỏ.
Gia đình nhà Trần Mĩ Nhạc có năm cửa hàng bán lẻ đang cho thuê, cho nên đại tiểu thư này cũng chẳng cần phải đi làm, tiền cho thuê thôi cũng đủ dùng.
“anh họ tôi ở đây nên đến chứ sao, chẳng qua cũng muốn xem gái ế 6 năm đi xem mắt thế nào. Tôi nói Hứa Lương Cầm này, chị lớn tuổi như thế, vừa béo lại chẳng xinh xắn gì, cao có 1m6, còn cận thị, theo tôi thì chị nên chọn đối tượng đã ly hôn đi, làm mẹ kế có gì không tốt đâu”. Trần Mĩ Nhạc đắc ý cười khanh khách.
Chẳng qua không nghĩ tới hôm nay chạm đúng chỗ đau của Hứa Lương Cầm rồi.
“Trần Mĩ Nhạc, cô cũng có gì hơn tôi, cao 1m7 lận đấy, nhưng tới 90 kg thì đẹp hơn ai, cô có đối tượng rồi sao? Chưa có mà cũng chê người khác!”
“Tuổi tôi ít hơn chị, nhà tôi có điều kiện, lo gì không tìm được người, ai chẳng biết chị vì Uông Tân Dương nên mới tham gia hoạt động từ thiện, mà có làm gì đi nữa thì người ta cũng chẳng để vào mắt đâu!” Trần Mĩ Nhạc bị chọc giận, miệng không đắn đo công kích Hứa Lương Cầm.
Đúng rồi, cô cùng vị “hồng nhan họa thủy” này so đo không kịp, Hứa Lương Cầm trừng mắt nhìn Trần Mĩ Nhạc không nói câu nào.
Uông Tân Dương lúc trước ngồi cùng bàn với cô ở tiểu học sơ trung, bộ dáng lịch sự, tính cách ôn hòa, từ tiểu học đã làm lớp trưởng, ở phương diện học tập luôn giúp cô.
hiện tại người này cũng thành danh, làm giảng viên một trường đại học nổi tiếng, không những thế Uông Tân Dương còn lập một tổ chức có tên là “Hội Hạnh Phúc” và làm hội trưởng.
thật ra trong lòng Hứa Lương Cầm cũng thừa nhận cô thầm mến Uông Tân Dương, có lúc nằm mơ thấy hai người kết hôn với nhau, cô cảm thấy người đàn ông dịu dàng này đúng là mẫu hình lý tưởng, nhưng cũng không dám thổ lộ, cũng không có nhiều cơ hội tiếp xúc với hắn.
Có lần đang hội họp, nghe Uông Tân Dương tuyên truyền, cô lập tức hưởng ứng tham gia, không chút do dự gia nhập “Hội Hạnh Phúc”, quan tâm tới sức khỏe mọi người và cùng đi hoạt động từ thiện.
Mà Trần Mĩ Nhạc là đàn em của Uông Tân Dương, ở đại học từng tiếp xúc vài lần với Uông Tân Dương, cho nên vừa tốt nghiệp đã chạy theo người ta đi làm từ thiện, đương nhiên là thời điểm không có Uông Tân Dương thì cô ta cũng chẳng tham gia.
Bởi vậy, hai người thầm mến một người nên là tình địch của nhau, tự nhiên nhìn đối phương không vừa mắt.
“Trần Mĩ Nhạc, cô quá đáng vừa thôi, nam chưa cưới nữ chưa gả, tùy vào năng lực của từng người, điều kiện trong nhà cô tuy tốt, những cũng không so được với tính tình hiền dịu của Lương Cầm hay Khương Doanh, cha mẹ người ta mở công ty vật liệu xây dựng lớn, cũng không giống cô cứ cả ngày ở nhà ăn bám!” Lúc này Tô Hiểu Vũ từ phòng đi ra, cô không thích nhìn bộ dáng đắc ý của Trần Mĩ Nhạc, nhưng vì nể mặt mũi bạn tốt Ngô Thừa Long nên nhẫn nhịn.
“Tôi không thèm nói chuyện với các chị, tôi đi tìm anh họ tôi!” Nhắc tới Khởi Khương Doanh, Trần Mĩ Nhạc liền khó chịu, tuy điều kiện nhà cô không bằng, nhưng bạn thân của Lương Cầm là Khương Doanh thì không cần nói, công ty của nhà Khương Doanh quy mô không nhỏ, đó mới là nhà giàu thật sự, hơn nữa Khương Doanh rất xinh đẹp lại có năng lực, quản lý một công ty chứng khoán, ngoại giao quốc tế rất tốt, mấu chốt cô lại là bạn thân của Lương Cầm, cho nên mỗi lần nhắc tới Khương Doanh cũng không thích.
“Cuối cùng cũng chịu im, Thừa Long đêm này làm khuya nên tối nay chắc chắn Trần Mĩ Nhạc sẽ không đến nữa đâu. Cậu làm sao thế, sao mắt đỏ thế này?” Tô Hiểu Vũ kéo Lương Cầm ngồi vào sô pha.
Ngô Thừa Long làm thêm ở quán bar, mặc dù có bà con họ hàng là Trần gia nhưng không muốn dựa hơi, muốn tự mình cố gắng phấn đấu.
“Còn có thể làm sao, không phải là tại mẹ tớ sao.” Hứa Lương Cầm phiền muộn kể hết cho Tô Hiểu Vũ nghe.
Tô Hiểu Vũ nghe xong liền vui vẻ: “Tớ nói này, Lương Cầm cậu không phải viết tiểu thuyết kiếm sống sao, sao lại không có chút sâu sắc nào thế, tớ thấy quá rõ mà. hiện nay cái việc chọn vợ kén chồng nó đã khác xưa rồi, cậu biết đàn ông tốt là như thế nào không?”
Hứa Lương Cầm lắc đầu, không biết Tô Hiểu Vũ muốn nói gì.
“Có nhà, không vay mượn, ly hôn không có con! Đàn ông như vậy rất lý tưởng, đàn ông từng ly hôn mới biết hôn nhân không dễ dàng gì, cũng là người đã trải qua đau khổ, không có đứa con cũng không có ai làm loạn, không sợ làm mẹ kế bị người đời mắng, tương lai cũng chẳng ai tranh tài sản, tớ nói đây là cơ hội tốt đó, nắm cho chắc vào nhé”.
Khi được Tô Hiểu Vũ giảng giải, Hứa Lương Cầm hơi do dự: “Ôm cái tư tưởng này đi xem mắt, không phải chỉ vì lợi ích sao?”
“Thời nay ai mà không muốn lợi ích chứ? không chỉ phụ nữ, mà đàn ông cũng muốn tìm mấy phụ nữ vừa đẹp vừa giàu có đấy thôi! Cũng không phải là cậu lừa dối người ta, hợp thì quen nhau, không hợp thì thôi. Tớ biết trong lòng cậu có Uông Tân Dương, nhưng các cậu tiếp xúc với nhau lâu như thế lại chẳng có tiến triển gì, không bằng dời mắt xem chỗ khác, có phải cha mẹ cậu bớt lo lắng hơn không?”
Tô Hiểu Vũ cứ khuyên giải mãi, Hứa Lương Cầm có chút hối hận vì vừa ầm ĩ với mẹ, cha mẹ cũng chẳng sung sướng gì, con cái hàng xóm xung quanh đều đã kết hôn, cháu chắt đã chạy chơi khắp nhà, bọn họ cũng rất áp lực, mà mình còn làm họ buồn, đúng là không nên.
“Cậu cứ từ từ nghĩ đi, tớ còn 5000 chữ nữa đây, viết xong liền kết toán lĩnh tiền rồi đi dạo phố thôi”. Tô Hiểu Vũ nói xong liền vào bếp tính nấu mì.
“Đợi chút!” Hứa Lương Cầm gọi cô lại.
“Làm sao thế?” Tô Hiểu Vũ quay lại hỏi.
“Cái này, tớ cao có 1m59, có thể nói 1m6 được không … Chiều cao nói lên lên một chút được chứ nhỉ?”
Tô Hiểu Vũ khinh thường nói: “Cái này cũng cần phải hỏi sao?” nói xong đi vào bếp.
Mình nói 1m6 cũng không tính là lừa dối phải không, Hứa Lương Cầm vẫn để ý những lời Trần Mĩ nói.
Tuy rằng viết tiểu thuyết trên mạng, nhưng Tô Hiểu Vũ kiếm được nhiều tiền hơn cô, mỗi tháng đều thu về hơn 1 vạn, có lúc là 2-3 vạn, còn lúc cô được nhiều nhất cũng chỉ có 7000, tiêu xài bình thường cũng mất 3000-4000 rồi, hơn nữa nghề viết tiểu thuyết này không phải lúc nào cũng viết ra được, nếu viết không ra gì thì cũng chẳng kiếm được tiền, cho nên áp lực rất lớn.
Đương nhiên khi Tô Hiểu Vũ có nhiều tiền cũng là một liều thuốc khích lệ tinh thần cho cô thêm tự tin hơn, cũng thu hút được nhiều nữ độc giả.
Nghĩ thế Hứa Lương Cầm liền trở về phòng mình, nhìn nhìn Laptop thì càng nhớ tới cha mẹ mình đã đau khổ thế nào, quyết định đồng ý gặp người đàn ông từng ly hôn kia một lần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.