Lương Cầm Chọn Chồng

Chương 72:




Hứa Lương Cầm thấy Tống Dật Hàng cầm điện thoại lên thì rất mâu thuẫn, muốn ngăn cản anh nhưng cô không biết phải nói thế nào, cô không sợ Tina kích Tống Dật Hàng, dù sao mục đích cô ta chỉ vì tiền, vì thế thấy Tống Dật Hàng tìm được số và sắp nhấn gọi, có chút do dự nhưng cô vẫn nói: “không được, không được gọi cho luật sư!”
Tống Dật Hàng nghe thấy thì dừng động tác nhìn Hứa Lương Cầm, tầm mắt Tina cũng nhìn lại, vẻ mặt không sợ hãi mà như đang xem kịch vui, cô ta biết Hứa Lương Cầm không vạch trần mình, tối thiểu là sợ tâm lý của Tống Dật Hàng không ổn định, vậy nên có thời gian ra điều kiện với nhà họ Tống, để không cho Tống Dật Hàng tổn thương, họ Tống sẽ cho mình nhiều đây.
Về phần Tống Dật Hàng, được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, cô ta cũng không cưỡng cầu, nếu như bây giờ cô ta không cãi nhau với Hứa Lương Cầm có khi sẽ được nhiều hơn, vì tạo cảm giác cho Tống Dật Hàng rằng Hứa Lương Cầm cố tình gây sự. Tina càng nghĩ càng vui, vì thế đến cạnh Tống Dật Hàng giữ chặt tay anh: “ Dật Hàng, thôi bỏ đi. anh không cần làm thế bởi vì em và Lương Cầm cãi nhau. Vừa rồi là em kích động nên mất đi lý trí, chính em thiếu cảm giác an toàn nên mới liên lụy đến anh. Em hiểu rồi, em mà là anh cũng sẽ nghi ngờ nếu có người đưa ra yêu cầu như vậy, sẽ thấy người đó thật tham tiền. Về sau em không cần anh chiếu cố sinh hoạt của em nữa, em có thể đi tìm việc làm, mặc dù em không làm bác sĩ nhưng có thể làm việc khác mà.”
Tống Dật Hàng mím môi không nói, cứ nhìn Hứa Lương Cầm, giống như hi vọng Hứa Lương Cầm có thể nói cho anh biết lý do vì sao không cho anh sửa di chúc.
Hứa Lương Cầm không nói nổi, cô chờ Tina diễn xong, vào thời khắc quan trọng cô không làm không hỏi, cô phải cho con mụ này biết có diễn mãi thì cũng không lấy được tiền đâu.
“Lương Cầm, trước kia là chị không tốt, chị không nên vì lo lắng cho Dật Hàng mà bài xích em, chị không tôn trọng tình cảm của hai người, chị xin lỗi. Chị đã can thiệp quá nhiều rồi, đây không phải là việc của một bác sĩ, chị rất xin lỗi. Cuộc sống tương lai của chị, trừ khi Dật Hàng tìm đến, nếu không chị sẽ không liên lạc với anh ấy đâu, chị chân thành chúc hai người hạnh phúc.”
Biểu cảm Tống Dật Hàng có chút biến hóa, anh quay đầu khẽ nhăn mày: “Tina, chị…..”
“Em mang thai.” Hứa Lương Cầm đánh gãy lời nói của Tống Dật Hàng, Tina diễn xong rồi hả? Bây giờ đến phiên cô nói nội dung chính đây.
Tống Dật Hàng chậm rãi quay đầu lại, nghiêm túc nhìn Hứa Lương Cầm không nói, mà Tina lại mang vẻ mặt không thể tin nổi, sau đó cánh tay đang lôi kéo Tống Dật Hàng không tự chủ buông lỏng ra.
“Nếu không anh cho là vì sao bố mẹ anh phái người bảo vệ em? Em giống người ham giàu à? Còn không phải vì trong bụng em có con của anh sao? Bây giờ ngay cả Hiểu Vũ và Đại Long đều không cho em làm bất cứ việc gì nữa. Em muốn tốt cho đứa bé nên không ý kiến gì chuyện của Tina, em cũng không rõ vì sao em không thích anh có bất kì liên lạc nào với cô ta nữa, em không khống chế nổi.”
“Tất cả mọi người đều biết em mang thai, chỉ anh là không biết?” Tống Dật Hàng chỉ nghĩ tới chuyện này, những thứ khác anh chưa nghe vào tai.
Hứa Lương Cầm nghĩ nghĩ nói: “Chuyện này cũng đến đúng dịp, em vốn chờ anh về nhà trọ nói thì anh lại tăng ca các thứ, chuyện Shibata Hisako và Jean em có thể giải thích.”
“Cái này không quan trọng, em có chỗ nào không thoải mái không? Đứng lâu như thế có mỏi không? Sao em không biết giữ gìn thân thể mình thế hả? Chuyện mang thai lớn như thế mà sao bố mẹ anh chỉ phái có hai người thôi?” Bây giờ Tống Dật Hàng chẳng quan tâm gì hết, lập tức giúp Hứa Lương Cầm ngồi xuống.
Ai xứng đáng khiến anh quan tâm chứ, ngoài vợ con ra thì chẳng ai bằng hết.
Hứa Lương Cầm mặc cho Tống Dật Hàng đỡ mình nhưng không ngồi trên sô pha: “anh đừng giận cá chém thớt lên bố mẹ anh, bọn họ đối xử với em cực tốt, em cũng không thích ở đây lâu, em hơi mệt, muốn về nhà trọ.”
“Được! Được! Được! Về ngay bây giờ.” Tống Dật Hàng nói tận 3 chữ được, sau đó dè dặt ôm thắt lưng Hứa Lương Cầm, hai nhân viên an ninh cũng đi phía sau.
Trong phòng khách, Tina vô lực ngã xuống sô pha, cô biết kế hoạch của mình không thực hiện được rồi.
Tống Dật Hàng để xe vào chỗ bãi xe ở quán rượu, sau đó ngồi chung xe với Hứa Lương Cầm về nhà trọ.
“Nếu không em về biệt thự ở đi, anh sẽ thuê vài người giúp việc.”
“không đâu, vắng vẻ lắm, anh cứ thuê người trước đi, em chưa ở đó vội.” Hứa Lương Cầm thấy Tina ở trước mình nên không muốn.
Tống Dật Hàng vội vàng nói: “Vậy thì không đi, nếu em không thoải mái thì đừng miễn cường, đổi phòng là được.”
Hứa Lương Cầm nhìn Tống Dật Hàng cười: “Em đúng là mẹ quý nhờ con đây, nếu không có đứa bé thì anh sẽ tra khảo em rồi.”
“Em mắng oan anh rồi, từ đầu tới cuối anh chưa nói một câu nào mà!”
“Ngoài miệng anh chưa nói nhưng trong mắt của anh đều thắc mắc nhìn em!”
“Em nói thế nào là thế đó, anh sai hết rồi!”
Thái độ Tống Dật Hàng cực kì tốt, nói là nhận sai nhưng nụ cười càng lúc càng lớn, ở trong xe cũng không yên mà gọi điện thoại. “Vâng, em làm bố rồi, lần khác gặp mọi người sau nhé, em mời khách!”
Hứa Lương Cầm thừa dịp Tống Dật Hàng để di động xuống thì nói: “Người ta vừa mới có bầu thôi, anh đừng có khoa trương đến mức mở tiệc tuyên dương chứ?”
“anh gần 40 mới có đứa bé, sao lại không vui được? Em làm anh mất cả vui.”
Hứa Lương Cầm không chịu nổi dáng vẻ đáng thương này của Tống Dật Hàng, buồn cười thở dài: “Tùy anh vậy, em mặc kệ.”
“Cũng không biết là con trai hay con gái nhỉ? Phải đổi phòng, không thì không đủ dùng. Làm hai phòng trẻ đi, bên ngoài có khu vui chơi, nhưng thứ khác anh sẽ mời kiến trúc sư đến, phải đơn giản mà đẹp. “Tống Dật Hàng bày ra dáng vẻ cân nhắc.
Hứa Lương Cầm khó hiểu: “Sao phải hai phòng trẻ?”
“Sinh một đứa thì nó sẽ buồn, ít nhất là hai đứa, đó là kế hoạch, một trai một gái, bảo bối của anh sinh ra sẽ có phòng riêng của mình, thật ra em sinh thêm vài đứa nữa anh càng vui.”
“anh vui nhưng em không chịu nổi, bây giờ em còn thấy sớm đấy.”
Tống Dật Hàng lắc đầu: “không sớm đâu, tuy là thế nhưng đều là phòng bảo vệ môi trường, nhanh nhanh trang hoàng xong rồi cây cối xanh tốt, mặt khác anh sẽ hẹn bác sĩ dinh dưỡng, em với con phải khỏe anh mới yên tâm.”
Hứa Lương Cầm chỉ cảm thấy Tống Dật Hàng sắp sinh thì có, vì thế nhắm mắt không thèm để ý tới anh, Tống Dật Hàng thấy thế liền ngậm miệng không nói một chữ mà ôm Hứa Lương Cầm cười hiha.
Trở lại nhà trọ, ngày hôm sau Tống Dật Hàng đưa cho Ngô Thừa Long và Tô Hiểu Vũ một bao lì xì to, cám ơn họ đã chăm sóc Hứa Lương Cầm.
Ngô Thừa Long sờ thấy lì xì rất dày thì mặt mày vui vẻ nói cám ơn, Hứa Lương Cầm thấy thế cũng vui theo.
Từ hôm đó mỗi ngày Tống Dật Hàng đều nấu nhiều bữa khác nhau, tất cả đều khiến Hứa Lương Cầm muốn ăn, đôi khi còn hơn cả chuyên gia dinh dưỡng, sợ Hứa Lương Cầm không khỏe khi mang thai, cả ngày lo lắng cô ốm nghén. Hứa Lương Cầm chẳng từ chối món gì, ăn gì cũng thấy ngon, điều này khiến Tống Dật Hàng vui ra mặt, sắp định đưa Hứa Lương Cầm lên bàn thờ khiến đám Mạnh Tề và Vương Trung Minh muốn tụ tập xem Hứa Lương Cầm cất giữ cái gì, Tống Dật Hàng không nói hai lời liền đáp ứng.
“anh thật là, không phải là em mang thai thôi sao? Người ta đâu phải trẻ con chứ, có ai giống anh không?” Hứa Lương Cầm nằm trên giường liếc Tống Dật Hàng.
Tống Dật Hàng gọt táo cho Hứa Lương Cầm nhưng lại sợ táo lạnh nên rửa qua bằng nước ấm, Hứa Lương Cầm ngăn anh lại: “anh nghỉ ngơi một tí đi, đừng quá sức. Em đâu phải đến giai đoạn ở cữ, rửa bằng nước ấm thì còn vị gì nữa, bây giờ em chưa cần ăn, tí nữa để bớt lạnh em sẽ ăn.”
“Vậy không đảm bảo đâu em, trái táo này cũng không phải cho đứa bé, em ăn một chút sẽ tốt cho thân thể, thừa dịp em bụng chưa to thì ra ngoài cho khuây khỏa nhé, với cả anh em của anh cũng muốn nhìn mẹ con em nên anh hẹn họ vào ngày kia.”
Lại còn bày đặt mẹ con em! Hứa Lương Cầm bị từ này khiến buồn nôn, cúi đầu nhìn cổ và bụng mình thế này mới giống như không thể tin nổi?
Mẹ to? Mẹ to lớn!
Thôi chẳng sao, cô cũng không từ chối, tùy anh đi, cứ vui vẻ là được.
“Em ăn trước đi, anh sẽ pha cho em cốc sữa nóng!”
Nhìn Tống Dật Hàng nhẹ nhàng ra ngoài, Hứa Lương Cầm muốn cười, đây không giống đãi ngộ của hoàng hậu, bây giờ chỉ còn thái hậu thôi, cô không nghĩ Tống Dật Hàng lại thích trẻ con.
Đến ngày tụ hội, Tống Dật Hàng đưa Hứa Lương Cầm vào khách sạn, vào phòng được thuê thì giới thiệu với Hứa Lương Cầm, cái này khiến cô nhầm lẫn nhiều.
“Lương Cầm, nhìn em phúc hậu hơn đấy, đúng là dáng vẻ của phụ nữ có thai, Dật Hàng chăm sóc em tốt lắm!” Tôn Linh đến cạnh Hứa Lương Cầm, kéo tay cô, nói chuyện Hứa Lương Cầm mang thai phải chú ý cái gì cái gì.
“Mỗi ngày em đều ăn với ăn, không béo sao được.” Hứa Lương Cầm xấu hổ.
“Xấu hổ gì chứ, ai cười phụ nữ có thai được, dinh dưỡng phải đầy đủ nhé, mau ngồi xuống nào.”
Tống Dật Hàng cố ý để Tôn Linh ngồi cạnh Hứa Lương Cầm, anh ngồi bên kia: “Em với chị Tôn Linh sẽ không uống, mùi rượu ám cô ấy, không tốt.”
Vừa nói Vừa nhìn về phía mọi người: “Hôm nay ai muốn hút thuốc thì ra ngoài, hút xong thì về nhà luôn, đừng mang hơi khói vào nhé.”
Tất cả mọi người cười gật đầu: “Biết rồi thưa ông tướng, thuốc cũng không dám mang, thằng nhóc này vì vợ mang thai mà dám để mọi người giận đến tăng máu đấy, chuyện gì bây giờ cũng không bằng rồi, bây giờ nó chỉ chú ý đến vợ con nó thôi! Bọn anh thật đau lòng!”
nói xong mọi người cùng cười, chờ ăn xong thì Mạnh Tề hắng giọng hỏi: “Dật Hàng, anh thay mặt anh em ở đây hỏi chú, chú phải trả lời thật nhé.”
“anh hỏi đi.” Tống Dật Hàng vội vàng gắp thức ăn cho Hứa Lương Cầm, anh có thể không ăn cũng phải gắp cho cô miếng rau đã.
“Chú vì Lương Cầm mà đau lòng nhưng bây giờ Lương Cầm là gì của chú? Chú thích con bé ở điểm nào? Phải nói rõ để mọi người còn biết chứ!”
“Đúng! Mau nói đi!” Mọi người ồn ào, khó có khi Tống Dật Hàng vui vẻ cực độ nên cứ được đà mà trêu.
Tống Dật Hàng cẩn thận bỏ xương cá ra, xác định không có gì mới đưa cho Hứa Lương Cầm, sau đó quét một vòng nói: “Mọi người đều biết tiêu chuẩn của em rất cao, mà Lương Cầm trong lòng em lại đạt đến cảnh giới hoàn mỹ của hoàn mỹ rồi, em thích cá tính của cô ấy.”
Cái này không chỉ những người hỏi mà Hứa Lương Cầm cũng để đũa xuống nhìn chằm chằm Tống Dật Hàng, mình hoàn mỹ của hoàn mỹ cơ á? Hôm này cô mới biết đấy, muốn thổi phồng cô thì đừng có khoa trương thế chứ.
“Có thể lấy một ví dụ không?” Mạnh Tề cũng dại ra, Tống Dật Hàng đánh giá cao quá rồi nhưng Mạnh Tề xuất thân là luật sư nên phản ứng cực kì nhanh.
Tống Dật Hàng đắc ý cười nói: “Ví dụ có ngay trước mặt, với ánh mắt chọn bạn trai của Lương Cầm mà nói, không phải mắt cô ấy hoàn mỹ à?”
Câu trả lời này làm mọi người chút nữa thì hộc máu, không phải nó đang tự khen nó à?
“Chú thắng! Chú thắng!” Mạnh Tề giơ ngón tay cái với Tống Dật Hàng, vốn muốn xem Tống Dật Hàng xấu hổ không nghĩ tới mặt ông tướng này còn dày hơn thớt, không gì sánh bằng rồi!
Hứa Lương Cầm cười đến hết hơi, Tống Dật Hàng vội vuốt lưng cho cô dễ thở.
một buổi tối vui vẻ trôi đi nhanh, Hứa Lương Cầm chào tạm biệt mọi người, Tôn Linh kéo tay cô nhỏ giọng nói: “Em đúng là thần tượng của chị, Dật Hàng vốn chỉ thích thích em thôi mà còn cố tình khiến em có đứa bé, nửa đời sau của em sẽ vui vẻ rồi.”
“anh ấy cũng vì đứa bé thôi.” Hứa Lương Cầm đương nhiên biết Tống Dật Hàng tốt với cô nhưng đứa bé trong bụng mới là quan trọng nhất.
Tôn Linh tức giận vỗ nhẹ tay Hứa Lương Cầm: “Sao em quan tâm chuyện nhỏ nhặt này làm gì? Em không ngẫm lại lấy điều kiện của Dật Hàng, muốn có một đứa bé còn khó chắc? Đúng là suy nghĩ linh tinh, những phụ nữ nó gặp qua không phải không đẻ con cho nó được đâu! Nhiều năm như thế, nó còn chưa có ý định sinh con, mà gặp em thì luôn nghĩ tới đấy, em cứ nghĩ lại thì sẽ hiểu, nhìn nó vui như thế khiến chúng ta không tự chủ mà vui cùng.”
Hứa Lương Cầm ngồi thừ người đến tận lúc vào xe, thấy Tống Dật Hàng vẫn tin tưởng cô nhưng Tôn Linh nói cô lập tức hiểu, cô cảm thấy tình cảm của mình rõ hơn nhiều, Tống Dật Hàng đúng là thật thích cô, đứa con chỉ là dệt hoa trên gấm để bọn họ thêm hạnh phúc mà thôi, sau này cô sẽ không bao giờ buông anh nữa.
“Nghĩ gì thế, em mệt à?” Tống Dật Hàng hôn lên trán Hứa Lương Cầm.
Hứa Lương Cầm cười lắc đầu: “Em có yếu ớt thế đâu, hôm nay em vui lắm.”
“Ừ, thế về sau sẽ gặp nhiều nhé, không cần nhiều người, gặp mỗi chị Tôn Linh là được.”
Hứa Lương Cầm ừ một tiếng, sau đó ngẩng đầu nhìn Tống Dật Hàng, một lát sau nói nhỏ: “Dật Hàng, chẳng lẽ anh không muốn biết chuyện của Shibata Hisako và chồng cũ của Tina sao?”
Tuy Tống Dật Hàng không đề cập nhưng không có nghĩa là chuyện này không tồn tại. Hứa Lương Cầm không muốn Tống Dật Hàng hiểu lầm cô.
“anh biết em có lý do của riêng mình, nếu em đồng ý nói thì anh sẽ nghe, còn không thì anh sẽ không để ý đâu, chỉ cần em và con bình an, khỏe mạnh thì mọi thứ khác không quan trọng nữa, đây là những lời thật lòng đấy.”
Mắt Hứa Lương Cầm có chút ươn ướt, đem bàn tay nắm chặt lấy Tống Dật Hàng, 10 ngón tay đan vào nhau: “Em sẽ nói.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.