Muốn Độc Chiếm Em Mãi Mãi

Chương 65: Hạnh Phúc Trở Về




" Để anh xem! "
Nghe thấy Hiểu Di nói vậy, tay Hàn Tử Đằng nhanh chóng xốc chăn lên.
Nhìn Hiểu Di có vẻ không hiểu mình định làm gì, anh bất đắc dĩ nói.
" Để anh xem chân của em, xem có nghiêm trọng không? "
" Không, không sao đâu! "
Hiểu Di gắt gao giữ chặt chăn, không muốn Hàn Tử Đằng nhìn thấy.
Nhưng sức cô làm sao bì lại với anh, chỉ trong chốc lát, chăn trên người đã bị gạt sang một bên.
Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve một mảng sưng đỏ trên đùi cô, đau lòng nhìn cô hỏi.
" Sao em ra tay mạnh vậy? Có đau không? "
" Tất nhiên là phải mạnh tay rồi, nếu không em không khống chế được bản thân mất! "
Hiểu Di trả lời như là một lẽ đương nhiên.
" Anh xin lỗi, Hiểu Di! Là anh không tốt, khiến em chịu khổ! " Anh ôm cô vào trong lòng, nghẹn ngào nói.
" Không, Tử Đằng, sao có thể trách anh được. Anh xem, cuối cùng anh cũng cứu được em đấy thôi! " Hiểu Di lắc đầu, nhẹ nhàng nói.
" Không phải, nếu anh bảo vệ em tốt hơn, em cũng sẽ không….. "
Hàn Tử Đằng không nói thêm gì nữa, bàn tay nhẹ nhàng xoa lên một bên má của Hiểu Di, nơi còn in dấu rõ ràng cái tát của tên cầm thú kia.
" Anh đừng trách mình nữa được không? Tử Đằng, em sẽ đau lòng đấy! " Hiểu Di nắm bàn tay anh đang vuốt ve trên khuôn mặt mình.
" Thật vậy ư? "
" Tất nhiên rồi! "
Hiểu Di ngẩng đầu, hai mắt bừng sáng nhìn anh. Hàn Tử Đằng lúc này mới an tâm hơn, cúi đầu hôn lên môi cô một chút.
" Còn em sao? Thật sự sẽ không sao chứ? "
Vẫn còn chút lo lắng, Hàn Tử Đằng lại hỏi một câu, Hiểu Di gật đầu, lập tức đã hiểu anh hỏi chuyện gì.
" Thật!!! "
Hiểu Di nói xong còn cường điệu gật đầu.
" Chuyện quá khứ qua rồi, quan trọng nhất vẫn là bây giờ em rất hạnh phúc, Tử Đằng, như vậy là đủ rồi! "
" Hiểu Di, hiện tại em rất hạnh phúc sao? " Anh nhìn cô thật sâu hỏi.
" Rất hạnh phúc! " Hiểu Di mỉm cười hưởng ứng.
" Là vì mối quan hệ với anh sao? " Hàn Tử Đằng thật cẩn thận nhìn Hiểu Di, nhẹ nhàng hỏi.
" Vâng… "
Hiểu Di nhìn thẳng vào khuôn mặt anh, không chút do dự đáp trả.
Anh thâm tình nhìn cô, hai tay áp lên khuôn mặt, trìu mến hôn cô.
" Cám ơn em, bà xã "
" Cám ơn em cái gì vậy? "
" Cám ơn em, cám ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh, để anh yêu em! "
Hiểu Di mỉm cười, nhìn Hàn Tử Đằng lắc đầu, cô nhẹ giọng nỉ non.
" Những lời này, phải là em nói mới đúng. Cám ơn anh đã xuất hiện để em yêu anh! "
Hàn Tử Đằng run run cúi xuống đặt một nụ hôn thật sâu lên đôi môi Hiểu Di.
" Hiểu Di, anh yêu em! "
Hôn rồi lại hôn, không khí dần nóng lên, hai người lại chậm rãi rơi xuống biển tình, trong phòng chỉ còn lại một khung cảnh kiều diễm quyến rũ.
Hôn lễ của hai người diễn ra vô cùng long trọng.
Hôn lễ tổ chức tại khách sạn Duyệt Khải xa hoa bậc nhất Đài Bắc, sau khi hoàn thành tất cả nghi thức trên giáo đường, mọi người bắt đầu nhập tiệc. Khách mời không nhiều, nhưng đều là giới thượng lưu trong xã hội.
Tiệc rượu đứng, ai nấy có mặt đều trưng ra những trang phục lộng lẫy cao quý nhất, cứ như thể đây là sàn catwalk vậy.
Một bàn rượu vang khổng lồ có giá đến cả tiền triệu, bánh kem đẹp mắt, lại thêm bao nhiêu món ngon lạ mắt, kẻ đi người lại nâng ly chúc tụng vô cùng huyên náo. Lúc này Hiểu Di mới sâu sắc cảm nhận được ý nghĩa của việc gả cho nhà giàu, có áp lực nhưng vinh hoa hư ảo cũng nhiều vô cùng.
Chả trách bao nhiêu cô gái ao ước được đặt chân vào, phàm là nữ nhân đều không chống cự được sự mời gọi của giàu sang phú quý.
Bậc trưởng bối của hai nhà ngồi ở trung tâm, mẹ của Hàn Tử Đằng cũng từ bên Mỹ trở về. Trương Khiết cùng Ninh Ninh lại đóng vai trò là người nhà cô dâu.
Hiểu Di nhìn cả khung cảnh trước mắt, lần đầu tiên trong đời cảm giác được nhiều hạnh phúc như vậy, cũng lần đầu tiên nhận được nhiều lời chúc đến thế, khiến cô không cầm được nước mẳt, lệ rơi đầy mặt.
Hôn lễ diễn ra vô cùng thuận lợi, nhưng trong lòng Hiểu Di vẫn còn nghi vấn về phía Ước Hàn, không biết Hàn Tử Đằng đã xử lý anh ta như thế nào.
Chịu đựng vài ngày, rốt cuộc Hiểu Di vẫn không chịu được mà mở miệng hỏi Hàn Tử Đằng.
" Tử Đằng, anh làm thế nào vậy? "
" Làm cái gì thế? "
Hàn Tử Đằng hướng ánh mắt về phía Hiểu Di.
" Ước Hàn sao? Anh còn đang thắc mắc không biết đến bao giờ anh mới mở miệng hỏi anh đây! "
Anh mỉm cười, ngồi dậy kéo Hiểu Di vào trong lòng, nhẹ nhàng hôn lên hai má cô rồi mới trả lời,
" Tên đó không dám đến làm phiền em nữa đâu! "
" Vì sao? " Hiểu Di nghi hoặc hỏi.
" Sao? Em còn muốn nó đến dây dưa với mình ư??? "
" Anh rõ ràng biết không phải như vậy mà! " Hiểu Di nhìn Hàn Tử Đằng, bĩu môi nói.
" Hắn cho em uống thuốc, đây chính là điểm yếu của hắn, thêm nữa từ trước giờ hắn làm những gì anh đều biết, nên từ giờ hắn sẽ không dám gây chuyện nữa đâu! "
" Thật sự? Anh ta sẽ không đến nữa chứ? " Hiểu Di lại hỏi lại lần nữa.
" Không đâu, tên đó về Mỹ rồi, dưới sự quản lý của chú hắn ta, thì biết điều an phận hơn rồi! "
Nghe Hàn Tử Đằng nói vậy, lo lắng trong lòng Hiểu Di mới biến mất hoàn toàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.