Nam Nhân Của Hoa Linh Âm

Chương 69: 69:Nam Nhân Của Hoa Linh Âm




Hoa Linh Âm xoay người.
"Khoan đã" Hắn lên tiếng, Hoa Linh Âm xoay người lại nhìn hắn, trái tim đầy vết thương thì thầm, giọng nàng rất khẽ hỏi "Hoàng thượng, còn có chuyện gì?"
"Nàng..." Hắn trừng mắt, giọng nói trầm lắng "Trước đây, nàng có thật lòng thích ta không?"
Hoa Linh Âm rụt lại bã vai "Ngươi không biết sao còn hỏi?"
"Bây giờ có thật lòng không?" Hắn nghiêm mặt, giống như đang cố gắng nhìn thấu nàng, Hoa Linh Âm cười khổ, lắc đầu "Bây giờ? Bây giờ Hoàng thượng xa vời quá ta với không đến."
Trước đây hắn chỉ là sư tôn nhỏ bé, còn bây giờ hắn là quân vương một nước, nàng không với nổi hắn.
"Ta hỏi nàng có thật lòng hay không?" Hắn gầm giọng, không kiềm chế được trừng trừng đôi mắt đang từ từ đỏ ngầu.
Hoa Linh Âm cắn môi, đôi mắt ướt nhoè, nàng ấm ức hai tay túm chặt chiếc váy đến nhăn nhó, bật khóc nức nở.
Lần đầu tiên sau ba năm, ở trước mặt hắn khóc nức nở.
"Không thật lòng thì ta ở đây làm gì? Ngày ngày nhìn ngươi ở cạnh hết người này đến người kia, ngươi còn chẳng thèm nhìn đến ta.
Ta không thật lòng...!Thì ôm tương tư đến bây giờ làm gì? Tốt nhất là ta nên lấy quách tên nào đó."
"Trượng phu bị ta phế tay?" Hắn nhìn thấy nước mắt nàng, ánh mắt xẹt qua điểm khẩn trương nhưng rất nhanh hắn đã dùng sự phẫn nộ dập tắt.
Nhớ đến trượng phu của nàng, cổ nóng giận nổi lên, nàng chẳng phải đã lấy hắn ta đi.
"Ngươi có bị điên không? Con đã là của ngươi thì hắn làm gì là trượng phu của ta...! Hic...!Nếu mà ta không thật lòng...!Ta không phải khổ sở trông khi ngươi vẫn an an nhàn nhàn như vậy."
"Ta làm sao tin tưởng nàng?" Hắn ngẩn người, hắn từng tin nàng nhất, để rồi cuối cùng nàng đạp tình cảm của hắn ở dưới lòng bàn chân, dẫm đạp một cách tuyệt tình.
Không phải là gì cả, cái gì cùng không phải!
"Phải rồi, tiện nhân như ta thì không đáng tin tưởng" Nàng khóc, ấm ức hét lớn nước mắt đều tuông trào, hít thở liên tục, tức tưởi nấc từng tiếng.
Gương mặt đáng thương ướt sũng, nàng cảm giác tay chân nàng đều tê dại, nàng vì hắn mà khóc quá đủ rồi, nàng không muốn khóc nữa, không muốn nữa...! Nhưng nàng không dừng lại được.
"Hưu thư...!Cho ta hưu thư...!Ta không ở đây nữa" Nàng khóc, tức tưởi ho sặc, nàng không muốn ở đây nữa, nhìn hắn cùng người khác bên cạnh chính là địa ngục.
Vũ Minh Thành cuối cùng không cương nổi nàng, thả lỏng gương mặt, ánh mắt hắn ôn nhu nhìn nàng.
Hắn tiến tới kéo nàng vào lòng hắn, bảo bọc nàng ở trong vòng tay, cười khổ "Đừng khóc nữa, ta xin lỗi."
"Là nàng ngày đó rời bỏ ta, bây giờ lại khóc như này?" Hắn khổ sở vỗ về nàng, Hoa Linh Âm ở trong lòng hắn càng khóc dữ dội hơn, nàng ấm ức "Ngươi hại ta mang thai, ngươi chỉ là phò mã, Tần Tình Nhi sẽ bỏ qua cho cái bụng nhỏ nhỏ của ta sao?"
Nhỏ quá cơ, một bụng chứa hai đứa.
Hắn nhíu mày "Nên nàng mới bỏ đi?"
"..." Hoa Linh Âm cắn môi, càng nghĩ càng ấm ức, tủi thân vô cùng.
Nàng đẩy hắn ra, ngón tay trỏ xinh đẹp chỉ vào hắn "Ngươi...!Đừng chạm vào ta...! Tay thối...!Vũ Minh Thành ngươi là đồ trứng thối!"
Hắn bước đến, nàng liền trừng trừng mắt, bàn tay hắn chạm vô số nữ nhân.
"Thế nàng không muốn ta nữa?" Hắn mị lên, Hoa Linh Âm mếu máo lắc đầu "Ngươi trước đây chỉ là của ta, bây giờ...!Ngươi..."
Của người người rồi nha.
Vũ Minh Thành hạ mâu, ánh mắt trầm lắng "Nhưng ta, chỉ có mình nàng ở trong lòng."
Lời nói của hắn, khiến cho nàng đình chỉ khóc lóc, trở nên ngẩn ngơ, đang phân định là hắn đang nói thật hay nói giả.
Vũ Minh Thành ở trước mặt nàng, hắn vẫn tuấn dật phi phàm như ngày trước, trầm tư "Hôm nàng trở về, nàng nói nàng muốn ta, ta đã rất vui."
"Vui đến mặt mày không biểu cảm?" Hoa Linh Âm hít hít cái mũi "Rõ ràng, ngươi đến một cái nhếch môi còn không có."
Gạt nàng, hắn có vui mới là lạ.
"Để lộ ra hết nàng sẽ đắc ý đi" Hắn thở dài "Nàng bỏ rơi ta một lần, đột nhiên mang theo hai tiểu hài tử đến trước mặt ta, bảo ta phải làm sao tin nàng?"
"Ta nói ta không nhớ nàng" Hắn ôm lấy eo nàng, bàn tay chạm lên gương mặt xinh đẹp mà hắn từng đêm mong nhớ "Thật sự ta nhớ nàng đến phát điên đi được."
"Nhớ ta?" Hoa Linh Âm lại hít hít cái mũi "Nhớ ta mà đi ôm ấp mấy người kia."
"Nàng không thắc mắc vì sao đến bây giờ không một phi tần nào có mang?" Hắn cúi đầu, trán tựa lên vầng trán của nàng, mắt hắn nhìn đăm đăm vào đôi mắt nàng.
Hoa Linh Âm không biết được lắc đầu, hắn thở ra một hơi nóng rực "Ta chẳng hề chạm vào bọn họ."
Hoa Linh Âm chớp mắt "Vậy...!Ngươi ở phòng họ làm gì đến nửa đêm?"
"Xoa bóp chân cho ta, bóp vai cho ta" Hắn ma mị cười, Hoa Linh Âm ngây người, hắn nâng lên gương mặt nàng, cúi đầu hôn lên môi nàng.
Cại mở hàm răng xinh đẹp của nàng, mạnh mẽ tiến vào bắt lấy chiếc lưỡi trơn mềm, cùng nàng triền miên một lúc.
Hắn rời đi, hơi thở cả hai trao quyện, hắn khổ sở cười "Nàng, nữ nhân đầu tiên ta hôn, ta ôm, ta chạm nàng.
Cho dù hôm ở mạn bắc nàng khiến ta rất đau lòng đi, ta cũng chẳng xoá nàng đi được, ta không muốn hôn bất cứ ai ngoài cái miệng nhỏ của nàng."
Hoa Linh Âm cảm thấy vui vui ở trong lòng, nhưng nàng không quên hít hít cái mũi "Vậy...!Ngươi thật chỉ là của ta?"
"Đã nói từ sớm, ta chỉ là của nàng" (P/s Anh đã sớm nói từ chap 46 rồi, mọi người lật lại xem nào.)
"Chỉ thương ta?" Nàng truy hỏi, đôi mắt to tròn gắt gao nhìn hắn.
"Một mình nàng, không có người khác" Hắn chắc nịch.
Hoa Linh Âm liền nhón chân, nàng hôn lên môi hắn, hắn vội giữ lấy đầu nàng cại mở hàm răng nàng tiếp tục làm loạn.
Hắn vốn chỉ có mỗi nàng ở trong lòng, dù có giận, có hận nàng bao nhiêu hắn cũng không dám nhìn nước mắt của nàng.
Nhìn thấy liền rất đau lòng, nạp bao nhiêu thiếp tiếng xấu vang đi như thế hắn lại chẳng chạm vào tay.
Hắn chỉ muốn hôn một mình nàng, thượng mỗi nàng.
Từ ngày nàng y phục đỏ rực, xinh đẹp tươi cười trước mặt hắn, hắn đã sớm bị bóng dáng nàng thú hút.
Nàng đáng yêu, như đoá hoa rực lửa, hắn yêu đoá hoa này.
Ngày nàng nằm trong lòng hắn ngủ say, hắn đã quyết cả đời này chỉ có một mình nàng, không ai có thể thay thế nàng.
Ngày nàng bỏ rơi hắn, hắn tự nhủ rằng hắn không được phép yêu nàng nữa, không nghĩ đến nàng nữa.
Lại chẳng thể kiếm chế tự khắc nhớ đến nụ cười của nàng, bóng dáng của nàng, đáng yêu của nàng.
Hắn đã sớm hoàn toàn thuộc về nàng, yêu nữ này, thật mê hoặc hắn.
Hắn từ sớm, đã trở thành nam nhân của nàng, nam nhân của Hoa Linh Âm.
Hoàn....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.