Ngoài IQ Cao Ra Thì Tôi Chỉ Có Hai Bàn Tay Trắng

Chương 5: Huấn luyện ma quỷ, ai cũng muốn chết




Không hiểu sao lại bị mất chữ 'Â' trong tên của Ân Duyệt và nhiều chữ có chữ 'â', nếu thấy chỗ nào chưa được sửa thì các bạn hãy chỉ lỗi cho team sửa nhé. Cảm ơn mọi người.
_________
Edit: Gà.
Beta: Sứa.
***
Chương 5. Huấn luyện ma quỷ, ai cũng muốn chết.
Hai con zombie gầm gừ lao vào bọn họ, Diệp Tĩnh Nhã run run bắn mấy phát súng vào chúng nó, nhưng không phát nào trúng đầu zombie.
Thân là người thường, ngày thường ở thế giới hiện thực căn bản không có cơ hội để bắn súng, hiện tại đột nhiên có được một khẩu súng, độ chính xác kém đến mức nhắm vào người cũng không được chứ đừng nói chi đến việc nhắm chuẩn vào đầu.
Tần Lê Ca đứng một bên lạnh lùng nhìn bọn họ, không hề có ý định đưa tay ra giúp đỡ, một con zombie đã nhào về phía Ân Duyệt.
Ân Duyệt hoảng loạn nhắm mắt lại: “Đừng ——”
“Aaa!” Trần Chấn Quân từ bên cạnh cầm lấy cây gậy gỗ, ông ta nhắm mắt không dám nhìn zombie, cả người lao về phía con zombie đang tiến lên muốn đánh lén Ân Duyệt.
Một gậy này của ông ta căn bản không chính xác, ngay cả cơ thể của zombie cũng không đánh trúng, nó nhe răng về phía ông ta, nháy mắt đã lao tới!
Ân Duyệt mở to hai mắt, không hề nghĩ ngợi đã xông lên phía trước: “Đừng! Chú Trần!”
Trần Chấn Quân bị đè dưới thân zombie, sợ hãi nhìn miệng của nó đang từng chút tới gần mình, cơ thể vô thức run lên bần bật.
Không nên cứu, ông ta không nên mềm lòng cứu con nhóc kia! Bây giờ ông ta bị vây vào khốn cảnh như vậy, có ai có thể cứu ông ta chứ!
Trần Chấn Quân tuyệt vọng nhắm mắt lại hét lớn, khi ông ta cho rằng bản thân phải chết thì bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một tiếng súng ——
Đoàng!
Viên đạn thẳng tắp xuyên qua đầu zombie, vỏ đạn va chạm với mặt đất phát ra tiếng leng keng, Trần Chấn Quân ngơ ngác trợn mắt, còn chưa kịp tỉnh lại trong niềm vui tìm được đường sống trong chỗ chết thì đã được Ân Duyệt đỡ lên.
Trên tay Ân Duyệt vẫn còn cầm khẩu súng, họng súng hơi bốc khói, rõ ràng đường đạn được b ắn ra chính xác kia là do cô bé bắ n ra.
“Chú Trần, chú không sao chứ?” Ân Duyệt hoảng loạn đảo tới đảo lui quanh người ông ta: “Vừa rồi viên đạn có trúng chú không? Chú không bị thương đó chứ?”
Vẻ mặt Trần Chấn Quân mộng bức nhìn cô bé cứng rắn này: “... Tôi không sao, vẫn còn tốt.”
Ân Duyệt nhẹ nhàng thở ra, bên kia lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết của người phụ nữ, hai người quay đầu lại, Diệp Tĩnh Nhã đã nằm trên đất điên cuồng giãy giụa, con zombie đang đè trên người cô lại hiện ra với một tư thế quỷ dị.
Hai người nhìn lên trên cái cổ cứng đờ của con zombie, chỉ thấy Tần Lê Ca không chút để ý nắm lấy cổ nó, con zombie đang liều mạng muốn đến gần Diệp Tĩnh Nhã thì lại bị hắn dùng tay siết chặt lại.
Tần Lê Ca dùng ánh mắt đầy ghét bỏ nhìn chằm chằm vào Diệp Tĩnh Nhã, hắn nhấc zombie lên ném sang một bên, đoàng một tiếng kết thúc sinh mệnh của nó.
Diệp Tĩnh Nhã vẫn nhắm chặt hai mắt mà la hét, gần như hoàn toàn không phát hiện nguy hiểm đã được loại bỏ, ngay cả Ân Duyệt cũng không nhìn được, cô bé ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vai Diệp Tĩnh Nhã.
Diệp Tĩnh Nhã kêu lớn hơn nữa.
“… Cô Diệp.” Trần Chấn Quân có chút bất đắc dĩ: “Con zombie kia đã chết rồi.”
Diệp Tĩnh Nhã lập tức ngừng la hét, cô nhanh chóng ngồi dậy, vội vã nhìn xung quanh.
“Đừng nhìn, cô cho rằng la hét là có thể gi ết chết được zombie sao?” Tần Lê Ca cong cong khóe miệng, vẻ mặt châm chọc.
Diệp Tĩnh Nhã trầm mặc một chút, chậm rãi đứng lên: “… Xin lỗi.”
Ân Duyệt nhìn hắn rồi lại nhìn Diệp Tĩnh Nhã, do dự kéo kéo góc áo Tần Lê Ca: “Anh Tần, chúng ta…”
“Grào!”
Một con quái vật khổng lồ đột nhiên xuất hiện trước mặt Ân Duyệt và Tần Lê Ca, nó há miệng, đôi mắt đỏ ngầu, ngồi xổm trên đất nhìn chằm chằm vào bọn họ, dường như đang đánh giá độ nguy hiểm của nhóm.
Ân Duyệt sợ tới mức không dám mở miệng, Tần Lê Ca lại bình thản nhướng mày, hắn đưa súng lên nhắm chuẩn ngay đầu con quái vật, bắn liên tục mấy phát.
Viên đạn bắn vào đầu con quái vật, lại bị lớp da kiên cố bên ngoài chắn lại, con quái vật nhìn Tần Lê Ca đang tấn công mình, hung hãn lào về phía hắn: “Grào!”
Mặt Tần Lê Ca không tỏ vẻ gì, ngay lúc con quái vật lao đến thì bắn mấy phát súng liền, viên đạn xuyên qua đôi mắt của nó, máu đen từ trong mắt bắ n ra ngoài.
Tần Lê Ca quay đầu lại, máu bắn tung tóe, âm thanh nhắc nhở lúc này cũng vang lên.
Hệ thống: “Gi ết chết zombie biến dị, khen thưởng 200 điểm.”
Hắn nhướng mày, xem ra thế giới nhiệm vụ lần này anh có chuyện phải làm rồi.
“Nó, nó là thứ gì…” Diệp Tĩnh Nhã bất lực co rúm lại, sợ hãi nhìn chằm chằm thi thể quái vật: “Tôi không thích nơi này…”
“Ai mà thích nơi này chứ.” Trần Chấn Quân liếc cô một cái: “Không thích cũng vô dụng, nếu cô còn muốn có cơ hội nói chuyện ở thế giới tiếp theo thì tỉnh lại rồi đứng lên đi.”
Ân Duyệt ở bên cạnh gật gật đầu, Tần Lê Ca cũng liếc nhìn Trần Chấn Quân một cái, không ngờ ông ta cũng có thể nói ra một câu đạo lý như vậy.
“Nhưng trước hết đừng nói chuyện, tại sao lại đột nhiên lại trở nên yên tĩnh như vậy?” Trần Chấn Quân nghi hoặc hỏi.
Xung quanh hoàn toàn không có chút âm thanh nào, âm thanh gầm rú của zombie lúc vừa đến cũng biết mất lạ thường, thế giới yên tĩnh ngược lại càng làm cho người ta bất an.
Ân Duyệt nắm chặt khẩu súng trong tay, lo lắng nhìn xung quanh, Diệp Tĩnh Nhã cũng cố gắng kìm chế nỗi sợ, giơ súng cảnh giác với nguy hiểm sắp tới.
Tần Lê Ca chậm rãi nhắm mắt lại, trong không gian yên tĩnh, nghe thấy được một vài tiếng bước chân đang dần dần đến gần.
Một, hai, ba, bốn… Mười ba.
Tần Lê Ca nói: “Đến rồi.”
Sau khi Tần Lê Ca nói xong, mọi người đều cảm thấy mặt đất run lên, Diệp Tĩnh Nhã theo bản năng nhìn về hướng âm thanh truyền đến, giây tiếp theo lại sợ hãi đến mức suýt chút nữa thì làm rơi súng.
Tổng cộng có mười ba bầy zombie đang điên cuồng chạy về phía này!
Trần Chấn Quân hít sâu một hơi: “Thế này cũng nhiều quá rồi đó!”
Tần Lê Ca cau mày lui về sau vài bước, mắt thấy nhóm tân binh còn đang ngơ ngác đứng tại chỗ, vừa bực vừa buồn cười liếc bọn họ một cái: “Mấy người cũng không phải bù nhìn, còn không cử động à?”
Trần Chấn Quân nhanh chóng lui về bên phải, Ân Duyệt cũng lùi về bên trái, vừa lúc tạo thành trận tuyến hình tam giác với Diệp Tĩnh Nhã.
Ân Duyệt tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào bước chân của zombie, trước khi con đầu tiên lao tới thì nhanh chóng nổ súng bắn vào đầu của nó.
Trần Chấn Quân vừa nổ súng vừa tán thưởng: “Nhóc con, sao tài bắn súng của nhóc lại chuẩn như vậy? Từng luyện rồi à?”
Ân Duyệt lại bắn hai phát vào đầu zombie, còn lơ đãng liếc nhìn qua Diệp Tĩnh Nhã: “Chơi trò chơi nhiều cũng sẽ biết, chơi như game bắn súng là được.”
Diệp Tĩnh Nhã hoảng loạn bắn súng, nhưng không bắn trúng một con nào, cô trơ mắt nhìn một con zombie trong số đó lao tới, đáy mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng.
Nếu cô lao lên thì dù có may mắn được cứu thì đám zombie phía sau cũng sẽ cuồn cuộn tiếp tục lao về phía cô, bọn họ chỉ là những người bình thường, sao có thể đấu lại thứ có tốc độ gấp hai ba lần như vậy.
Đánh chết được một hai con zombie thì sao, thứ họ phải đối mặt chính là hàng trăm zombie!
Diệp Tĩnh Nhã đột nhiên ném súng ra, mặc kệ đồng đội bên cạnh, tìm được một khe hở thì lập tức chui ra, trận tuyến tam giác lúc đầu bị xé ra một lỗ hổng ngay lập tức, zombie từ phía sau lao lên, áp lực đè nặng lên hai người còn lại.
Thương pháp của Ân Duyệt lập tức trở nên hỗn loạn, cô bé bắn thêm vài phát chống lại áp lực, nhưng những con zombie đang lao đến suýt chút nữa đã cào trầy cánh tay của cô bé, Ân Duyệt cũng không biết phải làm gì nên lùi ra sau.
Chỉ còn lại Trần Chấn Quân chống đỡ ở phía trước, nếu cô bé cứ lùi như vậy thì Trần Chấn Quân nhất định sẽ xảy ra chuyện.
Ân Duyệt cắn răng, cô bé nhìn xung quanh một vòng, phát hiện một ít nơi trú ẩn nhỏ, vội vàng chạy qua.
Trần Chấn Quân bên kia cũng dứt khoát bỏ súng, nhặt cây gậy gỗ dưới đất lên đánh thẳng vào đầu zombie, con cá lọt lưới sẽ bị Ân Duyệt bắn vào đầu, hai người ăn ý hợp tác đè tình huống nguy hiểm xuống, tình hình rõ ràng đã trở nên lạc quan hơn.
Tần Lê Ca đứng tại chỗ nhìn Diệp Tĩnh Nhã càng chạy càng xa, bỗng nhiên sau lưng truyền đến một cơn gió, hắn không thèm quay đầu, giơ súng bắ n ra đằng sau.
Đoàng!
Viên đoạn nhắm chuẩn ngay đầu zombie, lúc này Tần Lê Ca mới không chút hoang mang quay đầu, chậm rãi đi về phía Ân Duyệt.
Ân Duyệt dần mất sức, lúc đầu cô còn nghiến răng nghiến lợi nhưng lúc này những cơn đau do phản lực mang lại từ từ tăng lên, thấy Trần Chấn Quân lại một lần nữa vì sai lầm của mình mà thiếu chút nữa đã bị cào, hốc mắt cô bé dần đỏ hoe.
Ngay lúc cô bé đang cảm thấy tuyệt vọng thì trên đầu lại có một bà tay to quen thuộc phủ lên, Ân Duyệt sửng sốt, con zombie lúc đầu bắn trượt đã bị bắn thẳng vào thái dương.
Động tác Tần Lê Ca không dừng lại, nhắm chuẩn vào từng con zombie, họng súng quá nóng thì dứt khoát ném xuống, đoạt lấy súng trên tay Ân Duyệt tiếp tục bắn.
Trần Chấn Quân lúc đầu còn đang nguy hiểm, lúc này lại không cần đến mình nữa thì dừng động tác: “...”
Chàng trai này thật sự không thể chọc, nếu chọc thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, tùy tiện nổ súng đã bách phát bách trúng, nếu không phải từng nhìn thấy người này xuất hiện trên TV cùng một đống giải thưởng thì ông ta cũng sẽ nghĩ người này là một tên xã hội đen trà trộn vào.
Tần Lê Ca đang bắn dần dần dừng lại, hắn liếc nhìn Trần Chấn Quân một cái, chậm rãi ngồi xổm xuống nhặt khẩu súng khác lên.
Trần Chấn Quân không kịp phát hiện đã mất đi hỗ trợ từ đồng đội, thiếu chút nữa đã bị zombie cắn một ngụm, lòng ông ta sợ hãi dùng gậy đánh chết zombie, hét to với Tần Lê Ca: “Tên nhóc nhà mi! Dừng tay lại không thể nói trước một tiếng sao!”
Tần Lê Ca nhàn nhã cúi đầu đổi băng đạn: “Mục tiêu đã qua, luyện lại đi.”
Trần Chấn Quân còn chưa kịp hiểu hắn đang nói gì thì viên đạn của Tần Lê Ca đã ghim vào mặt đất dưới chân ông ta, Trần Chấn Quân bị dọa thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, liên tục lùi vài bước.
Trần Chấn Quân: “Tần Lê Ca, cậu làm cái gì vậy!”
“Quá chậm.” Tần Lê Ca ghét bỏ nhìn ông ta: “Nhìn xem, bên phải chú lại có zombie đang đến đó.”
Trần Chấn Quân nhìn sang bên phải, còn chưa thấy thân ảnh của zombie thì một viên đạn lại rơi trúng vào bên phải ông ta, ông ta sợ tới mức liên tục lùi về bên trái: “Này này này, đây thật sự sẽ chết người đó!”
Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!
Trần Chấn Quân: “… ** má!”
Ân Duyệt dùng vẻ mặt đồng tình nhìn Trần Chấn Quân vừa phải né zombie vừa phải luyện né đạn, Tần Lê Ca thấy cô bé nhìn chuyên chú như vậy, có ý tốt hỏi: “Nhóc cũng muốn luyện à?”
Ân Duyệt vội vàng dùng sức lắc đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.