Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1249: Bấp bênh (Thượng)




Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, đang muốn mượn cơ hội này mà giáo huấn hai người một phen. Thế nhưng vừa nghĩ tới bọn hắn vẫn còn ở trong sinh mệnh cấm khu thì hắn lập tức bỏ suy nghĩ này đi, vội vàng mở miệng.
- Rời khỏi đây rồi hãy nói, nơi này thật sự quá tà dị mà!
Bạch Tiểu Thuần nói mà trong lòng thì hãi hùng khiếp vía, hắn nhanh chóng gia tốc bay thật nhanh về phía trước. Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử cũng là càng nghĩ càng sợ, đi theo sau lưng hắn.
Bọn họ bay về phía trước, tốc độ cực nhanh, cách biên giới sinh mệnh cấm khu càng lúc càng gần, biển xương trên mặt đất cũng mỏng đi không ít. Theo phán đoán của Bạch Tiểu Thuần thì chỉ cần một ngày nữa là có thể rời khỏi nơi đây.
- Chúng ta lúc trước ở trên thuyền lại có thể đi xa được như vậy sao?
Vào lúc này Bạch Tiểu Thuần cũng phát hiện, ba người ở trong quỷ thuyền cũng chỉ là gần hai canh giờ nhưng con thuyền này đã đưa bọn hắn đi được xa như vậy. Có thể tính ra, lấy tốc độ của con thuyền này, e rằng không cần đến một ngày là có thể vượt qua sinh mệnh cấm khu rồi.
Cùng lúc đó, trong khi ba người Bạch Tiểu Thuần ở trong sinh mệnh cấm khu đang nhanh chóng bay đi thì khu vực hạ du của đông mạch Thông Thiên Hà đã bộc phát chiến tranh giữa bốn đại tông môn, chấn động bát phương!
Ba đại tông môn ở trung du liên hợp một chỗ, hình thành một thế lực mà Nghịch Hà Tông không thể đối kháng được, phát động một trận chiến diệt tông!
Âm thanh nổ vang không ngừng truyền ra từ bốn phía Nghịch Hà Tông. Quan sát toàn cảnh có thể thấy được hào quang lóng lánh từ trận pháp của Nghịch Hà Tông. Đây chính là trận pháp được hình thành từ lực lượng của cổ thụ, đang toàn lực ngăn cản vô số thần thông thuật pháp từ bát phương đang đánh tới. Trận pháp này tất nhiên cũng không thể kiên trì quá lâu, nó đang không ngừng méo mó, lúc nào cũng có thể tan vỡ!
Vào lúc này, bên ngoài trận pháp xuất hiện hai cái mặt trời một đen một trắng, tỏa ra hắc bạch quang mang, còn có thân ảnh của người bù nhìn không ngừng lóe lên. Bọn chúng đang phối hợp với vô số đệ tử Nghịch Hà Tông, lấy trận pháp làm hạch tâm mà không ngừng triển khai chém giết đối với cường địch ở bốn phía!
Chỉ là bọn họ rất rõ ràng đang ở thế yếu. Mười vạn tu sĩ đang vờn quanh trận pháp này chia ra làm ba trận doanh, không ngừng đánh về phía đánh về phía Nghịch Hà Tông. Càng kinh người hơn, ở phía sau mỗi trận doanh kia đều có một khí thế động trời, dường như đã thay thế thiên ý nơi đây, trấn áp Nghịch Hà Tông.
Đó là chấn động của Thiên Nhân sơ kỳ, tuy chỉ là Phàm Đạo Thiên Nhân, chênh lệch quá xa so với Hồng Trần Nữ, dù là Bạch Tiểu Thuần cũng không quá đặt bọn họ ở trong lòng. Thế nhưng đối với Nghịch Hà Tông, đây đã là một ngọn núi lớn khó có thể vượt qua.
Bên trong trận pháp, Nghịch Hà Tông, rất nhiều đệ tử Huyết Khê nhất mạch đều đã tiến vào trong cơ thể Huyết Tổ, vẫn chuyển tu vi toàn thân, có cả Huyết Khê lão tổ tọa trấn, chuẩn bị vào thời khắc mấu chốt sẽ điều khiển Huyết Tổ xuất chiến!
Ở đỉnh đầu Huyết Tổ, lúc này nằm sấp một con thỏ, ánh mắt màu đỏ trừng trừng nhìn vào bên ngoài trận pháp, ở trong ba trận doanh kia, nơi mà chấn động Thiên Nhân đang bộc phát ngập trời.
Đệ tử nhất mạch Linh Khê cách xuất thủ không giống với tam mạch khác. Lúc này bọn họ dựa theo những hệ phái khác biệt mà tạo thành cự nhân trận pháp, ở bên ngoài trận pháp, tay vung đại kiếm không ngừng chém giết kẻ địch.
Nhất mạch Đan Khê lấy phụ trợ làm chủ, chạy ở rìa ngoài trận pháp, không ngừng thay thế đệ tử Linh khê và Huyết Khê để xuất chiến. Còn nhiệm vụ của Huyền Khê nhất mạch là dùng hết khả năng của mình mà kiên trì Không Dong Thụ trận pháp.
Tống Quân Uyển mấy năm nay nhờ có tài nguyên của Nghịch Hà Tông nên tu vi đã đạt đến Kết Đan Đại viên mãn, hiện giờ mái tóc xanh rối loạn, khóe miệng tràn máu, vô cùng chật vật. Nếu không nhờ Huyết Mai tương trợ thì sợ là đã bị trọng thương. Vào lúc này, nàng được hơn mười người thủ hộ, đưa vào bên trong trận pháp rồi được mấy người đệ tử tiến lên đỡ lấy.
- Người Đan Khê nhất mạch, mau trị thương cho Tống sư thúc! Nhanh!!
- Không cần để ý đến ta, mau đi cứu Huyết Mai!
Tống Quân Uyển khoát tay chặn lại, ánh mắt kiên quyết, không để cho bất cứ ai trị thương. Nàng tự mình khoanh chân ngồi trên một chiếc lá của Không Dong Thụ, vừa chữa thương, vừa quan sát thế cục, ánh mắt dần dân lộ ra sự tuyệt vọng và ảm đạm.
Nàng nhìn trên chiến trường, một vị lão tổ của Huyết Khê nhất mạch, Vô Cực Tử, lúc này huyết quang ngập trời, hóa thân thành một thanh huyết kiếm, những nơi bị lão chém qua thật giống như cành khô bị bẻ gãy. Thế nhưng rất nhanh sau đó, vì là một trong những lão tổ mạnh nhất của thế hệ này của Nghịch Hà Tông, lão lập tức bị mấy vị Nguyên Anh lão tổ của ba đại tông môn khác vây công, tình thể vô cùng nguy hiểm!
Vào lúc này, ngoại trừ Huyết Khê lão tổ và Linh Khê lão tổ ra thì những Nguyên Anh lão tổ khác của Nghịch Hà Tông đều đang chiến đấu ở trong chiến trường. Đây là nhờ có trận pháp tồn tại nên còn có thể giằng co, nhưng một khi trận pháp thì có thể tưởng tượng, cục diện này sẽ giống như thái sơn áp đỉnh, dưới cái thế như chẻ tre của ba đại tông môn kia, tình huống của Nghịch Hà Tông nhất định nguy hiểm!
- Tiểu Thuần... Không biết ta còn có thể kiên trì được hay không, kiên trì đến ngày lại nhìn thấy ngươi một lần nữa...
Tống Quân Uyển than nhẹ một tiếng, không chữa thương quá lâu, lập tức đứng dậy. Với tư cách là cường giả Trung Phong của nhất mạch Huyết Khê, nàng nhất định phải ở vị trí chủ đạo thì mới có thể làm cho thanh huyết kiếm cự đại của Trung Phong, ở trên chiến trường có thể triển khai chiến lực đến tận cùng!
Ở trên chiến trường có một thi khôi vô cùng kinh người, toàn thân nó được bao phủ bởi một bộ lông dài ngoằng. Nó đi đến đâu thì những tu sĩ của tam tông ở đó đều phải đau đầu. Thân thể của thi khôi này cực kì mạnh mẽ, thậm chí bộ lông của nó còn có thể khống chế những thi thể bên cạnh. Đồng thời, bên người nó còn có một đám ma đầu đi theo.
Những ma đầu này vốn cũng không có bao nhiêu thần trí. Thế nhưng bên trong có một ma đầu dường như đã mở ra linh trí lại am hiểu ẩn thân, thậm chí nó còn có thể lãnh đạo toàn bộ đại quân ma đầu bày trận mà tiếp viện toàn chiến trường.
Chiến sự của nhất mạch Linh Khê ở bên kia thì lại khác, có thể nhìn thấy từng một cự nhân trận pháp không ngừng xung phong liều chết, vô cùng mạnh mẽ. Nhất là cự nhân có khuôn mặt của Thượng Quan Thiên Hữu và Bắc Hàn Liệt, bọn chúng lại càng thêm dũng mãnh, một đường đánh tới chẳng khác nào gió thu cuốn sạch lá vàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.