Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1320: Nghi vấn! (2)




Cũng chính vào lúc này, các đệ tử ở các nơi trên Thải Hồng, mỗi người đều phát điên. Bạch Tiểu Thuần đứng ở giữa không trung Lam Sắc Thải Hồng. Mặc dù cũng có sương mù màu đen bên trong, nhưng thần thức của hắn lại tản ra, bao phủ tất cả khu vực. Trong mắt hắn còn có tơ máu. Hắn cũng rầu rĩ.
- Ta hôm nay là Thiên Nhân. Ý chí có thể hóa thành thiên ý ở nơi đây, nhưng lại không có cách nào khống chế được lò luyện đan cùng với sương mù này... Chuyện này không đúng.
Bạch Tiểu Thuần không thể không đi cân nhắc vấn đề này. Thật sự trước đó hắn cũng cố gắng thử. Nhưng không biết là vì duyên cớ gì, những lò luyện đan cùng sương mù màu đen này rõ ràng thoạt nhìn tầm thường, nhưng ở dưới sự điều khiển của hắn, liên tiếp xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.
- Chính xác mà nói, là từ khi ta bắt đầu luyện đan, vẫn luôn như vậy... Cho dù ta là Thiên Nhân, dựa theo đạo lý mà nói, sẽ không thể xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Cho dù có bất ngờ, ta cũng có thể đi ngăn cản. Nhưng lại... Lần lượt xuất hiện ở trên người ta.
Nghi vấn này trước sau đều tồn tại ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần, cũng khiến cho hắn cảm thấy có phần chịu không nổi.
- Càng không cần phải nói thành tựu đan đạo của ta đã rất tinh tiến...
Bạch Tiểu Thuần thở dài. Đối với nghi vấn này, trong lòng hắn không có đáp án. Giống như thời điểm hắn đối với Thiên Đạo Nguyên Anh của mình trước đó. Ban đầu ở bên trong Kim Đan vốn nên nuôi dưỡng niệm, lại giống như biến mất... Đó cũng là nghi vấn khiến hắn hắn trước sau nghĩ mãi vẫn không hiểu.
- Thôi đi, thôi đi. Chuyện này vì do ta gây ra. Hiện tại cuối cùng cũng hóa giải. Coi như là viên mãn.
Bạch Tiểu Thuần trong lúc cảm thán, thông qua thần thức cũng nhận thấy được, tất cả đệ tử trước đó đã hấp thu dược hiệu Tuyệt Tình Quả, tuyệt tình ý bên trong cơ thể của bọn họ, hiện tại được sương mù màu đen này trung hoà, đã hoàn toàn tiêu tan.
Về phần những người không hút vào khí tức Tuyệt Tình Quả, Bạch Tiểu Thuần cũng sớm nghĩ đến điểm này. Cho dù hôm nay bọn họ hấp thu sương mù màu đen, cũng sẽ không có nửa điểm không thích hợp.
- Sương mù màu đen này hoàn toàn tuyệt đối không có một chút độc tố nào!
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Khi nhìn thấy sương mù màu đen lúc này đang từ từ loãng ra, khóe miệng của hắn cũng lộ ra vẻ tươi cười. Trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, trước khi không có tìm được đáp án tại sao bao giờ mình luyện dan cũng xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, lại không có cách nào khống chế một cách hoàn mỹ được, chuyện luyện đan có thể không luyện thì không luyện.
Cũng chính vào lúc này, trên Lam Sắc Thải Hồng, có ba luồng ánh sáng từ ba phương hướng phá không đến, trong chớp mắt lại xuất hiện ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần. Đó chính là Lý Hiển Đạo, Bạch Trấn Thiên cùng với vị Thiên Nhân lão tổ Thiết Huyết Đường kia.
Sắc mặt Lý Hiển Đạo cùng Bạch Trấn Thiên khó coi. Ban đầu bọn họ vốn không muốn đến. Chỉ là chuyện này thật sự quá lớn, ảnh hưởng đến toàn bộ tông môn. Bọn họ cũng không có cách nào không ra mặt. Mà vị Thiên Nhân lão tổ Thiết Huyết Đường, mặc dù có quan hệ hòa thuận cùng Bạch Tiểu Thuần, nhưng lúc này cũng chỉ có thể cười khổ, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
- Bạch lão đệ, lần trước ngươi không phải nói đó là một lần cuối cùng sao...
Thiết Huyết Đường lão tổ bất đắc dĩ mở miệng.
- Lão ca, chuyện này thật xin lỗi. Thật ra lần trước luyện đan bất ngờ, tạo thành tai hoạ ngầm trong cơ thể một ít đệ tử. Ta cũng nóng lòng vì tông môn, cho nên lần này đã tận lực, sử dụng sương mù màu đen này, đi hóa giải độc của bọn họ.
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần vẫn như bình thường. Lúc này mắt nhìn thấy nguy cơ đã tiêu tan, hắn mới lộ ra phong thái thuộc về Thiên Nhân.
- Không tin các ngươi nhìn xem. Tất cả những người bị sương mù màu đen bao phủ, có thể có xuất hiện nửa điểm không khỏe nào hay không?
Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, phong khinh vân đạm vung tay lên, chỉ về phía bên dưới.
Ba người Bạch Trấn Thiên đều nhìn lại. Bọn họ lập tức liền nhìn ra được lời Bạch Tiểu Thuần nói không phải là giả tạo. Đó là sự thật. Những người này chỉ là đang thốt ra những lời oán hận. Nhưng bất luận là những kẻ đang đứng ở tại chỗ, hay những kẻ lúc này đã phân tán chạy ra bốn phía xung quanh, đều lông tóc không tổn hao gì.
Lúc này mới khiến cho trong lòng ba người thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu như thật sự có phiền phức lớn, sau khi Bán Thần lão tổ trở về, bọn họ cũng sẽ đau đầu.
- Không cần lo lắng. Các ngươi nhìn đi. Sương mù này cũng đang tiêu tan. Nếu các ngươi không ngại ở chỗ này của ta nghỉ ngơi một chút. Trong vòng một nén nhang, tất cả sơn hà cũng có thể khôi phục lại!
Bộ dạng Bạch Tiểu Thuần chính là trong lòng đã có dự tính trước mọi việc. Lúc này tay áo hắn vung lên, lại có thể lấy ra một bộ trà, bày ở trên mặt đất. Hắn ngồi ở chỗ đó, lại ở một bên đốt một que hương. Theo làn khói mờ ảo tản ra, hắn mỉm cười mời ba người Bạch Trấn Thiên.
Bạch Trấn Thiên có chút do dự. Nhưng Lý Hiển Đạo cùng Thiết Huyết Đường lão tổ lại bình tĩnh ngồi xuống, cười. Mắt Bạch Trấn Thiên nhìn thấy bọn họ như vậy, cũng kiên trì ngồi ở một bên.
- Bạch lão đệ đan đạo kinh người. Ngày hôm nay lão phu coi như là mở rộng tầm mắt.
Thiết Huyết Đường lão tổ cười ha ha một tiếng. Hắn cùng với Bạch Tiểu Thuần đều là thái thượng trưởng lão Thiết Huyết Đường, lại có chuyện cứu trợ Nghịch Hà Tông, ở trên phương diện quan hệ tất nhiên là thân thiết. Về phần chuyện đan dược, suy nghĩ của hắn là có thể giúp đỡ hóa giải, tất nhiên là hay nhất.
- Chính là tiểu đạo, sao đáng để nói đến.
Bạch Tiểu Thuần có chút chột dạ, cười khan một tiếng nói.
- Ở nơi này là tiểu đạo, ra tay liền có thể khiến phong vân biến sắc, phất tay là có thể nắm chắc biến hóa chính xác của đan đạo. Bạch lão đệ quả nhiên lợi hại.
Lý Hiển Đạo ở một bên cũng mở miệng cười.
Duy nhất chỉ có Bạch Trấn Thiên không nói được một lời, ngồi ở nơi đó, nghe ba người nói cười với nhau. Dần dần, nén hương này thiêu đốt, chậm rãi chỉ còn lại chưa tới ba phần...
Lúc này sương mù màu đen trên Thải Hồng đều tiêu tan hơn phân nửa, lộ ra kiến trúc cùng bóng dáng tu sĩ bị nó che phủ. Chỉ là vào giờ phút này sắc mặt Bạch Tiểu Thuần lại có chút không đúng. Hắn nín thở một hơi, thậm chí có chút không dám tin tưởng, còn dụi dụi con mắt cẩn thận nhìn.
Chẳng những là hắn như vậy, Lý Hiển Đạo cùng với Thiết Huyết Đường lão tổ, còn có Bạch Trấn Thiên, đều ngơ ngác nhìn khu vực sương mù tiêu tan trên Thải Hồng này. Bọn họ mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.