Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 237:




“Nô tì không dám…”
“Thế thì dùng kìm sắt mà nhổ răng cửa của hắn ta đi”.
“Hay là… công chúa tới đi ạ…”
Thẩm Nguyệt nhướng mày, đột nhiên cảm thấy nếu mình nhân cơ hội Tần Như Lương hôn mê mà bẻ gãy răng cửa của hắn ta, hình như cũng là một chuyện khá hay ho đấy.
Còn là một việc làm xong hưởng lợi trọn đời, mọi người không cần lo hắn ta không uống thuốc nữa, cứ đổ thẳng vào kẽ răng là được.
Quan trọng nhất, đợi khi Tần Như Lương tỉnh dậy phát hiện bản thân thiếu mất hai cái răng cửa, không biết hắn ta có thẹn muốn chết không nhỉ?
Chỉ cần nghĩ tới điều này, Thẩm Nguyệt thấy mình vui vẻ vô cùng.
Dù sao rảnh rỗi cũng rảnh rỗi vậy thôi, vì thế Thẩm Nguyệt nổi hứng thú đồng ý tới chủ viện đút thuốc cho Tần Như Lương.
Đám người hầu trong phủ vui mừng khi thấy cảnh này. Nếu nhân lúc dưỡng thương, tướng quân có thể ở riêng và sinh tình với công chúa thì ai cũng hoan hỉ.
Thế nhưng họ không hề biết, Thẩm Nguyệt có chủ định gì.
Ăn cơm trưa xong, Thẩm Nguyệt bảo Ngọc Nghiên mang theo kìm sắt, phấn khích tới chủ viện.
Ngọc Nghiên đờ đẫn trong gió: “Công chúa, hay là chúng ta thôi đi ạ… Bẻ răng của tướng quân, tướng quân tỉnh dậy phát uy thì sao?”
Thẩm Nguyệt nheo mắt nói: “Ngươi nói tướng quân thiếu mất hai cái răng cửa còn uy phong gì nữa?”
Ngọc Nghiên nghĩ tới hình ảnh đó, quả thực không kiềm chế nổi, phì cười thành tiếng.
Thẩm Nguyệt nhéo nhéo gương mặt bầu bĩnh của Ngọc Nghiên: “Chúng ta có làm gì xấu nữa đâu, chuyến này là để giải cứu tướng quân mà. Ai bảo hắn ta cứ cắn chặt khớp hàm, hạ nhân không đút thuốc vào được, đợi ta bẻ gãy răng cửa của hắn ta chẳng phải tiện lợi hơn sao? Điều này cũng là vì nghĩ cho sức khỏe của hắn ta thôi”.
Ấy thế mà Ngọc Nghiên cảm thấy hợp lý một cách khó hiểu.
Tới chủ viện, thuốc đang được đặt lên bàn của Tần Như Lương cho nguội, còn hắn ta nằm trên giường, không hề nhúc nhích.
Sắc mặt hắn ta nhợt nhạt vì bệnh tật, lúc này đây hai mắt nhắm nghiền, mái tóc xõa ra trên gối, đường nét ngũ quan sắc nét như được đẽo gọt.
Ánh sáng ngoài cửa chiếu vào, giống nó thêm phần nhu hòa.
Thẩm Nguyệt cảm thấy lúc này hắn ta cũng không đáng ghét như bình thường.
Thẩm Nguyệt bước tới, ngồi xuống bên cạnh giường của hắn ta, liếc mắt nhìn qua, sau cùng dù tỏ ra ghét bỏ nhưng vẫn cầm lấy cổ tay của hắn ta để bắt mạch.
Tần Như Lương đang dần dần hồi phục, tạm thời chưa chết được.
Thế là Thẩm Nguyệt vẫy tay với Ngọc Nghiên, Ngọc Nghiên dũng cảm đưa cây kìm sắt cho nàng. Nàng xắn tay áo, kéo môi của Tần Như Lương lên, chuẩn bị làm một trận lớn.
Có lẽ biểu hiện của Thẩm Nguyệt quá đằng đằng sát khi, hoặc là kìm sắt có lực sát thương quá lớn, Tần Như Lương tỏ ra cảnh giác theo bản năng.
Khi kìm sắt chạm vào răng cửa, hắn ta cảm nhận được hàm răng mình lạnh run lên, thậm chí còn kích thích thần kinh của hắn ta.
Thẩm Nguyệt đang chuẩn bị dùng lực, nào ngờ Tần Như Lương đột ngột mở mắt vào đúng lúc này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.