Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 248:




Thẩm Nguyệt mỉm cười: “Ngươi bảo châm chọc thì là châm chọc, dù sao cũng không tạo nên tổn thất gì cho ta. Chỉ là, nữ nhân mà tướng quân phải trả giá mới cứu về được, cứ bỏ mặc trong viện không ngó ngàng tới sao? Vậy thì mấy chục gậy mà tướng quân phải chịu, chẳng phải uổng phí rồi sao”.
Màn đêm dần buông xuống.
Bầu trời xám tro dần bớt đi những đám mây nhiều màu sắc, chỉ còn chừa lại sắc màu đơn điệu. May mà mấy ngôi sao đã leo lên tô điểm cho bầu trời từ sớm nên trông mới không quá hiu quạnh.
Thẩm Nguyệt phất tay áo đứng dậy: “Chỗ ta không giữ tướng quân nữa, chi bằng bây giờ tướng quân tới Phù Dung Uyển thăm Mi Vũ, còn thể ôn lại tình xưa. Đêm xuân ngắn ngủi, tướng quân đừng lãng phí thời gian”.
Tần Như Lương thoáng sa sầm mặt mũi: “Món quà mà ngươi nói sẽ tặng ta đâu?”
Thẩm Nguyệt quay đầu, mỉm cười như không: “Chính là Mi Vũ đó, nàng ta không phải tâm can của ngươi sao? Đợi lát nữa tới Phù Dung Uyển nhất định sẽ có niềm vui bất ngờ”.
Tần Như Lương đứng trong viện nhìn Thẩm Nguyệt Ngọc Nghiên tiến vào phòng, sau đó Ngọc Nghiên đóng cửa phòng lại, để một mình hắn hứng gió lạnh trong viện.
Tần Như Lương rất buồn bực, nữ nhân này gọi hắn ta tới đây là để đuổi hắn ta tới Phù Dung Uyển?
Nói gì mà tặng hắn ta một món quà, Mi Vũ vốn là nữ nhân của hắn ta, như thế sao gọi là quà? Uổng công hắn ta còn tin sái cổ.
Tần Như Lương phất tay áo, quay người rời khỏi Trì Xuân Uyển.
Ngọc Nghiên nhìn theo bóng lưng hắn ta bỏ đi bên ngoài cửa sổ rồi nói với Thẩm Nguyệt: “Công chúa, hắn ta đi rồi”.
Ngọc Nghiên có vẻ sốt ruột: “Sao công chúa không nói thẳng với tướng quân là trong Phù Dung Uyển còn có người khác? Lỡ như tướng quân không tới Phù Dung Uyển thì phải làm sao?”
Thẩm Nguyệt đáp: “Phù Dung Uyển có người khác, ta và ngươi không tận mắt trông thấy, ta nói rồi Tần Như Lương cũng chưa chắc đã tin. Chi bằng để hắn ta đích thân đi phát hiện, nếu hắn ta không tới Phù Dung Uyển tức là không quan tâm đến Mi Vũ, chúng ta còn quan tâm làm gì?”
Điều duy nhất mà Thẩm Nguyệt lo lắng là Phù Dung Uyển đang giấu kẻ lai lịch không rõ nào. Nếu thực sự để Tần Như Lương lục soát ra đồng bọn của thích khách thì nguy hiểm lớn lắm đấy.
Thẩm Nguyệt không biết thích khách có đồng bọn hay không. Đêm thích khách ra tay, nàng không có mặt ở đó, bởi thế nên không biết thích khách chỉ có một tên, càng không biết kẻ đang ẩn náu trong Phù Dung Uyển lúc này chính là thích khách.
Tần Như Lương ra khỏi Trì Xuân Uyển, nhớ ra rằng bản thân mình lâu lắm không tới Phù Dung Uyển. Nếu bệnh của Liễu Mi Vũ đã khỏi rồi, hắn ta cũng nên tới thăm xem sao.
Chỉ là không biết sau khi gặp mặt rồi nên nói những gì.
Bây giờ bước trên con đường tới Phù Dung Uyển, hắn ta không còn cảm thấy nhẹ nhàng như lúc trước nữa.
Tần Như Lương từ tốn vòng qua bên hồ, khi ngẩng đầu lên, Phù Dung Uyển ở ngay điểm cuối của con đường này, ánh đèn lập lòe trong rừng cây cũng tôn lên vài phần kiều diễm.
Thế nhưng, không đợi Tần Như Lương đi vào trong viện, hắn ta đột nhiên nghe thấy bên trong phát ra tiếng hét bén nhọn đầy kinh hãi.
Âm thanh này vang vọng khắp hậu hoa viên.
Tần Như Lương vốn thấy tâm phiền ý loạn đột ngột chấn động, sau đó lao nhanh như một cơn gió về phía Phù Dung Uyển.
Âm thanh này phát ra từ Phù Dung Uyển, Tần Như Lương nghe thấy rõ ràng, đó là giọng nói của Liễu Mi Vũ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.