Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 326:




Lúc này, bên hồ truyền đến tiếng động, là hộ vệ tuần đêm đi qua.
Từ lần phủ tướng quân gặp thích khách đến giờ, hộ vệ ban đêm càng tăng cường hơn nữa, hai canh giờ đi tuần một lần.
Thấy hộ vệ sắp đi vào đây, Hương Lăng như gặp được hy vọng, bắt đầu giãy giụa kịch liệt hơn. Nàng ta há mồm ra, định hô hào, nhưng chỉ tạo ra được những tiếng ậm ừ.
Thẩm Nguyệt quay lại nhìn ánh lửa cách đó không xa, gương mặt mỹ lệ động lòng người dưới bóng đêm trông như quỷ sát.
Nàng dán sang tai Hương Lăng, nói nhỏ: “Muốn cầu cứu? Hương Lăng, ngoài chính ngươi ra thì không ai cứu nổi ngươi đâu”, nói xong, Thẩm Nguyệt một tay nâng Hương Lăng lên, quay người lại xách nàng ta ra khỏi đình.
Dưới chân là mặt hồ yên lặng.
Thẩm Nguyệt nói: “Ngoan chút đi, nếu không ta sẽ lỡ tay làm rơi ngươi xuống đấy”.
Hương Lăng sợ đến mức cả người co rúm, không dám cử động thêm chút nào nữa.
Hộ vệ tuần tra đi đến bên ngoài đình, thấy có người ở đây bèn hỏi: “Ai đó?”
Ngọc Nghiên luôn nghiêm túc canh ở đây, quay đầu nhìn bên đình rồi bình tĩnh nói: “Các vị đại ca khổ cực quá, trong đình là công chúa nhà ta, đêm nay công chúa khó ngủ, cho nên đến đình hóng mát”.
Từ đây nhìn vào đình thì đúng là chỉ nhìn thấy một mình Thẩm Nguyệt.
Bởi vì Thẩm Nguyệt quay lưng lại với họ, tay nắm Hương Lăng thì vươn ra ngoài mặt hồ nên bóng dáng nàng cũng che luôn cả bóng của Hương Lăng, không ai phát hiện được là Hương Lăng đang gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Hộ vệ nhìn không rõ bên trong có phải công chúa hay không, nhưng bóng dáng Ngọc Nghiên dưới bóng đèn thì rất rõ ràng, đúng là nha hoàn bên cạnh của công chúa.
Đám thủ vệ mới không nghi ngờ gì, chỉ để lại một câu: “Trời khuya lắm rồi, công chúa nên về nghỉ sớm đi”, sau đó liền đi qua đình, đến tuần tra chỗ khác.
Thẩm Nguyệt lạnh lùng nhìn Hương Lăng: “Bây giờ chúng ta nói chuyện chính nhé, tên đại phu khám bệnh cho Liễu Mi Vũ là thế nào? Giờ kẻ đó đang ở đâu?”
“Nghĩ cho kỹ rồi hãy đáp, ngươi cũng có thể lựa chọn im lặng, nhưng chỉ có một lần cơ hội thôi”, Thẩm Nguyệt nhìn sắc mặt trắng bệch của Hương Lăng: “Nếu ngươi không nói thì cũng không cần giữ lại ngươi làm gì”.
Hương Lăng nhắm mắt, run rẩy, khó nhọc nói: “Ta nói… cầu xin công chúa…”
Thẩm Nguyệt nhướng mày, thu tay về, ném Hương Lăng lại xuống đất.
Hương Lăng quỳ phục xuống, tay xoa cổ, vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo như sắp rơi vào cái chết kia, không khỏi ho khan, hít thở thật sâu, nước mắt rơi như mưa, trông cực kỳ bất lực.
Thẩm Nguyệt đứng trước mặt nàng ta, cao cao tại thượng nhìn xuống.
Nàng ta yên lặng một lúc rồi lắp bắp nói: “Đại phu đó… là phu nhân cho nô tỳ đi tìm… kẻ đó có một tiệm thuốc chuyên chữa trị cho người trong giang hồ, ở tại… ngõ Bách Gia”.
Hương Lăng nói ra vị trí và tên của tiệm thuốc kia, cũng chỉ rất rõ về nơi ở của đại phu đó.
Thẩm Nguyệt vê góc váy, chậm rãi khom người, ngón tay nắm lại cằm của nàng ta, bắt nàng ta ngẩng đầu lên: “Vậy là đúng lắm, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, dùng Tử Hà Xa để dẫn thuốc, nghe đúng là khó tin, rốt cuộc là ai nghĩ ra được, đại phu, Liễu Mi Vũ hay ngươi?”
Hương Lăng lệ rơi đầy mặt, kinh hãi lắc đầu: “Không phải nô tỳ… là… là phu nhân bảo đại phu dùng thuốc đó, mà đó cũng chẳng phải thuốc giải cho loại độc kia…”
“Vậy Liễu Mi Vũ giải độc như thế nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.