Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 375:




Kiếp này của công chúa nếu đợi được tướng quân lãng tử quay đầu, một nhà ba người trải qua những ngày tháng mỹ mãn cũng là tạo hóa.
Nếu tướng quân không có phần tâm tư này, cho dù bà ta cho công chúa dùng thuốc tướng quân cũng sẽ không bằng lòng động tới người.
Trái lại, nếu trái tim tướng quân thực lòng hướng về công chúa, vậy chẳng phải mọi người đều vui vẻ sao.
Khi Tần Như Lương tiễn Hạ Du trở lại nhà họ Hạ cũng không gây ra náo động lớn nào.
Hạ tướng rất cảm kích, nếu không tên con trai lười biếng vô tích sự này của ông ta bị bắt quả tang đang đánh bạc tại sòng bạc lại bị lan truyền ra ngoài, ông ta cũng không còn mặt mũi nào để mất nữa.
Vì vậy vào hai ngày sau, Hạ tướng mời Tần Như Lương đến Hạ phủ uống rượu nhằm cảm ơn, cũng để Hạ Du trực tiếp nhận tội.
Vì là lời mời của tể tướng nên Tần Như Lương cũng không tiện từ chối nên vào lúc sẩm tối liền ghé thăm phủ.
Sau khi màn đêm buông xuống, Ngọc Nghiên cùng Thôi thị đợi Thẩm Nguyệt dùng xong bữa tối rồi dọn dẹp phòng ốc, Thôi thị vẫn còn cho bé con bú sữa, Ngọc Nghiên thì bưng bát đũa ra ngoài.
Vừa vặn Triệu thị cũng bưng trà ngọt tiến vào, đụng phải Ngọc Nghiên liền nói: “Ngọc Nghiên à ngươi đến vừa đúng lúc, đây là trà ngọt mà phòng bếp mới cho ra lò, không biết mùi vị thế nào nên ta bưng cho mỗi người trong Trì Xuân Uyển chúng ta một phần. Ngươi mau nếm thử xem, nếu cảm thấy ngon miệng ta lại mang tới cho công chúa uống”.
Ngọc Nghiên thấy màu sắc trà ngọt này bắt mắt, cũng không nghi ngờ gì mà cầm lấy một bát: “Vất vả cho bà rồi Triệu mụ”.
Nàng ta đúng lúc đang cảm thấy khát, hơn nữa đồ mang lên cho công chúa uống cũng cần phải qua miệng nàng ta trước.
Do đó Ngọc Nghiên cũng không khách sáo bắt đầu uống.
Triệu thị thấy nàng ta uống hết trà ngọt liền hỏi: “Mùi vị thế nào?”
Ngọc Nghiên chặc lưỡi đáp: “Quả nhiên là ngọt ngào ngon miệng, đợi lát nữa nhị nương cho Bắp Chân bú sữa xong thì để nhị nương bê vào cho công chúa dùng đi”.
“Được”, Triệu thị mang theo tâm trạng phức tạp đáp một tiếng.
Chỉ là khi Ngọc Nghiên vừa bước ra khỏi Trì Xuân Uyển liền cảm thấy một trận váng đầu, thậm chí không thể nhìn rõ đường đi.
Triệu thị thấy cảnh này liền nhanh chóng đuổi theo đỡ lấy bát đũa trong tay nàng ta, tránh cho việc bị rơi xuống đất phát ra tiếng động, bà ta vừa dìu lấy Ngọc Nghiên nói: “Ngọc Nghiên ngươi sao thế? Có phải là quá lao lực rồi không? Mau trở phòng nghỉ ngơi một lúc đi, còn lại cứ để ta lo”.
Ngọc Nghiên gật đầu trong cơn choáng váng, sau đó bị Triệu thị dìu vào phòng nằm xuống.
Khi Thôi thị cho Bắp Chân bú sữa xong thì bên ngoài cũng truyền tới tiếng đập cửa.
Bà ta vốn tưởng rằng là Ngọc Nghiên trở lại, chẳng ngờ người mở cửa lại là Triệu thị.
Triệu thị dáo dác nhìn vào bên trong rồi hỏi: “Nhị nương cho Bắp Chân ăn xong chưa?”
Thôi thị gật đầu: “Triệu mụ có chuyện gì sao?”
Triệu mụ điềm nhiên như không vừa bưng hai bát trà ngọt tới vừa nói: “Đây là thứ ta mang từ phòng bếp tới cho công chúa cùng nhị nương giải khát, nói là món trà ngọt phòng bếp mới pha chế ra. Ta vừa gặp Ngọc Nghiên, cũng cho nàng ta thử qua rồi, nàng ta nói mùi vị không tệ nên ta bèn dâng lên cho công chúa dùng thử”.
Giọng nói của Thẩm Nguyệt vọng tới từ trong phòng: “Triệu mụ có lòng rồi”.
Triệu thị đưa lại trà ngọt cho Thôi thị: “Còn có một bát nữa cho nhị nương”.
Thôi thị gật đầu nhận lấy, sau đó đóng cửa ngăn Triệu thị ở bên ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.