Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 385:




“Ta sẽ không ngã ở một chỗ tận hai lần, sau này những chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra nữa”, Thẩm Nguyệt nhẹ giọng nói.
“Nếu như giết hắn ta đi thì không còn gì thú vị nữa, lần sau ta sẽ tiếp tục phế đi cánh tay phải của hắn ta, khiến cho hắn ta mãi mãi không thể tự lo liệu cuộc sống của mình”.
“Được, cứ như vậy mà làm”, Tô Vũ trầm giọng nói: “A Nguyệt, chờ thêm một chút, sẽ không lâu nữa đâu”.
“Chờ cái gì?”
“Chờ đông đi xuân đến”.
Thẩm Nguyệt không quá để ý đến ý nghĩa trong lời nói của hắn, nàng chỉ khẽ dịch chuyển một chút rồi nói: “Nói đến đây ta cũng phải cảm ơn ngươi, nếu như lần trước không được ngươi rèn luyện võ công thì ta cũng sẽ không có phản ứng nhanh nhạy như vậy”.
“Vậy thì tính luôn lời cảm ơn lần trước, cô đã hứa sẽ mời ta ăn cơm, cô nhất định phải thực hiện”.
Một ngày nào đó nàng sẽ hiểu rằng lý do vì sao hắn lại khắt khe và thủ đoạn với nàng như vậy, hắn chỉ mong rằng nàng có thể tự bảo vệ bản thân mình khi không có hắn bên cạnh, cũng giống như ngày hôm nay vậy.
Nếu như hắn đã không thể bảo vệ nàng một cách tuyệt đối thì hắn cũng chỉ có thể dạy nàng cách tự bảo vệ tốt bản thân mình.
“Được”.
“Ta sẽ chọn chỗ”, Tô Vũ lại đột nhiên nói: “Ta nghe nhị nương nói ở đây còn có một người họ Triệu khác, hiện tại còn đang bị nhị nương nhốt trong phòng”.
Thẩm Nguyệt ngẩn người, nàng rõ ràng cảm nhận được một luồng sát khí nhàn nhạt tỏa ra từ hắn.
Thẩm Nguyệt nói: “Đừng lo lắng về điều đó, đó là việc của ta. Ta đã nói rằng ta sẽ tự giải quyết”.
Tô Vũ hơi nhướng mày nói: “Ta chỉ nhắc đến như vậy thôi, ta cũng không quan tâm lắm”.
Thẩm Nguyệt ngờ vực nhìn hắn: “Thật sự không quan tâm sao? Sao ta lại cảm thấy ngay sau khi ta vừa quay lưng đi thì ngươi sẽ làm hại người đó vậy?”
Tô Vũ nói: “Ta đâu phải là người xấu xa như vậy”.
“Ta thấy ngươi chính là người xấu xa như vậy”.
“Ta không thể giúp cô làm tất cả mọi thứ, ta chỉ có thể dạy cô cách làm việc. Bây giờ thấy cô có thủ đoạn cùng chủ kiến như vậy ta cũng cảm thấy an tâm”.
Tô Vũ mỉm cười: “Nhưng cũng hơi lạc lõng, nói không chừng có một ngày nào đó cô sẽ không còn cần ta nữa đâu”.
Thẩm Nguyệt thuận miệng nói: “Có thể đừng bi thương như thế được không, ngươi làm như ta theo trai bỏ chồng ấy”.
Đêm hôm ấy, Tần Như Lương tức tối ra khỏi Trì Xuân Uyển, gió lạnh thổi qua khiến hắn ta tỉnh táo hơn không ít.
Nhưng hắn ta rất khó chịu, nên không nghĩ nhiều, bèn sải bước đến Hương Tuyết Uyển.
Hương Phiến cứ tưởng mình sẽ được ngủ ngon giấc đêm nay.
Nghe nha hoàn theo dõi động tĩnh của Triệu thị bẩm báo rằng Tần Như Lương vừa về đã được Triệu thị đưa đến Trì Xuân Uyển.
Chứng minh Triệu thị đã nghĩ thông và có hành động.
Tối nay hẳn là Thẩm Nguyệt sẽ bị chơi đến hỏng người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.