Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 453:




Bài nhạc kết thúc.
Âm điệu tán loạn.
Mùi trầm hương thoang thoảng ập đến, Thẩm Nguyệt không thể phân biệt được nàng đang tỉnh hay mê.
Nàng duy trì tư thế, quên cả cử động, còn nghĩ chính mình như một người tuyết.
Chỉ có luồng khí trắng thoát ra từ hơi thở của nàng mới có thể chứng minh được rằng nàng vẫn đang sống.
Cả nàng và Tô Vũ đều đang sống, nàng có thể cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ thân thể lạnh lẽo của hắn, nhưng không có ai cử động.
Cằm của Thẩm Nguyệt đặt trên vai hắn, vòng eo của nàng thì bị Tô Vũ ôm vào trong lòng.
Nàng bỗng nhiên nhớ tới ngày đó ở trong ngõ nhỏ hắn cũng ôm nàng chặt như thế này.
Kỳ thật nàng cũng không muốn rời khỏi, chỉ cảm thấy quá bối rối.
Thẩm Nguyệt đưa tay lên muốn đẩy vai Tô Vũ.
Nàng nghĩ rằng mình có lẽ sẽ giống như lần trước vậy, cho dù có tiếp tục rung động thì cũng có thể không chút do dự đẩy hắn ra.
Nhưng sau khi im lặng một lúc lâu, hẳn là do đã uống quá nhiều cho nên nàng lại không đẩy Tô Vũ ra.
Vì dằn vặt trong lòng, bàn tay nàng lại siết chặt thành nắm đấm.
Nàng chậm rãi di chuyển bàn tay của mình vòng qua cổ hắn, nắm chặt lấy vạt áo của hắn sau đó dùng sức ôm chặt lấy hắn.
Tô Vũ dừng lại một chút, có hơi kinh ngạc, một làn sóng ngầm mãnh liệt dâng lên trong lòng.
Thẩm Nguyệt chậm rãi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi tiến đến gần cổ hắn lẩm bẩm: “Có phải ngươi cố tình chơi đàn nhanh để khiến cho ta té ngã rồi ôm ngươi thế này không?”
“A Nguyệt, ta đã nói rồi, rượu thơm cũng là rượu, nên uống ít một chút”.
Thẩm Nguyệt cười nhẹ nói: “Đúng vậy, ta say rồi, ngươi không cần nghiêm túc, ta cũng sẽ không nghiêm túc, mối quan hệ giữa chúng ta cũng không nghiêm túc. Ngươi đã từng nói ta lạnh ngươi cũng lạnh cho nên hoàn toàn có thể ôm nhau một cái”.
“Ta đã từng nói”.
“Ta thừa nhận cái ôm của ngươi khiến ta có chút nghiện”, Thẩm Nguyệt nói: “Nhưng ta có thể kiềm chế bản thân”.
“Tại sao phải kiềm chế?”
Thẩm Nguyệt nghiêng đầu dựa vào vai hắn, cảm nhận hơi thở của hắn, cảm thấy trái tim mình như được lấp đầy bởi một thứ gì đó.
Nàng mỉm cười, thản nhiên nói: “Nếu như ta không biết chuyện xưa của ngươi thì có khi ta còn nghĩ là ngươi đang nghiêm túc, nếu như ngươi chỉ là một người bình thường thì có lẽ ta đã…”
Đã để bản thân thích hắn.
Chỉ có điều nàng không thể nói ra, không biết Tô Vũ có thể hiểu được không.
Tô Vũ cúi đầu xuống nói với nàng: “Có tình cảm cần phải kiềm chế, cô như vậy, ta cũng như vậy. Cô nói cô với ta là bạn bè, cô có thể chấp nhận thường xuyên gặp gỡ ta, tại sao bây giờ cô lại trốn ta?”
“Trốn?”, Thẩm Nguyệt ngây người hỏi: “Ta tại sao phải trốn ngươi?”
Thẩm Nguyệt từ từ nhớ lại rồi nói: “Ý ngươi là chuyện ta đã đã bỏ chạy khi ngươi nhìn thấy ta uống rượu với Hạ Du đêm đó sao? Chỉ là vì ta sợ ngươi sẽ tức giận giống như lúc ta tới Minh Nguyệt Lâu vậy, nhưng ta chỉ giả vờ uống rượu với hắn ta thôi, trước giờ ta chưa từng uống rượu”.
Tô Vũ nheo mắt nói: “Vậy thì tại sao đêm nay cô không muốn gặp ta?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.