Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 499:




Nếu không vì nàng ta thì Tần Như Lương có lẽ sẽ là một người tốt.
Thẩm Nguyệt từng thấy một mặt không tệ của hắn ta, cho dù sau này nàng đã xóa sạch toàn bộ ấn tượng đó đi.
Liễu Mi Vũ trăm phương ngàn kế đoạt lấy Tần Như Lương, cuối cùng lại biến thành thế này thì Liễu Mi Vũ thật đúng là đáng giận đến cực điểm.
Vài ngày sau, phương Nam truyền đến chiến báo lần hai.
Quân Đại Sở đang dọn dẹp chiến trường, hơn vạn bộ thi thể bị đốt cháy.
Họ đều phân biệt kỹ càng từng thi thể, nhưng không tìm thấy Tần Như Lương.
Có điều họ phát hiện khôi giáp dẫm máu của Tần Như Lương, cùng một bộ thi thể tàn tạ bên cạnh.
Thi thể mà bị chặt phá thành ngàn mảnh nhỏ thì đúng là không cách nào phân biệt.
Đến đây thì mọi chuyện giống như đã kết thúc.
Nếu thi thể tàn tạ kia không phải Tần Như Lương thì sao lại có khôi giáp dưới đất.
Tất cả đều cho rằng đó là Tần Như Lương.
Trong lúc nhất thời, cả triều tràn ngập tiếng hô ai oán, phủ tướng quân khóc ròng.
Thẩm Nguyệt cũng không quá tin tưởng.
Chỉ dựa vào bộ áo giáp và chân cụt tay đứt thì sao có thể xác định đó chính là Tần Như Lương được?
Trong cung nhanh chóng truyền thánh chỉ đến.
Thẩm Nguyệt nhìn bầu trời âm u, chắc là sắp có một hồi dông tố đến, đột nhiên lại thấy có chút buồn.
Thẩm Nguyệt nói với Ngọc Nghiên: “Lấy chút nước gừng qua đây”.
Ngọc Nghiên lấy nước gừng đến, Thẩm Nguyệt dùng nước gừng lau mắt, để mắt mình trông vừa đỏ vừa sưng.
Sau đó thì thay đồ vào cung theo chỉ dẫn của người trong cung.
Lúc gặp hoàng đế, nàng vén áo quỳ xuống, chưa kịp nói gì đã chảy nước mắt, nức nở nói: “Thần muội tham kiến hoàng thượng”.
Hoàng đế cũng rất đau xót ưu phiền, nói: “Tĩnh Nguyệt hãy bình thân”.
Hoàng đế thấy mắt nàng sưng đỏ, sắc mặt trắng bệch, trông rất bi thương đau lòng.
Hoàng đế hỏi: “Trong phủ tướng quân thế nào rồi?”
Thẩm Nguyệt lau mắt nói: “Trong phủ vẫn ổn, chỉ là bất ngờ hay tin tướng quân gặp nạn thì đều đau đớn không nguôi. Thần muội không muốn tin tướng quân cứ như vậy mà chết trận, đó không chỉ là thiệt hại của phủ tướng quân mà còn là của Đại Sở nữa. Trước khi tận mắt nhìn thấy thì phủ tướng quân quyết không cử tang”.
Hoàng đế cảm khái: “Xem ra ngươi luôn thật lòng với Tần Như Lương, trẫm cũng không tin”.
Sau đó ông ta lại nói: “Chiến sự biên quan trước mắt chưa yên ổn, nếu thật là đại tướng quân, đại tướng quân hi sinh vì nước, hài cốt chưa lạnh, theo lý nên đưa về quê cũ an táng, Tĩnh Nguyệt, ngươi phải có chuẩn bị tâm lý”.
Thẩm Nguyệt rơi lệ phúc lễ: “Xin nghe theo lời của hoàng thượng”.
“Đường đi từ phương nam đến kinh thành xa xôi ngàn dặm, bây giờ thi cốt đang ở biên quan, trẫm mệnh lấy hàn băng trấn thủ, đảm bảo cho thi cốt không hỏng”, hoàng đế nói: “Trẫm muốn ngươi đi đón đại tướng quân trở về”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.