Omega Giả Làm Nam Thư Ký Beta Cho Thượng Tướng Thô Bạo

Chương 37: Vết cắn của Thượng tướng




Edit: @nynuvola
Điên rồi.
Người này điên cmn rồi.
Cánh môi mỏng manh nhạy cảm bị Lucas hung hăng cắn phá, hắn không biết khống chế sức lực, cắn thật sự đau, Lạc Nhiễm mất phòng bị chịu trận, khóe mắt có chút ướt át, là nước mắt sinh lý vô thức chảy ra.
Nghiêm túc mà nói, thứ này không được xem như là hôn môi, không có sự lưu luyến giữa những người yêu nhau, cũng chẳng có sự thân mật âu yếm lúc trao hơi thở.
Lucas chẳng qua chỉ là bướng bỉnh cắn môi dưới của y, mạnh bạo dùng sức để lại một vết cắn.
Dấu cắn dưới môi lưu lại rất rõ ràng, mơ hồ đầy ái muội.
Môi Lạc Nhiễm đột nhiên bị hắn nghiền ra máu, đầu lưỡi lập tức nếm được vị tanh ngọt, động tác kiềm chế y càng dùng thêm sức.
"Thượng...... Buông......!" Lạc Nhiễm bị bàn tay cố trụ xiềng xích chẳng có cách nào nhúc nhích được, y không dám tin nhìn chằm chằm Lucas, tự làm tự chịu đi chui đầu vô lưới, cảm giác như bị ném vào hang hùm ổ sói.
Người này......
Điên khùng!!!!
Y trừng lớn mắt, nhìn con sư tử trước mặt đang gào thét đánh dấu lãnh thổ của mình, Alpha rơi vào kỳ mẫn cảm đều là bộ dạng này sao?
Lucas cắn đủ rồi, liền dời môi xuống, tầm mắt u ám đặt vào hầu kết và gáy Lạc Nhiễm.
Lạc Nhiễm là Beta, gáy chắc sẽ không có tuyến thể......
Nhưng Lucas vẫn rất muốn cắn y một ngụm.
"Thượng tướng, là...... Tôi đây." Lạc Nhiễm nhỏ giọng nói: "Thượng tướng! Tôi là thư ký của anh!"
"Thượng tướng, anh buông tôi ra trước đã."
Lucas có lẽ hơi bực bội, liền cắn lên hầu kết đang chuyển động lên xuống của y, ngăn cản lời nói vừa thốt ra.
"Ư......" Lạc Nhiễm vô thức ngẩng đầu, giống như bị người khác bóp nghẹt cổ họng, cả người kích thích không nguôi.
Y vốn muốn động thủ đá văng hắn đi, nhưng thứ nhất sức lực của Lucas không phải dạng mà người bình thường có thể chống cự, thứ hai...... Lạc Nhiễm không muốn vào thời điểm này nhân cơ hội tấn công hắn.
Lạc Nhiễm e dè khi thoáng thấy Lucas đang có ý chuyển đến phần gáy mình, có điều hiện giờ hai tay y đang giơ cao, chân bị đè cứng vào cửa, đành phải nhắm mắt hít sâu một hơi nói: "Đau."
Lucas khựng người.
Lạc Nhiễm lặp lại: "Đau......"
Hắn mơ hồ nghi hoặc.
Hai bên xương quai xanh, cổ tay của Lạc Nhiễm đều có dấu răng, trên môi là vết máu, cổ tay cũng bầm tím một mảng.
Nhìn qua có chút chật vật.
Ý thức của Lucas lập tức thu hồi, động tác chậm chạp từ từ thả lỏng kiềm chế Lạc Nhiễm, vẫn hơi ngây ngây ngốc ngốc mặt đối mặt y.
Lạc Nhiễm cũng không dám nhúc nhích, sợ lại kích thích con sư tử này.
Hắn nhìn y một hồi lâu, cúi đầu hô hấp khó nhọc: "Cậu ra ngoài đi."
Lucas nắm tay thành quyền, ánh mắt có chút né tránh.
Hắn nghĩ bụng, bản thân chính là một con quái vật không biết cách kiểm soát. Cho nên hắn rất ghét việc cùng người khác tiếp xúc thân mật, ngoại trừ Lạc Nhiễm......
Hắn nhịn không được.
Lucas không muốn Lạc Nhiễm giận hắn, chán ghét, thậm chí xa lánh hắn, nhưng tất cả lý trí hay khắc chế đè nén suốt một ngày đều trôi sạch sành sanh vào giây phút hắn nhìn thấy y.
Lạc Nhiễm bình tĩnh điều chỉnh lại cảm xúc chốc lát, không bước ra ngoài, chỉ nhẹ giọng kéo gần khoảng cách: "Thượng tướng, anh đi ngủ đi, tôi bên cạnh canh cho anh ngủ, được không?"
Lucas sửng sốt, không dám tin trừng y.
Hắn còn tưởng rằng......
Lạc Nhiễm như giống như ngày thường, bàn tay nhẹ nhàng đẩy lên cánh tay của Lucas, mỉm cười: "Mau nào."
Lucas theo lời về giường, quay đầu liền thấy vết máu trên môi y.
"Cậu nên chạy đi." Lucas nói: "Hoặc không tiến vào."
"Không sao."
"...... Cậu sẽ giận tôi?"
"Sẽ không."
Ánh mắt hắn tối tăm: "Cậu sẽ tức giận, sau đó bỏ chạy?"
"...... Không đâu."
Lucas bắt đầu lôi chuyện cũ ra, "Là thật ư? Ngày hôm qua cậu và Sirrell đã nói với nhau chuyện gì?"
Lạc Nhiễm mặt không đỏ tim không loạn, nghiêm túc nói: "Hắn muốn tìm anh ăn cơm, nên tôi bảo nếu hắn dám đến tôi liền đánh hắn."
Lucas vừa lòng, tiếp tục: "Vậy sao cậu còn cười ngọt ngào với Đại hoàng tử làm gì."
"Tôi không có......" Lạc Nhiễm ôn hòa: "Đại hoàng tử bảo tôi lần sau lại đến giúp đỡ, nhưng tôi đã từ chối, rằng phía bên Thượng tướng rất bận rộn."
Lucas hài lòng.
Hắn vỗ lên giường: "Lên đây, bên cạnh tôi."
Khuôn mặt dữ dằn của hắn hơi liếc qua cổ tay y, ngữ khí khi nói chuyện cũng có chút không tự tin.
Lạc Nhiễm lưỡng lự giây lát, vẫn leo lên.
Giường rất lớn, Lạc Nhiễm và Lucas cách nhau một khoảng rất xa, nhưng tốt xấu gì cũng là nằm chung. Màn đêm yên tĩnh, ánh trăng tràn vào từ cửa sổ lan đến mép giường, mềm mại miêu tả bóng dáng của hai người.
Lạc Nhiễm thấy đôi mắt Lcuas trong bóng đêm vẫn luôn chăm chú ngắm y.
Nhận ra được tia cảm xúc này, y cong môi, duỗi tay nhẹ nhàng nắm tay Lucas, chạm vào kim loại lạnh lẽo và cứng rắn.
"Thượng tướng, tôi sẽ luôn thư ký của anh, vĩnh viễn như vậy, cho đến khi anh không còn là Thượng tướng nữa thì thôi."
Hắn ý thức được, trở tay nắm ngược lại bàn tay mềm mại kia.
"Tôi vẫn là thư ký của anh, cũng sẽ luôn bảo vệ anh."
Ánh trăng nhạt nhòa, nam nhân tóc bạc mỉm cười dưới vầng hào quang.
Trái tim hắn bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Cái loại tim đập kịch liệt này, tựa như lúc vừa bước ra khỏi chiến trường, khó mà ổn định lại được.
Không đúng, hình như có chỗ nào đó khác biệt.
Một lát sau, hắn nói: "...... Chỉ cần một quyền thôi là tôi đã có thể thắng được cậu, tôi không cần cậu bảo vệ."
Lạc Nhiễm chỉ cười: "Trước kia anh cũng nói như vậy."
Mọi thứ đêm nay giống như một cảnh hồi ức của ngày xưa, trùng điệp lên nhau.
Lucas nhíu mày hỏi: "Trước kia? Là khi nào?"
"Anh lúc đó đã hứa với tôi, nhưng có điều chắc không còn nhớ nữa." Y lắc đầu: "Lâu quá rồi."
Lạc Nhiễm không nói chuyện tiếp, y và hắn nằm hơi xa nhau, nhưng hai tay vẫn nắm chặt, đặt giữa giường. Hiện tại không có người ngoài, Lucas cũng không mang bao tay, thứ mà Lạc Nhiễm nắm chính là ngón tay kim loại không có độ ấm, nhưng y chẳng chút ngần ngại.
"Ngủ ngon, Thượng tướng."
Có người bênh cạnh, là Lạc Nhiễm, Lucas cảm thấy đầu óc an tĩnh trong chốc lát, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Giây phút trước lúc sắp ngủ, Lucas thầm nghĩ, hắn vẫn nhớ rất rõ.
Lạc Nhiễm nói hắn nhất định quên rồi, có cái rắm ấy, hắn nhớ hơi bị dai à nha.
Cái bộ dạng khóc nhè của y, nhớ rõ mồn một là đằng khác.
Không đời nào quên.
Lucas trộm nghĩ, sáng ngày hôm sau rời giường hắn muốn cười nhạo Lạc Nhiễm một phen.
>>
Hắn còn nhớ.
......
Rất nhiều năm trước vào một buổi tối, lúc đó Lạc Nhiễm vừa mới trở thành thư ký của hắn.
Lạc Nhiễm ngày ấy mái tóc màu bạc cắt ngắn, không có năng lực như bây giờ, nhiều việc làm chẳng xong. Y trên đường về nhà bị một người chặn đường, Lucas đã quên gã đó là ai, chỉ nhớ rõ là muốn bắt nạt y, giống như lúc y đi học đã từng bắt nạt qua.
Vì thế Lucas đã đánh gã chạy tóe khói chỉ bằng một nắm đấm.
"Cậu cứ luôn ở lại công ty không dám về nhà là tại thứ người này?" Lucas lạnh lùng nói: "Vì sao không nói cho tôi biết?!"
"Tôi......" Lạc Nhiễm cúi đầu, sắc mặt tái nhợt, còn có chút run.
"Quá ngốc." Lucas thấy thế, lấy áo khoác trên người cởi ra ném lên đỉnh đầu y, "Lần sau nếu có chuyện gì thì phải nói ra! Không cần che che dấu dấu, cậu là thư ký của tôi, về sau tôi bảo vệ cậu."
Lạc Nhiễm vùi đầu trong áo khoác, bỗng nhiên trào nước mắt, bả vai run rẩy.
Thanh âm rất nhỏ, cũng cố gắng đè nén, nhưng đây là lần đầu tiên Lucas đối mặt với tình huống này, hắn "Đệch" một tiếng trừng mắt nói: "Nam nhi đại hảo hán mà khóc cái gì, không cho phép khóc, mau thu nước mắt của cậu lại!"
Lucas không hề biết, thiếu niên trước mắt như vậy bởi vì đây là lần đầu có người nói với y những lời đó.
"Đừng khóc! Tôi đã nói rồi." Lucas xoa mũi,: "Tôi hứa với cậu là được chứ gì? Sau này, có tôi ở đây, không ai có thể ức hiếp cậu."
Thiếu niên vẫn đang mếu máo khóc nức nở, vừa ôm áo khoác vừa đáp: "Sau này, tôi cũng sẽ bảo vệ ngài."
"Chậc." Lucas nhe răng cười, đứng dưới ánh trăng, mang theo vài khinh thường: "Chỉ bằng mình cậu, một quyền là ngất."
......
- - XXXX --
Buổi sáng Lucas rời giường, liền thấy cơn đau đầu tản đi không ít, cảm giác nôn nóng cơ hồ đã biến mất.
Dường như qua rồi.
Hắn lắc lắc đầu, phát hiện Lạc Nhiễm đã rời đi.
Ký ức đêm qua ùa về, Lucas không hề quên hắn đã làm gì với y.
Hắn xoa huyệt thái dương, chưa bao giờ hắn làm ra loại chuyện đó, tối hôm qua cũng không thể ngờ mình vậy mà đối với y mất đi khả năng kiềm chế, nắm loạn còn cắn loạn.
Tại sao lại như vậy?
Lucas là một Alpha 3S, đối với tin tức tố của bản thân rất tin tưởng. Sự việc ngoài ý muốn kia chính là cú tát vả lật mặt hắn.
Lucas thay quần áo, đến đại sảnh ăn bữa sáng cũng không thấy Lạc Nhiễm xuất hiện. Tối hôm qua còn đinh ninh với hắn sẽ không tức giận...... mà?
Lucas ngờ vực.
"Chào buổi sáng Thượng tướng!" Chu Minh Khải vừa đến cửa, "Qua tính tìm anh đi cưỡi ngựa, nhưng nghe bảo 'dượng cả' nhà anh tới nên em không dám quấy rầy."
Lucas nghiêm túc nhìn trứng chiên trước mặt, cố tình phớt lờ Chu Minh Khải.
"Đại ca! Đại ca!" Chu Minh Khải đến gần liền ồn ào hẳn lên, "Anh bị sao vậy?! Di chứng của kỳ mẫn cảm?"
"Tôi ngày hôm qua......" Lucas khó chịu: "Có chút quá đáng với Lạc Nhiễm."
Trong lòng Chu Minh Khải thầm hô vang khẩu hiệu tình yêu tuyệt mỹ, sau đó mới nói: "Chuyện này xảy ra trong kỳ mẫn cảm chẳng phải là bình thường sao? Nếu em cũng bị như vậy, có Beta hay Omega yêu thích nhảy nhót lượn tới lượn lui trước mặt thì em khó mà không khống chế được."
Lucas nói: "Tôi không phải loại người suy nghĩ bằng nửa thân dưới như cậu."
"......" Đột nhiên bị công kích, Chu Minh Khải gầm gừ nói: "Nếu trong kỳ mẫn cảm, đối mặt với người mình thích mà không có phản ứng! Anh có còn là đàn ông không hả Thượng tướng!"
...... Người mà mình thích.
Lucas giật mình.
Thích sao?
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới.
Hắn đã quen với việc có Lạc Nhiễm, sự tồn tại giống như từng tế bào trên cơ thể, mỗi một đoạn ký ức đều có sự hiện diện của y.
Cho nên khi biết Lạc Nhiễm thích hắn, Lucas cảm thấy rất tự hào, rất vui vẻ, thư ký của hắn, nên thích hắn mới đúng.
Hết thảy là điều đương nhiên.
Nhưng dường như không nên coi là đương nhiên.
Lucas dừng một chút, hỏi: "Thích một người là như thế nào?"
Chu Minh Khải tỏ vẻ hiểu biết, là một Alpha đầy đủ tư cách, nghĩ cũng không cần nghĩ đã nói ra: "Chính là muốn 'làm' hắn."
Lucas: "......"
Chu Minh Khải: "Chứ không thì anh nghĩ là gì?"
Lucas bất động thanh sắc nói: "Ngoại trừ cái này."
"Thích là một loại cảm xúc, làm sao để miêu tả cho Thượng tướng hình dung đây." Chu Minh Khải nhếch miệng: "Khi hỏi chẳng phải trong lòng đã rõ ràng. Thích hay không thích, như thế nào mới được tính thích, có lẽ chính bản thân anh đã nhận ra rồi."
"Đồ vô dụng." Lucas phất phất tay nói: "Lượn đi."
"......"
Chu Minh Khải kêu ngao ngao: "Em đến thăm anh, còn mang theo rượu trà trắng để hiếu kính đây nè!"
Lucas ngừng lại, duỗi tay lấy túi của Chu Minh Khải. Hắn nhớ tới bộ dạng lúc uống rượu của Lạc Nhiễm, trong mắt bất tri giác hiện lên vài phần ý cười.
Chu Minh Khải nhìn xong muốn chửi đổng mẹ nó, Lạc thư ký quái vật thật, có thể khiến Lucas lộ ra cái biểu tình như thế.
Chu Minh Khải cuối cùng vẫn thành công ở đây ăn ké bữa sáng, sau đó mới trở về.
Lucas thu dọn bình rượu, đứng dậy định đi tìm Lạc Nhiễm. Mấy giờ rồi, còn chưa rời giường sao?
Trên thực tế, Lạc Nhiễm rất hiếm khi-- ngủ quên.
Bởi vì tối qua y một đêm không ngủ, canh cho Lucas vì sợ hắn lại đau đầu, đến rạng sáng thấy hắn không có chuyện gì nữa mới trở về.
Tối hôm qua, Lạc Nhiễm thừa dịp Lucas ngủ say, lén lút thả tin tức tố ra để trấn an.
3S Omega có thể dùng tin tức tố của chính mình xoa dịu 3S Alpha, và ngược lại. Có động tác nhỏ này của y, Lucas ngủ rất ngon, chấm dứt sớm thời kỳ mẫn cảm của mình. Mà Lạc Nhiễm cả đêm tiêu hao tinh thần lực, liền ngủ từ rạng sáng đến giờ chưa tỉnh.
Lucas mở cửa phòng đi đến bên cạnh y, nghe thấy động tĩnh, y khó khăn mở mắt ra.
Lạc Nhiễm ôm chăn, mơ mơ màng màng nhìn Lucas. Hắn thấy rõ dấu vết trên cổ, cổ tay và môi của y, lỗ tai cũng nóng lên.
Con mẹ nó.
Rõ ràng cái gì cũng không làm, nhưng nhìn qua trông giống như hắn đã rất cầm thú vậy.
"Thượng tướng......?" Thanh âm y mang theo khàn khàn như vừa mới tỉnh ngủ, "Thượng tướng cần cái gì sao?"
"Không có." Lucas nói: "Cậu tiếp tục ngủ đi."
"Vâng......"
Lucas ngồi một lúc, học theo Lạc Nhiễm, vươn tay xoa xoa đầu y.
"Ngoan nào, ngủ đi, tôi ở đây."
=====================================
Mấy chương này soft mà cũng k dài nên muốn edit cho nhanh(๑˃̵ᴗ˂̵)ﻭ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.