Phế Vật - Kiều Mộc Kiều

Chương 21:




Có một ngày, sau khi Kiều Hàn mở mắt ra, xung quanh bốn phía, lại phát hiện không còn tung tích của Kiều Ảnh. Cô cho rằng Kiều Ảnh còn ngồi xổm ở bên trong góc kia, kéo lấy thân thể nhìn sang... Không có... Đợi rất lâu rất lâu, cũng không thấy Kiều Ảnh... Không biết tại sao trong lòng Kiều Hàn khủng hoảng không tên lên. "Kiều Ảnh..." Kiều Hàn nhẹ nhàng thét lên, âm thanh mang theo chút bất lực. "Kiều Ảnh..."
"Kiều Ảnh..." Âm thanh một lần nhỏ hơn một lần, đến cuối cùng ngay cả chính mình kếu cái gì cũng không biết. Bây giờ Kiều Hàn thì như đứa trẻ mất đi món đồ chơi chính mình yêu mến nhất
Trầm mặc thay thế nhớ nhung
Đột nhiên Kiều Hàn nghe thấy trước cửa, có động tĩnh nhưng không quá giống là của một người. Đợi một hồi cửa mở. Kiều Hàn cảnh giác, người thứ nhất vào mắt là Kiều Ảnh, Kiều Hàn nỗi lòng lo lắng cũng thả xuống
Xuỵt — Kiều Ảnh ra hiệu cô yên tĩnh, Kiều Hàn tuy không biết chuyện gì, nhưng vẫn là ngậm chặt miệng
Kiều Hàn quay người nhìn đến người phía sau nói gì đó. Người bên ngoài đi vào, tuy không thấy rõ mặt nhưng có thể cảm giác được là một cô gái, cô gái tựa hồ đang lục lọi cái gì
Cuối cùng mò tới bên giường, ngồi ở nơi đó
"Tiểu Ảnh~ xong rồi chưa" Cô gái có chút sốt ruột hỏi
"Ừm, đến đây" Kiều Ảnh rất bình tĩnh trả lời, Kiều Ảnh lúc đi ra trên tay tựa hồ còn cầm đồ vật
"Tiểu Ảnh~ nơi này chính là gian phòng thú vị ngươi nói sao, thật tối a~ bật đèn~" Cô gái có chút hư hỏng nói
"Được" Kiều Ảnh nắm chặc đồ trên tay, làm thế nào cũng che lấp không được nụ cười buồn nôn khiến người ta hoảng sợ kia
Kiều Ảnh đi đến cô gái kia, cùng nàng triền miên lên, "Ân ân~a~ ân a~" Tiếng rên rỉ làm đầy cả phòng, cũng không biết vì sao Kiều Hànở trên giường nghe có chút chói tai, không khỏi nhỉu lên lông mày
Sau khi cao triều, cô gái nằm trên đất ôm lấy Kiều Ảnh
"Tên lừa gạt~ nơi này nào có kinh hỉ gì" Kiều Ảnh nhẹ nhàng đứng dậy tới gần cô gái, "Lập tức cho ngươi"... Lại là loại nụ cười kia...
Hí — Kiều Ảnh cười nhìn theo, cô gái bị nàng một đao đâm vào tim. Cô gái trợn to mắt nhìn người vừa rồi vẫn cùng chính mình triền miên, tất cả... Đều đột nhiên như vậy...
Kiều Ảnh, lại giống như lúc trước, phân ra thi thể lại đem thân thể ghép lại lên. Nàng tạm thời không có vá chỉ là đem thi thể để trên đất trước. Sau khi thanh tẩy xong tất cả đi tới bên giường. Nhìn Kiều Hàn bình tĩnh như nước, Kiều Hàn xác thực kinh ngạc, nhưng cô thói quen tàn nhẫn, ngược lại cũng không cảm thấy có cái gì
"Đói rồi không" Kiều Ảnh nhẹ nhàng mở miệng, đã không có cảm giác khủng bố của vừa rồi, để Kiều Hàn lại có chút không thích ứng. Kiều Ảnh lấy ra túi nhựa chính mình mang đến, bên trong có vịt nướng, Kiều Ảnh từng chút một cắt ra, đút cho Kiều Hàn ăn. Nhìn Kiều Hàn ăn xong, thì quay người đem thi thể vá xong lấy ra giày cao gót mang vào trên chân xác chết, lại cất vào bên trong một cái rương, đi ra ngoài
Kiều Hàn ở sau khi Kiều Ảnh rời đi, mới cảm nhận được hoảng sợ... Rốt cuộc là...Người thế nào có thể bình thản không có gì lạ như thế làm xong chuyện như vậy... Kiều Hàn trầm mặc... Là nàng...Hay là Kiều Ảnh vốn là bộ dáng này. Hồi tưởng lại Kiều Ảnh khi còn bé, đứa nhỏ ngây thơ rực rỡ kia, đang ngẫm nghĩ hiện tại, có một loại cảm giác chua xót không tên đâm vào tim...Mình không phải muốn nàng biến thành như vậy sao... Vậy rốt cuộc đang hối hận cái gì... Kiều Hàn không rõ manh mối có chút tan vỡ
Cuối cùng vẫn là nằm ở trên giường, yên lặng nhắm mắt lại ngủ thiếp đi...
Hết chương 21

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.