Phi Thiên

Chương 3649: Thất bại thảm hại (2)




Giơ Nam Ba mới thu lại huyết liên, Miêu Nghị lạnh lùng nói:
- Thả người! Ta thả người đi!
Nam Ba cười nói:
- Đơn giản thôi!
Đột nhiên ra tay chế trụ pháp lực Bát Giới, buông tay để Bát Giới lơ lưng ở trước người.
Hai tay Nam Ba nhẹ nhàng mở ra, vô cùng ôn nhu, ngực cùng sau lưng lại phồng lên hai khối u, dứt khỏi thân thể du tẩu quanh người, sau cùng toàn bộ du hướng song chưởng, đem song chưởng trướng lớn mấy lần.
- Tật!
Nam Ba vừa quát, một chưởng viix vào sau lưng Bát Giới, trong bàn tay tựa hồ có vật gì đó rót vào thể nội Bát Giới, thu chương bị trướng lớn mấy lần kia tấn tốc khôi phục nguyên dạng!
- Đoạn!
Nam Ba lại quát một tiếng, đổi một chưởng khác vỗ vào sau lưng Bát Giới, tình hình tương tự như lúc này.
Làm xong hết thảy, Nam Ba vừa thu tay, đột nhiên bản thân phun ra một búng máu, thân hình hơi lung lay trong thoáng chốc, sắc mặt tái nhợt, thất khiếu thậm chí thấm ra tơ máu.
Tất cả mọi người đều đăm đăm nhìn một màn này, Miêu Nghị miệng môi căng chặt, không biết Nam Ba đã làm tay chân gì trong ngươi Bát Giới, nhưng Bát Giới tựa hồ có vẻ chưa nguy hiểm gì đến tính mạng.
Tả Nhi tấn tốc đỡ lấy Nam Ba:
- Tiền bối, người sao vậy?
Nam Ba thở dốc nói:
- Nhục thân này cuối cùng vẫn không thích hợp với ta, không cách nào thi triển đại pháp được.
Còn có một điểm hắn không nói, đó là lấy nhục thân này cường hành thi triển công pháp, đã khiến thần hồn hắn đại tổn.
- Thả người!
Miêu Nghị gầm lên một tiếng.
Nam Ba vung tay gạt ra Tả Nhi, cười nói với Miêu Nghị:
- Người ta tự nhiên sẽ thả, nhưng cùng người làm giao dịch, ta không tin, bơi thế ta cùng ngươi cược mệnh!
Miêu Nghị lành lạnh nói:
- Ngươi muốn cược thế nào?
Nam Ba bắt lấy ba vai Bát Giới:
- Con tin ta cho ngươi, ngươi thả chúng ta đi, nếu dám giở hoa chiêu gì, ta tùy thời sẽ thôi phát cấm chế trong thể nội tiểu tặc nay, nếu chúng ta an nhiên đi xa, tự nhiên không cách nào khống chế tư xa được nữa, người cũng có thể nghĩ cách chầm chậm hóa giải cấm chế trong cơ thể hắn.
Miêu Nghị:
- Ngươi cảm thấy ta có thể tin lời ngươi ư?
Nam Ba:
- Thế thì càng đơn gian, cũng đừng nói chuyện giao dịch gì nữa, chúng ta cược mệnh! Ngươi hoặc là hiện tại giết chúng ta, hoặc là nhường đường để chúng ta đi, con tin ta lưu lại cho ngươi!
Miêu Nghị yên lặng một lúc, đột nhiên tay ao khẽ vung, đánh ra thủ thế.
Đại quân đang hợp vay lập tức nhượng ra một điều thông đạo.
Nam Ba nhìn quanh bốn phía một cái, đối với Tả Nhi T nói:
- Đi!
- Thế này thật đúng là đang cược mệnh à, đám người Tả Nhi hãi hùng khiếp vía, phù lấy thân thể hư nhược của Nam Ba, tấn tốc hướng tới lỗ hổng được mở ra bay đi.
Nam Ba cũng giữ lời lưu lại Bát Giới, không mang đi theo.
Đám người Miêu Nghị tấn tốc lách mình đến bên người Bát Giới, đặc biệt là Miêu Nghị, vội vàng bắt lấy cổ tay Bát Giới tra tìm, phát hiện nhục thân Bát Giới hoàn hảo vô tổn, nhưng vừa dùng pháp lực đụng vào thể nội Bát Giới, kinh mạch trong thể nội Bát Giới lập tức phồng lên từng đoạn hình cầu, dưới sự vận tác của dị pháp, huyết dịch tập trung tại từng điểm bành trướng lớn dần, trên mặt Bát Giới lập tức lộ ra thần sắc khổ sở.
Dị tượng xảy ra khiến Miêu Nghị cả kinh, tấn tốc rút về pháp lực bản thân, không dám khinh cử vọng động, ngẩng đầu nhìn hướng đám ngươi Yêu Tăng đang đào ly, dưới anh mắt chờ đợi cua mấy người Thanh Nguyệt, cuối cùng vẫn không dám hạ lệnh đuổi giết, trơ mắt nhìn đám người Yêu Tăng trốn vào sâu trong tinh không.
Giờ có muốn đuổi cũng khó lòng theo kịp, mấy ngươi Thanh Nguyệt thở dài trong lòng, Yêu Tăng thật không dễ dàng rơi vào lưới, không ngờ cư thế mà bị bỏ qua.
Mà Miêu Nghị lúc này càng quan tâm đích là làm sao cứu Bát Giới, nhượng người tấn tốc tại nọ hoang vu trên tinh cầu bố trận, bố trí ra một cái tạm thời nghi cư đặt chân đích địa phương.
Đợi đến lúc tư tế kiểm tra, Miêu Nghị thiếu chút thì tức đến thổ huyết, phát hiện chính mình bị Yêu Tăng cho một vố, dù là hắn không tiếp tục làm phép kích thích, hình cầu phồng lên trong thể nội Bát Giới vẫn tiếp tục bành trướng, trên da thịt Bát Giới đã có thể nhìn thấy từng điểm phồng lên, dần dần biến lớn, cứ theo đà này, Bát Giới tất bạo thành thiên sang bách khổng, phải chết không nghi ngờ.
Nhưng thủ đoạn Yêu Tăng rất tà môn, Miêu Nghị thúc thủ vô sách, cao thủ bên người đổi hết người này sang người khác, đều lắc đầu tỏ ý không làm gì được.
Hắn không ngờ được rằng, đối với Yêu Tăng mà nói, đúng như câu nói vừa nãy, hắn một lần chịu thiệt trên tay Miêu Nghị, căn bản không tin Miêu Nghị có thể tha hắn sống sót rời đi, bởi thế cũng không tính toán để Bát Giới được sống, không tiếc thương nặng thần hồn bản thân cũng phải cường hành làm phép, trồng xuống cấm chế trong ngươi Bát Giới, có thể trốn thì là vận khí, trốn không thoát thì có thể kéo người bồi táng, đó chính là cược mệnh mà hắn nói!
Yêu Tăng thắng, Miêu Nghị thua, thua thất bại thảm hại!
- A di đà Phật!
Ở phía sau phật hiệu của Thất giới đại sư vang lên, Miêu Nghị trầm mặc gật đầu coi như chào hỏi, cũng không có tâm tình để khách khí.
Diêm Tu hiển nhiên đã tính toán đến trương hợp xấu nhất, thả ra Thất giới đại sư, là muốn để sư đồ gặp mặt lần cuối cùng, mới nói qua tình hình ở đây với Thất giới.
Bát Giới nằm trên mặt đất, khối u trên người càng lúc càng lớn, đầy mặt khổ sở run rẩy không ngừng.
Thất giới đại sư ngồi bên người Bát Giới, sau khi tra tìm tình huống trên người đồ đệ, dìu Bát Giới đang thống khổ bất kham ngồi dậy, chính mình bó gối ngồi ở đối diện, song chưởng hai ngươi dán lên nhau, mặt lộ từ bi, chậm rãi khép lại hai mắt, niệm niệm có từ thì thào lẩm bẩm:
- Không là bất không, bất không là không, hết thảy là một, hết thảy là hết thảy, bất thu pháp tương, bất thu phi pháp tương, bất thu là bất ly, ta không vào Địa Ngục, thì ai vào Địa Ngục...
Bát Giới kêu rên một tiếng, hiện vẻ càng thống khổ, chỉ thấy khối u phóng lên trên người Bát Giới bắt đầu lăn động, lăn hướng vị trí song chưởng, từng khối u tá trợ song chưởng lăn đến cánh tay Thất giới đại sứ, lăn đến trên thân thể Thất giới đại sự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.