[Quyển 3] Định Viễn Đại Tướng Quân Truyện - Tình Nhi Nữ

Chương 8: Nhất túy giải thiên sầu (thượng)




- Nàng nói nàng quan tâm ta, tại sao lúc trước nàng hờ hững vậy?
Tế Độ liên tục lặp lại câu nói này trong cơn mê sảng.  Hà Tử Lăng ngồi trên trường kỉ lắng nghe lời chàng, nàng đương nhiên biết câu hỏi vừa rồi không phải dành cho nàng.  
Hà Tử Lăng không ngừng ôm mặt khóc ròng.  Tại sao chàng không còn như xưa để nàng được là người cùng chàng đi đến cuối con đường?  Tại sao chàng và nàng đã từng sánh bước bên nhau lại để lạc mất nhau ở ngã rẽ Thiên Sơn ấy?
Bao nhiêu nước mắt đã được hong khô trước đó giờ rủ nhau trở về hội tụ trong đêm.  Hà Tử Lăng nhớ từ khi Tế Độ trở về từ Thiên Sơn, những điều chàng nói, những hành động chàng làm là cách để chàng thể hiện tình yêu với cô gái chàng gặp trên Thiên Sơn.  Chàng nói với nàng hai người từ nay chỉ là bạn thôi và chàng đã buông tay nàng từ giây phút đó.
Tế Độ liên tục tránh mặt nàng, nhưng sáu năm qua nàng vẫn ở bên  chàng hy vọng có ngày chàng quay đầu trở lại.  Hà Tử Lăng biết nàng cố chấp trong tình yêu để tự nhận những thương tổn sâu sắc về mình nhưng trách nhiệm không cho phép nàng rời chàng.  Vả lại, nàng cũng không nỡ xa chàng, vì chàng chính là mối tình đầu, và cũng sẽ là duy nhất.
Người ta thường bảo những người xuất hiện trong đời ta dù chỉ thoáng qua đều vì lí do nào đó.  Vậy sự xuất hiện của chàng đơn giản chỉ là để nàng tổn thương ư?  Chàng đã từng cho nàng những giây phút ngọt ngào, thời gian hai người ở bên nhau cùng nhau chia sẻ mọi đam mê, những nụ cười, những ánh mắt trao nhau... với nàng giờ chỉ là hồi ức.  
Đã có rất nhiều lần nàng muốn rời khỏi chàng, rời khỏi kinh thành, bỏ lại sứ mệnh đang gánh trên mình, buông bỏ tất cả, xóa sạch tất cả sau một lần quay lưng cất bước nhưng mỗi lần nàng định làm thế những kỷ niệm đẹp lại ùa về.  Những lúc như vậy con tim nàng yếu đuối để rồi lại đưa ra quyết định sai lầm mà nàng quên mất rằng đã khi nào chàng thuộc về nàng đâu?  Hôm qua nàng lại tìm về những thứ gọi là ngày xưa qua con đường hai người từng đi, ngắm nhìn chiếc ghế đá hai người từng ngồi bên bờ Vô Định Hà để chợt nhớ rằng ngày nào đó hai người tay trong tay mà giờ đây nàng thấy lòng nức nở khi chỉ một mình đơn lẻ.  Sau tất cả những ngày tháng đã qua nàng vẫn giày vò mình trong nỗi xót xa và tự hỏi liệu giữa hai người từng có tình yêu hiện hữu hay chỉ là cảm xúc nhất thời?  Hà Tử Lăng sực nhớ bao năm bên nhau Tế Độ chưa từng nói yêu nàng lần nào, có lẽ mọi thứ là do nàng tự huyễn chứ nào có xuất phát từ trái tim chàng.  
Hà Tử Lăng nâng vạt áo lên lau sạch nước mắt.  Nàng rời trường kỉ đến sửa tấm chăn trên mình Tế Độ cho ngay ngắn rồi lặng lẽ đi vào bếp đích thân bắt nồi sắc thuốc.  Trong phủ có đầy người hầu kẻ hạ nhưng lần nào chàng ngã bệnh nàng cũng đích thân lo cho chàng.  Hà Tử Lăng cũng chẳng rõ bao giờ chàng mới dậy mà dậy rồi liệu có uống thuốc do nàng sắc không vì chàng rất ghét uống thuốc nhưng nàng vẫn làm.  Mọi thứ mà trong mấy năm qua nàng làm như một thói quen.
Hà Tử Lăng mang chén thuốc trở vào phòng cho Tế Độ.  Nàng thấy chàng vẫn còn ngủ, trong cơn mê sảng vẫn luôn miệng gọi Nữ Thần Y...  Hà Tử Lăng đặt chén thuốc lên chiếc ghế bên cạnh giường chàng, ngồi lên mép giường nắm tay chàng, vỗ về.  Nàng lặng lẽ gối đầu trên ngực Tế Độ nhưng không ngủ mà nhìn đăm đăm vào khoảng không gian đen tối trong phòng, lòng nghĩ ngày mai tỉnh dậy chắc gì chàng đã nhớ những điều nàng làm cho chàng hôm nay?
Sáng ngày hôm sau cơn sốt của Tế Độ hạ dần, chàng tỉnh dậy.  Hà Tử Lăng vẫn ở bên giường túc trực chăm sóc chàng.  Nàng thấy Tế Độ vừa trở mình liền đỡ chàng ngồi dậy, bưng chén thuốc lên.  Tế Độ rất ghét uống thuốc nên chàng uống một ngụm xong nhăn mặt hạ xuống, đôi mắt lim dim mệt mỏi, lồng ngực không ngừng nhấp nhô và hơi thở của chàng cũng ngắn đoạn.  
Hà Tử Lăng nhìn Tế Độ uống ngụm thuốc một cách khổ nhọc, dịu giọng bảo:
- Thuốc đắng dã tật, tuy mùi vị của nó thật không dễ ngửi nhưng phải uống thì bệnh mới mau lành được.  
Hà Tử Lăng dứt lời phát hiện nàng chẳng phải lang y, bèn thốt nhiên nở nụ cười.
Hai người không nói năng gì trong một hồi.
Tế Độ nâng chén thuốc lên uống thêm một ngụm nữa lại buông, chàng uống rồi lại buông…  Sang lần thứ năm, Hà Tử Lăng cản:
- À tiểu nữ quên, thuốc đã nguội nên khó uống để tiểu nữ đi rót lượt thuốc nóng khác cho ngài.
Nàng nói xong định đưa tay cầm cái chén nhưng Tế Độ lắc đầu.
- Không cần.
Chàng nói, sau đó bưng chén thuốc lên uống một hơi cạn sạch.
- Bây giờ đã là canh mấy rồi?
Tế Độ trả chén lại cho Hà Tử Lăng, hỏi nàng.  Chàng tiếp tục ôm ngực thở từng hơi nặng nhọc.
Hà Tử Lăng đặt chén thuốc xuống giường, quay nhìn cánh cửa phòng, trả lời:
- Chắc là đầu canh năm rồi.
Nàng quay lại nhìn Tế Độ, nói thêm:
- Ngài ngủ thêm một lát, hồi nãy tiểu nữ đã có nhờ người đi nói với Sách thị lang đại nhân ngài bị ốm nên sáng nay không thể lên triều.
- Cảm ơn nàng.  
Tế Độ nói.  Hà Tử Lăng bưng cái chén đi đặt trên chiếc bàn kê ở giữa phòng, rót tách trà cho Tế Độ tráng miệng sau chén thuốc đắng.
Tế Độ lại nói cảm ơn Hà Tử Lăng.  Chàng cầm tách trà chậm rãi hớp một ngụm nước trà.  Loại trà này là trà nhân sâm hảo hạng nhưng chẳng hiểu sao khi nuốt vào miệng chàng vẫn cảm thấy không át được chất thuốc đắng trong miệng, chất thuốc như ngấm sâu vào trong cổ, trong lòng chàng, nên miệng chàng vẫn nếm được vị đắng chát như thường.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa.  Hà Tử Lăng đi mở cửa.  Lôi Kiến Minh bưng một mâm đồ trang sức vào nói với Tế Độ:
- Lão nô thật không muốn làm phiền tướng quân nghỉ ngơi nhưng lão nô có chuyện này không thể tự mình quyết định.  Chả là sính lễ sắp sửa mang tới phủ Đài Nã phúc tấn tất cả đã được lão nô chuẩn bị, chỉ thiếu một cái Bách Niên Ngự Nê và cặp trâm cài đầu.
Lôi Kiến Minh dứt lời dâng chiếc mâm chứa mớ đồ trang sức lên trước mặt Tế Độ.  Tế Độ im lặng.  Hà Tử Lăng biết Tế Độ không có tâm tình chọn đồ trang sức cho Mẫn Mẫn, nàng nhìn Lôi Kiến Minh, bảo nhỏ:
- Mẫn Mẫn cách cách là cành vàng lá ngọc nên sính lễ đương nhiên phải là thứ tốt nhất rồi, Lôi nhị thúc cứ thay mặt ngài ấy chọn món nào đắt nhất, càng quý càng tốt cho cô ấy.
Lôi Kiến Minh cũng chỉ làm theo lệ, giờ Tế Độ không phản đối nên chỉ vào cái mão đội đầu có gắn trân châu màu xanh ngọc bích và cặp trâm cài cùng màu, nói:
- Như vậy lão nô sẽ đưa cho thợ năm ngàn lượng bạc để lấy mão đội đầu và đôi trâm cài này, sau đó cùng tùy tùng mang sính lễ đến phủ Đài Nã phúc tấn.
Lôi Kiến Minh dứt lời bái chào Tế Độ, đi ra ngoài phòng.  
Còn lại hai người, Tế Độ không biết nói năng gì thêm với Hà Tử Lăng.  Tuy chàng tỉnh dậy nhưng thần trí vẫn còn mơ mơ hồ hồ, đầu đau nhức và toàn thân ê ẩm không ngừng.  Sau một cơn say quả thật lúc nào chàng cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.  Chàng nghe theo Hà Tử Lăng uống xong chén thuốc thấy người đỡ hơn một chút nhưng trong lòng vẫn còn đau đớn.
Bên ngoài lại có tiếng gõ cửa, a hoàn Tiểu Tuyền mang mâm điểm tâm vào đặt lên bàn rồi trở ra ngoài.  
Tế Độ nhìn theo Hà Tử Lăng, lúc này đang đứng bên bàn, chàng nói:
- Tối hôm qua… – Tế Độ ngưng lại ôm ngực thở một chút chàng tiếp - Cảm ơn nàng, không có nàng chắc ta chết mất xác ở nơi nào rồi cũng nên.
Hà Tử Lăng vừa múc cháo ra chén cho Tế Độ vừa trả lời:
- Ngài không cần khách sáo, giữa ngài với tiểu nữ còn ơn huệ gì, vả lại tiểu nữ cũng quen với mấy việc thế này rồi chứ đâu phải lần đầu.
Hà Tử Lăng mang chén cháo quay trở về bên giường đưa Tế Độ, nói thêm:
- Tiểu nữ biết ngài không ưa ăn cháo cũng như uống thuốc nhưng ngài hãy cố ăn chén cháo này cho ấm bụng.
Tế Độ cầm chén cháo, nói:
- Trông nàng có vẻ mệt mỏi vì ta quá rồi, bây giờ ta đã không sao, nàng cũng nên về Tụ Bảo Trai...
Tế Độ chưa nói xong, Hà Tử Lăng cướp lời chàng:
- Nếu ngài còn biết tiểu nữ mệt mỏi vì ngài tại sao không tự quý trọng bản thân cho tiểu nữ nhờ?
Tế Độ không trả lời, chàng múc từng muỗng cháo đưa lên miệng một cách uể oải.
Suốt cả bữa sáng Tế Độ im lặng ăn cháo và không nói gì nữa.  Tiểu Tuyền lại mang bình trà trở vào phòng đặt lên bàn, thu dọn mâm đồ ăn, sau đó rời đi.
Hà Tử Lăng rót trà ra tách cho Tế Độ.
- Nhiều lúc tiểu nữ cứ cảm giác mình như người điên vậy, chẳng hiểu sao cứ thích làm khổ mình như thế này, giá mà…
Câu nói của Hà Tử Lăng khiến Tế Độ lặng người trong một chút, tay cầm tách trà định nâng lên uống bỗng khựng lại.  Hà Tử Lăng thấy Tế Độ thất thần nàng cũng bỏ lửng không nói trọn vẹn câu nói.  Nàng đợi chàng uống xong tách trà dìu chàng nằm xuống giường để chàng tiếp tục nghỉ ngơi.
Tuy cơn sốt của Tế Độ có hạ xuống nhưng chàng chưa hoàn toàn khỏi bệnh nên vừa đặt lưng xuống giường hơi thở như nghẹn lại, mặt mày tối sầm và chẳng bao lâu chàng thiếp đi không còn hay biết gì nữa.  Hà Tử Lăng cũng như đêm qua ngồi trên chiếc ghế cạnh bên giường lặng lẽ nhìn chàng.  Thật ra lúc nãy nàng định nói với chàng rằng chàng vốn đến từ thảo nguyên, mà ở vùng quan ngoại không thiếu các loài thảo dược, không lẽ trong “tam đại bộ” của người Nữ Chân không có người con gái nào ngoài Nữ Thần Y khiến chàng vừa lòng nhưng rốt cuộc nàng không nói nên lời.
Hà Tử Lăng cũng thừa biết hiện thời nàng có nói gì hay làm gì đi nữa thì đối với chàng cũng chẳng có ý nghĩa gì.  Nàng có đòi sống đòi chết, khóc lóc thảm thiết, có chảy trôi hết những giọt nước mắt cũng chẳng cảm hóa được trái tim chàng.  Mùa thu trời thường mưa không ngừng, mưa rơi khắp nẻo đường, mưa cho mọi nhà nhưng không ướt nổi lòng chàng.  Vậy thì những giọt nước mắt của nàng có là gì?  Bởi lẽ tâm tư chàng, tất cả đã cột chặt trên mình người con gái không tên, cột chặt vào mấy bụi cúc và hàng bạch quả trồng trong hoàng cung.  Hà Tử Lăng khe khẽ lắc đầu, nén tiếng thở dài, nước mắt nàng ứa ra nhưng nhanh chóng được nàng lau khô.  Nàng đã suy nghĩ kỹ rồi, đành vậy thôi, trả chàng về với cuộc sống như khi hai người chưa thuộc về nhau.  Không phải lỗi của chàng, cũng chẳng phải lỗi của ai, chỉ là chàng và nàng không phải dành cho nhau.  Đơn giản vậy thôi.  Sau khi chàng chính thức thuộc về Mẫn Mẫn nàng sẽ rời khỏi kinh thành.  Vì tuy rằng chàng đang ở cạnh nàng, trong cùng một mái nhà, thậm chí trong cùng một căn phòng nhưng trái tim chàng đã xa nàng lắm rồi.  
Trưa hôm đó sính lễ được Lôi Kiến Minh và đoàn tùy tùng mang tới phủ trao cho Đài Nã, gồm mão đội đầu làm bằng vàng ròng, một đôi trâm cài tóc làm bằng ngọc phỉ thúy, mười tám chiếc vòng cũng được làm bằng vàng và cặp bông tai hạt trai.  Ngoài đồ trang sức  còn có bộ đồ thêu thủ công bao gồm áo khoác ngoài màu đỏ có đính đá quý, vải lụa mỏng như cánh ve, áo trong màu hồng phấn và váy màu ráng chiều, hai cái túi gấm thêu hình uyên ương, Tống Tử Quan Âm dùng để cầu may, một bản Vi Phụ Chi Đạo do Vân Thanh La viết cùng vô số những món quà đắt tiền khác.
Đài Nã không phải người “thụ sủng nhược kinh” tuy nhiên sắc mặt bà lộ vẻ vui mừng khi trông thấy những mâm sính lễ.  Đối với bộ tộc của Đài Nã thì việc Mẫn Mẫn gả cho Tế Độ là việc nở mày nở mặt, bởi  mai mối thời bấy giờ lưu hành câu nói nhà cao cửa rộng gả nữ, thấp môn thú phụ.  Nghĩa là làm cha mẹ ai cũng hy vọng con gái mình được gả vào nhà tốt để hưởng phước hoặc tốt hơn hết là được sắc phong làm phi tần, một bước lên mây, không cần sớm chiều dãi nắng dầm mưa chịu đựng vất vả cho nên khi phối hôn thì vấn đề môn đăng hộ đối vẫn là hơn.
(còn tiếp)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.